Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 7

Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, Bùi Minh nhanh chân rời khỏi phòng đăng ký, chạy ra ngoài ôm chầm lấyngười phụ nữ đang đợi ở cửa: “Tiểu Bảo Bối, anh ly hôn rồi, anh tự do rồi! Đi thôi, chúng ta qua bên kia đăng ký kết hôn. Tối nay động phòng, sang … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 6

Hai ngày sau, khi Bùi Minh đến để kiểm chứng thông tin, vừa hay trông thấy cả gia đình tôi đang bận rộn dọn dẹp, tay xách nách mang những túi lớn túi nhỏ chuyển nhà. Tôi ôm con, vừa khóc lóc cầu xin một người đàn ông dữ tợn, vừa nghẹn ngào van vỉ … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 5

Thấy tình cảnh này, tôi cũng không còn cách nào khác, đành bế con giao cho mẹ mình, bước đến đỡ mẹ chồng dậy. “Mẹ đang làm gì vậy? Bùi Minh là một người con hiếu thảo thì có gì sai? Sai là ở con, tại con tay chân vụng về. Năm ngoái Tết đến, … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 4

Tôi gặp lại Bùi Minh là sau Tết. Tôi biết thể nào anh ta cũng tìm đến, chỉ không ngờ lại dẫn theo cả mẹ chồng đến nhà. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta liền quỳ sụp xuống cầu xin tôi quay về. Tôi không rõ vì sao anh ta lại đột ngột khác thường … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 3

Tôi làm như không nghe, chỉ bịt tai bé con rồi trở về phòng. Dù sao con tôi vẫn còn nhỏ, nếu bây giờ ầm ĩ tôi cũng sợ ảnh hưởng đến con, chứ với tính khí của tôi trước khi cưới, chắc chắn đã ầm ĩ với Bùi Minh từ lâu. Bùi Minh thấy … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 2

Đầu dây bên kia, mẹ tôi đột nhiên im lặng, nhưng không hỏi thêm gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu thật sự chịu không nổi, thì về nhà. Bố mẹ luôn ủng hộ con.” Thấy tôi không nói gì, mẹ từ tốn tiếp lời, kể ra những điều bà đã giấu trong lòng suốt bao … Đọc tiếp

Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 1

“Chuẩn bị đi, năm nay về sớm hai ngày phụ giúp. Bố mẹ anh sẽ tổ chức họp mặt gia tộc,” chồng tôi, Bùi Minh, nói với vẻ thản nhiên, tay vẫn không ngừng gắp thịt cho vào miệng. Tôi rời mắt khỏi đứa trẻ, nhíu mày bất mãn: “Ý anh là gì? Chẳng phải … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 20

Ba năm nhiệm kỳ “Giám sát viên đặc biệt” của Chu Văn Hải nhanh chóng kết thúc. Ngày mãn nhiệm, lãnh đạo tỉnh và thành phố đích thân đến thư viện, muốn tổ chức cho anh một buổi lễ tiễn biệt long trọng. Nhưng lại bị anh từ chối. Anh nói, “Tôi vốn chỉ là … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 19

Sau khi vụ án của Trần Lập Phong khép lại, bầu trời Giang Thành thực sự sáng sủa trở lại. Không phải cái nắng trong nghĩa thời tiết, mà là một sự trong trẻo lan tỏa từ lòng người cho đến bộ máy vận hành xã hội – rõ ràng, minh bạch. Tỉnh cử một … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 18

Khi Mạnh Ðức Giang rời đi, bước chân ông rắn rỏi như có gió cuốn theo, ánh mắt lấp lánh ánh sáng của một người thợ săn vừa khóa chặt được con mồi. Ông không nói thêm lời cảm ơn nào. Nhưng ánh mắt ông nhìn Chu Văn Hải, đã nói lên tất cả. Ðó … Đọc tiếp

error: Content is protected !!