Ván cờ hai mươi năm – Chương 6

Việc Lý Kiến Quốc tự ra đầu thú như một quả bom tấn, làm dậy sóng cả quan trường Giang Thành. Trong suốt tuần lễ sau đó, các bản tin thời sự liên tục cập nhật diễn biến mới. Từ Cục Thủy lợi thành phố đến Cục Quy hoạch Phát triển, rồi cả các doanh nghiệp liên quan. Một tấm lưới tham nhũng đã giăng rễ suốt hai mươi năm trên bầu trời Giang Thành bị nhổ tận gốc.

Người dân vỗ tay tán thưởng. Còn tôi Chu Văn Hải, cuối cùng cũng bắt đầu sống cuộc sống nghỉ hưu chúng tôi hằng mơ ước. Chúng tôi mang chiếc thùng giấy phủ bụi, cùng chiếc điện thoại kỹ, đến điểm thu mua phế liệu ngoài ngoại ô.

Khi nhìn những tờ giấy từng gói ghém hai mươi năm nhẫn nhịn toan tính bị ném vào chiếc máy nghiền khổng lồ, trên mặt Chu Văn Hải không hề có chút lưu luyến. Anh nói, sứ mệnh của chúng – đã hoàn thành.

Anh bắt đầu nghiên cứu sách nấu ăn, mỗi ngày lại nghĩ món mới để nấu cho tôi. Chúng tôi thậm chí còn đăng ký học lớp thư pháp ở trường đại học dành cho người cao tuổi.

Chữ anh viết rất đẹp, nét bút vững chãi, có khí phách thiên thành. Thầy giáo thường xuyên khen anh, nói chữ anh viết – có chuyện đời trong đó. Tôi ngắm nhìn anh cầm bút lướt trên nền giấy tuyên thành, nhiều lúc cứ ngỡ hai mươi năm u uất đau đớn đó chỉ một cơn ác mi đằng đẵng của tôi.

Cho đến một ngày, một tháng sau, chúng tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh. Không ghi tên người gửi, chỉ là một gói nhỏ mà nặng tay. Mở ra, bên trong là một bức thư và một chiếc chìa khóa. Trên phong bì viết ba chữ nắn nót: “Chú Chu.” Là vợ của Tiểu Lý – con gái của Lý Kiến Quốc – viết.

Chu Văn Hải mở thư, chúng tôi cùng đọc. thư rất dài, từng dòng từng chữ tiếng lòng của một người con gái, một người vợ đang đứng giữa cơn biến động dữ dội của gia đình, chất chứa đau khổ, bàng hoàng và cả sự tỉnh ngộ.

ấy nói, từng lúc oán hận vợ chồng tôi, cho rằng chúng tôi đã phá hủy gia đình cô, hủy hoại tương lai của cha và chồng cô. Cho đến khi cô đi thăm Lý Kiến Quốc. Ông ấy nói với cô, sai lầm lớn nhất đời ông không phải là đã nhận bao nhiêu tiền, vi phạm bao nhiêu quy định, mà là năm xưa – vì muốn dọn đường cho con rể – ông đã nhắm mắt làm ngơ, không ít lần cướp đi những hội vốn thuộc về Chu Văn Hải.

Ông bảo, chính ông đã đẩy một đồng chí chính trực, năng lực, trở thành một “kẻ địch” ẩn mình suốt hai mươi năm. Ông nói, ông không thua Chu Văn Hải thua chính con quỷ trong lòng mình. Nếu năm đó ông giữ vững nguyên tắc, nếu như Vương Hồng Ba và bọn họ biết tiết chế một chút… Chu Văn Hải có lẽ vĩnh viễn cũng chỉ là một “người tốt” vô danh ở đơn vị, đến tuổi thì về hưu. Chính họ – là người đã rèn nên lưỡi dao này, sắc bén đến mức cuối cùng đâm ngược vào chính họ.

Cuối thư, cô viết rằng cô đã làm thủ tục ly hôn với người chồng bị tuyên án 15 năm tù. Cô đã bán toàn bộ nhà cửa, xe cộ, gom tiền nộp lại toàn bộ số tiền phi pháp. Cô nói, cô không mong được tha thứ – chỉ muốn cho chúng tôi biết, cô đã hiểu. Chiếc chìa khóa này – là chìa khóa của căn nhà cũ của gia đình cô. Ðó nơi mọi tội lỗi của cha bắt đầu, cũng tài sản duy nhất chưa bị tịch thu, còn sạch sẽ. để lại cho chúng tôi.

Cô nói – đây là món công bằng mà nhà họ Lý đã thiếu nợ chú Chu suốt hai mươi năm.

Chương trước

error: Content is protected !!