Người đứng đầu danh sách – Chương 7

Sáng thứ Hai, Cố Thanh Thu mặc một bộ vest công sở màu xanh đậm, mang giày cao gót, bước vào toà nhà công ty mới. Tầng 28, văn phòng cửa kính sát đất, rộng gấp đôi chỗ cũ. Trần Tổng đích thân đứng chờ cửa.

“Cố tổng, hoan nghênh! Hoan nghênh!” Ông bắt tay Cố Thanh Thu, “Từ hôm nay, đây sẽ là ngôi nhà mới của cô.”

“Cảm ơn Trần Tổng.”

“Ðể tôi đưa tham quan một vòng.”

Trong văn phòng, mọi thiết bị đều đã sẵn sàng: máy tính, máy in, phòng trà… đủ cả. Ðiều quan trọng nhất là, khu làm việc mở bên cạnh đã được chuẩn bị sẵn 20 chỗ ngồi.

“Chỗ này là để dành riêng cho đội của cô.” Trần Tổng chỉ vào những bàn làm việc mới tinh, “Toàn bộ thiết bị đều là đời mới nhất, MacBook Pro năm nay, màn hình 4K.”

“Trần Tổng chu đáo thật.”

“Đó là điều đương nhiên.” Trần Tổng cười tươi, “Cố tổng, nói thật nhé, mời được cô và cả đội về đây, tôi vui cả mấy ngày nay.”

“Trần Tổng quá khen rồi.”

“Không hề quá.” Giọng Trần Tổng nghiêm túc, “Cô không biết đâu, bên Phương Dĩ Nam dạo này cuống cuồng lên.”

“Sao thế ạ?”

“Anh ta gọi cho tôi ba cuộc liền, xin tôi ‘giơ cao đánh khẽʼ, đừng giành người của ảnh.” Trần Tổng cười ha hả, “Tôi nói, Phương Tổng, không phải tôi giành, người của anh tự đến với tôi, tôi có làm gì đâu?”

Cố Thanh Thu cũng bật cười.

“Vậy anh ta nói gì?”

“Chửi tôi không đạo đức nghề nghiệp, nói tôi ‘đào góc tườngʼ nhà người ta.” Trần Tổng lắc đầu, “Tôi thấy buồn cười, anh ta tự tay cắt giảm nhân sự, giờ người ta tìm bến đỗ mới lại không cho, lý lẽ gì vậy?”

“Thương trường là chiến trường.”

“Chuẩn.” Trần Tổng nhìn đồng hồ, “Cố tổng, chín giờ rưỡi sẽ có cuộc họp toàn công ty, tôi sẽ giới thiệu đội ngũ với mọi người.”

“Vâng.”

***

Chín giờ rưỡi, phòng họp. Toàn bộ 200 nhân viên mặt đầy đủ.

Trần Tổng đứng trên bục, chỉ về phía Cố Thanh Thu: “Các bạn, hôm nay tôi trịnh trọng giới thiệu một thành viên mới, đây là Phó Tổng Giám đốc Sản phẩm, cô Cố Thanh Thu.”

Cố Thanh Thu đứng dậy, mỉm cười gật đầu.

“Cố tổng mang đến một đội ngũ sản phẩm tinh nhuệ gồm 20 người.” Trần Tổng nói tiếp, “Từ hôm nay, toàn bộ sản phẩm công ty sẽ do ấy phụ trách.”

Tiếng vỗ tay lần nữa vang dội.

Sau cuộc họp, Cố Thanh Thu cùng đội ngũ đến khu làm việc mới.

“Chị Thanh Thu, chỗ này rộng quá trời!” Vương Vi nhìn ra khung cửa kính, “Còn đẹp hơn văn phòng cũ nhiều.”

“Ừ.”

“Mà thiết bị cũng đỉnh thật.” Trương Minh sờ chiếc máy tính mới, “MacBook Pro, RAM 32G, SSD 1T, cấu hình này dùng ba năm vẫn mượt!”

“Làm việc cho tốt nhé.” Cố Thanh Thu cười, “Trần Tổng đặt rất nhiều kỳ vọng vào chúng ta, đừng làm anh ấy thất vọng.”

“Chị yên tâm, chị Thanh Thu!”

Chiều hôm đó, Cố Thanh Thu tổ chức buổi họp nhóm đầu tiên.

“Mọi người, từ hôm nay, chúng ta một đội mới.” đứng trước phòng họp, nhìn những gương mặt quen thuộc, “Chuyện cũ, để nó qua đi. Bây giờ, chúng ta nhìn về phía trước.”

“Chị Thanh Thu, dự án mới là gì vậy?” Lưu Hạo hỏi.

“Trần Tổng giao cho chúng ta ba dự án, đều là khách hàng lớn.” Cố Thanh Thu mở slide thuyết trình: “Dự án A, Hệ thống văn phòng thông minh, ngân sách 15 triệu. Dự án B, Nền tảng thương mại điện tử, ngân sách 20 triệu. Dự án C, Phần mềm quản lý doanh nghiệp, ngân sách 18 triệu.”

Cả phòng họp đồng loạt hít vào.

“Ba dự án, tổng 53 triệu?!” Trương Minh tròn mắt.

“Ðúng.” Cố Thanh Thu gật đầu, “Trần Tổng nói, đây là sự tin tưởng dành cho chúng ta, cũng là phép thử đầu tiên.”

“Thời gian thực hiện thì sao ạ?”

“Dự án A, 3 tháng. Dự án B, 4 tháng. Dự án C, 5 tháng.”

“Thế này thì hơi gấp…” Ai đó lẩm bẩm.

“Nhưng chúng ta sẽ làm được.” Cố Thanh Thu nhìn họ, ánh mắt kiên định, “Vì chúng ta đội ngũ giỏi nhất.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

“Bây giờ chia việc.” Cố Thanh Thu tiếp tục, “Trương Minh phụ trách dự án A, Vương Vi làm dự án B, Lưu Hạo lo dự án C. Các bạn còn lại hỗ trợ theo tổ như trước.”

“Rõ!”

Cuộc họp kết thúc, Cố Thanh Thu quay về văn phòng, lấy điện thoại ra,  một tin nhắn chưa đọc. từ Vãn: [Nghe nói cậu kéo đi 20 người? Phương Dĩ Nam sắp tức nổ phổi rồi, hahaha!]

[Ðáng đời.]

[À đúng rồi, bên đó dự án sao rồi?]

[Chắc khổ lắm, ba dự án lớn không có người tiếp quản, khách đang dí kìa.]

[Trời ơi, sướng quá đi!] Tô Vãn gửi một icon cười lăn, [Thanh Thu, chiêu này của cậu đúng là hạ gục không kịp ngáp.]

[Không còn cách nào, anh ta ra tay trước.]

[Ðúng! Phải cho ảnh hối hận cả đời!]

Cố Thanh Thu cất điện thoại, đứng trước cửa kính sát đất, nhìn ra thành phố bên ngoài. Mọi thứ… đều là một khởi đầu mới.

Chương trước

error: Content is protected !!