Tối Thứ Hai – 2

Herbie Chandlẹr, với vẻ mặt rõ ra là ông ta đang có điều gì đó bồn chồn trong lòng, trầm ngâm bên chiếc bàn đứng của người phụ trách trực tầng ở hành lang khách sạn St. Gregory.

Vị trí quan sát của phụ trách trực tầng đặt ở chính giữa, bên cạnh cái cột bê tông có rãnh và kéo dài lên tận trần cao phía trên, với lối trang trí nặng nề. Từ vị trí này ông có thể quan sát những người đi ra đi vào sảnh. Lúc này hoạt động đang nhộn nhịp. Các đại biểu hội nghị đi vào đi ra suốt cả buổi tối. Rồi thời gian trôi qua, càng uống thêm rượu họ càng không ngớt vui nhộn.

Trong lúc Chandler theo thói quen đứng quan sát mọi người, một tốp dân ăn chơi náo nhiệt đi qua cổng phố Carondelet, gồm ba nam và hai nữ. Họ cầm theo cốc uống rượu mà ở quán Pat O’Brien người ta tính tiền du khách một đô la. Một người bước xiêu điêu, được hai người kia dìu đi. Cả ba đều mang thẻ hội nghị Hãng Cola Vương Miện Vàng, phía dưới có tên của họ. Những người đứng ở hành lang vui vẻ tránh cho họ đi và cả năm người len lỏi đi vào quán ở tầng trệt.

Thỉnh thoảng, lác đác lại có thêm khách mới đến từ những chuyến máy bay và xe lửa khuya và một vài người đang được tiểu đội bồi phòng của Chandler xếp vào buồng, mặc dù tiếng “bồi” ở đây chỉ là một cách gọi mà thôi, vì không một ai dưới bốn mươi tuổi và một vài nhân viên kỳ cựu tóc điểm sương, làm việc ở khách sạn đã một phần tư thế kỷ hoặc hơn nữa. Herbie Chandler có quyền thuê mướn và sa thải nhân viên bồi phòng, thường thích lấy người lớn tuổi. Những người phải lặc lè đánh vật và càu nhàu chút xíu với chiếc va li nặng thường được tiền puốc-boa nhiều hơn so với anh chàng trẻ tuổi cầm vali vung vẩy như thể trong đó chỉ chứa toàn gỗ bấc. Người nhân viên kỳ cựu khỏe và dai sức như một con bò, có cách xét đoán hành lý riêng, ông ta đặt một tay lên ngực, sau đó nhấc vali lên, khẽ lắc đầu rồi xách đi. Cách biểu diễn đó ít khi thu được dưới một đôla của những người khách có lương tâm bởi vì họ tin rằng ông già này chỉ đến chỗ ngoặt là sẽ bị một cơn đau tim. Có một điều mà họ không biết là mười phần trăm số tiền puốc boa sẽ rơi vào túi của Herbie Chandler, cộng với hai đôla mỗi ngày mà mỗi người trực tầng phải nộp thẳng thừng cho Chandler không được ý kiến gì cả, nếu còn muốn tiếp tục công việc ở đây.

Cái chế độ cống nạp cho cá nhân ông phụ trách trực tầng này đã gây ra rất nhiều điều tiếng eo sèo khó chịu, mặc dù một người trực tầng nhanh nhẹn vẫn có thể kiếm được một trăm năm mươi đô-la mỗi tuần cho mình một khi khách sạn đông kín. Vào những dịp như vậy, chẳng hạn như đêm nay, Herbie Chandler thường ở lại vị trí của ông ta muộn hơn bình thường. Và không thể tin một đứa nào cả, ông muốn tự bảo đảm cái số phần trăm của mình, và ông giở cái mẹo vặt xét đoán khách để ước tính xem mỗi lần đưa khách lên các tầng cao thì bồi phòng sẽ được bao nhiêu. Trước đây có một vài gã láu cá đã qua mặt Herbie, báo cáo puốc-boa thấp hơn thực tế. Những vụ trả thù tiến tiến hành rất mau lẹ và tàn khốc. Sau một tháng đình chỉ công tác vì thột cái cớ bịa vớ vẩn nào đó, những kẻ không thích cộng tác kia đành phải quy phục.

Còn một lý do nữa khiến cho Chandler tối nay phải có mặt tại khách sạn, đó cũng chính là nguyên nhân khiến ông ta ngày một bồn chồn thêm kể từ sau khi có cú điện thoại của Peter McDermott cách đây vài phút. McDermott chỉ thị phải điều tra vụ khiếu nại ở tầng mười một. Lý do rất đơn giản, chính ông ta đã bao che cho vụ này.

Cách đây ba giờ có hai thanh niên đã thẳng thắn đưa ra yêu cầu với ông và ông lắng nghe rất trân trọng bởi vì cha của hai anh chàng này là những công dân giàu sụ ở địa phương và là khách thường xuyên của khách sạn.

– Này bác Herbie – một cậu bảo – tối nay lại có cuộc khiêu vũ bạn bè, vẫn cái trò dớ dẫn cũ thôi, nhưng bọn tôi muốn đổi khác một chút.

Ông hỏi lại, nhưng thừa biết câu trả lời:

– Khác thế nào?

– Chúng tôi thuê một cụm phòng – Cậu ta đỏ mặt – Chúng tôi cần đến hai đứa con gái.

Herbie thấy ngay ra là như vậy rất nguy hiểm. Cả hai thằng con trai này còn mới nứt mắt, ông sợ chúng say ăn nói vớ vẩn. Ông vừa mới lên tiếng – Xin lỗi các công tử nhé – thì cậu thứ hai đã cắt lời:

– Đừng có giở cái giọng là không thể thế này thế nọ, bởi bọn tôi biết tỏng là ở đây ông vẫn thường gọi gái đến cho khách.

Herbie nhe bộ răng chồn cố rặn ra một nụ cười:

– Tôi không thể hiểu được làm sao cậu lại nghĩ như thế, hả cậu Dixon.

Chàng trai lấn tiếng lúc nãy nói:

– Chúng tôi trả đủ mà, bác Herbie. Bác biết đó.

Người phụ trách trực tầng ngần ngừ, mặc dù trong thâm tâm rất muốn nhận lời. Thời gian gần đây những bổng lộc của ông ta giảm sút hơn bình thường. Mà có lẽ việc này cũng chẳng mạo hiểm gì ghê gớm.

Gã con trai tên là Dixon nói:

– Thôi đừng loanh quanh nữa. Bao nhiêu?

Herbie nhìn hai đứa, nhớ đến cha của chúng và tăng giá lên gấp đôi giá chuẩn:

– Một trăm đôla.

Im lặng một lúc. Sau đó Dixon nói quả quyết:

– Mày cầm chịch mà – Hắn van vỉ thằng bạn – Ta đã chi xong trận nhậu nhẹt. Bây giờ tao sẽ cho mày vay cái phần ăn chia với mày.

– Thôi được – Các cậu phải ứng trước – Herbie lấy lưỡi hấm đôi môi mỏng dính – Và nhớ cho một điều, phải bảo đảm yên tĩnh. Nếu ồn ào, chúng tôi bị người ta khiếu nại thì sẽ rầy rà cho tất cả chúng ta.

– Sẽ không ồn ào, họ cam kết với ông như vậy, thế nhưng bây giờ hình như đã om sòm và những mối lo ngại ngay từ đầu của ông đến nay đã trở thành sự thật một cách khó chịu.

Cách đây một giờ, các cô gái đã đi vào cổng chính cũng giống như mọi trường hợp, chỉ có một hai nhân viên khách sạn biết và tưởng rằng đó là những khách đã đăng ký trước. Nếu như mọi việc ổn thỏa thì giờ này cả hai cô ả đã rút êm như khi họ đến.

Vụ khiếu nại ở tầng mười một được McDermott báo lại và đặc biệt gọi là vụ trai gái đú đởn, chứng tỏ rằng nó đã diễn ra rất nghiêm trọng. Sao thế nhỉ? Herbie bồn chồn khi nhớ lại chuyện họ nhậu nhẹt.

Khu sảnh nóng và ẩm, mặc dù hệ thống điều hòa nhiệt độ làm việc quá công suất. Herbie rút chiếc khăn mùi xoa lụa lau mồ hôi trán đầm đìa. Đồng thời ông cũng tự rủa thầm sự ngu tối của mình, không biết vào cái thời điểm này ông nên đi lên trên đó hay tránh mặt thì hơn.

Peter McDermott đáp thang máy lên tầng chín, và để Christine tiếp tục lên tầng mười bốn với người trực tầng đi theo cô. Anh ngập ngừng trước cánh cửa thang đã mở:

– Có chuyện gì cô báo ngay cho tôi nhé.

– Nếu sự việc nghiêm trọng, tôi sẽ la to lên đấy.

Khi cánh cửa khép lại giữa hai người, cô nhìn thấy ánh mắt của anh. Anh đứng trầm ngâm đôi ba phút ngắm nhìn lại chỗ hai người đã đứng, sau đó bước những bước dài vẻ thận trọng về phía cuối hành lang trải thảm, tới cụm phòng Tổng thống.

Cụm phòng lớn nhất và sang nhất của khách sạn St Gregory này, được gọi thân mật là khu cỡ bự, đã có một thời đón tiếp lần lượt đủ mọi loại khách quý, trong đó có các tổng thống và vua chúa. Đa số khách mến New Orleans bởi vì sau khi được đón chào bằng lễ nghi mở đầu, thành phố có một cách tôn trọng những sự riêng tư của khách, kể cả những hành động buông thả khác, nếu có.

Những người khách trọ ở cụm phòng đó hiện nay vai vế có phần nào kém hơn so với các nguyên thủ quốc gia, song vẫn là những thượng khách theo cung cách của họ, đó là ông bà Công tước Croydon, cùng với đoàn tùy tùng gồm một viên thư ký, một chị hầu gái và năm con chó săn Bedlington.

Bên ngoài những cánh cửa bọc da hai lớp trang trí bằng hoa irix màu vàng, Peter McDermott nhấn nút chuông bằng ngọc trai và nghe thấy tiếng kêu leng keng nghẽn nghẹt bên trong, tiếp sau đó là những tiếng chó đồng thanh sủa nghe khá rõ. Vừa đứng đợi, anh vừa nhớ lại những điều anh đã nghe nói và được biết về hai vợ chồng Croydon.

Công tước Croydon dòng dõi trâm anh, đã thích nghi với thời đại theo một bản năng là thích gần gũi mọi người. Trong thập kỷ vừa qua, được sự trợ giúp của nữ Công tước, bản thân bà cũng là một nhân vật hoạt động xã hội và là chị em họ với Nữ hoàng, ông Công tước đã trở thành đại sứ lưu động và làm công tác ngoại giao con thoi cho chính phủ Anh. Tuy nhiên, mới gần đây có nhiều tin đồn đại rằng con đường hoạn lộ của Công tước đã tới lúc khủng hoảng, có lẽ là bởi quan hệ của ông đã trở thành quá dung tục tại một số khu vực, nhất là chuyện rượu chè, quan hệ lòng thòng với các bà phu nhân khác. Tuy nhiên cũng có những báo cáo khác nói rằng nhược điểm của Công tước là vụn vặt nhất thời, rằng bà Công tước đã làm chủ được tình hình rồi. Hỗ trợ cho loại quan điểm thứ hai này là những dự đoán rằng chẳng bao lâu nữa Công tước Croydon sẽ được bổ nhiệm làm Đại sứ Anh tại Washington.

Từ phía sau Peter có tiếng nói thì thầm:

– Xin lỗi ông McDermott, tôi có thể trao đổi với ông đôi điều được chăng?

Quay vội lại, anh nhận ngay ra đó là Sol Natchez, một trong những nhân viên phục vụ buồng đã cao tuổi, vừa từ cuối hành lang nhẹ nhàng tiến đến. Ông ta có vóc người khẳng khiu trong chiếc áo choàng trắng ngắn, điểm thêm những giây thắt màu đỏ và vàng của khách sạn. Mái tóc ông ta được chải bẹt xuống và kết lại ở phía trước thành một chùm theo kiểu cổ. Đôi mắt ông mờ đục, trơn trớt và những mạch máu trên mu đôi bàn tay mà ông đang xoa vào nhau vẻ lo lắng, nổi lên như nhưng sợi dây chằng chịt giữa lớp thịt chìm sâu bên dưới.

– Có việc gì thế, bác Sol?

Bằng một giọng xúc động, người bồi phòng nói:

– Tôi biết ông lên đây về việc người ta khiếu nại…khiếu nại về tôi.

McDermott tiếc nhìn vào cửa. Cửa vẫn chưa mở và trừ tiếng chó sủa ra, bên trong vẫn không thấy động tĩnh gì hơn. Anh bảo:

– Bác cứ nói đi.

Người kia nuốt nước miếng hai lần. Ông ta không đi thẳng vào vấn đề mà kể lể bằng một giọng thì thào vội vã đầy vẻ cầu khẩn:

– Ông McDermott ạ, ở vào lứa tuổi tôi mà mất việc thì khó tìm được việc khác lắm – ông ta nhìn về phía cụm phòng Tổng thống, lộ rõ vẻ vừa lo ngại lại vừa ăn năn – Họ xưa nay vốn là người không khó tính lắm… trừ tối hôm nay. Họ gọi rất nhiều, song tôi không nề hà gì cả, mặc dù chẳng bao giờ được puốc-boa.

Peter mỉm cười miễn cưỡng. Giới quý tộc Anh ít khi cho tiền puốc boa, có lẽ họ nghĩ rằng việc người bồi nào được diễm phúc phục vụ họ thì có nghĩa là đã được một phần thưởng rồi.

Anh nói xen vào:

– Ông vẫn chưa cho tôi biết…

– Vâng, tôi sắp nói đây, thưa ông McDermott – với một người đáng bậc tuổi ông nội của anh thì sự rầu rĩ của ông ta càng khiến anh vô cùng lúng túng – Cách đây chừng nửa giờ, ông bà Công tước cho gọi một bữa ăn khuya có sò huyết, săm pa, tôm Créole…

– Khỏi phải kể thực đơn. Có chuyện gì vậy?

– Thưa ông, đó là vì món tôm. Khi tôi bưng vào… vâng, bằng ấy năm trời, chuyện như vậy rất hiếm khi xảy ra.

“Lạy chúa!” Peter liếc mắt vào cửa buồng, anh sẵn sàng ngắt cuộc nói chuyện này một khi cửa mở.

– Vâng, thưa ông. Khi tôi đang phục vụ món tôm thì bà Công tước từ bàn đứng dậy và bà ấy đến phía sau, bà ấy hích vào tay tôi. Giá như tôi có gọi đây là một việc làm cố tình thì cũng không ngoa đâu.

– Ngộ thật đấy!

– Đúng thế, thưa ông. Tuy nhiên bất quá cũng chỉ là một vết bẩn nhỏ trên chiếc quần của ông Công tước – Xin thề là không đến nửa phân.

Peter nghi ngờ:

– Tất cả chỉ có thế thôi ư?

– Ông McDermott, tôi xin thề là chỉ có vậy thôi. Nhưng chuyện bà Công tước làm om sòm thì ông cứ ngỡ như tôi đã phạm tội giết người. Tôi đã xin lỗi, tôi lấy khăn mặt sạch và nước để chùi kỹ cái vết đó, nhưng nó không đi cho. Bà ta cứ nhất định cho tìm ông Trent.

– Ông Trent không có ở khách sạn.

Peter quyết định cần phải nghe phía kia nói trước khi phân xử. Lúc này anh ra lệnh:

– Nếu ông đã xong việc tối nay thì ông nên về nhà đi. Sáng mai đến đây, ông sẽ được biết tình hình xử lý ra sao.
Khi người hầu phòng đã đi rồi, Peter McDermott nhấn núm chuông một lần nữa. Chẳng đợi tiếng chó tiếp tục sủa, cánh cửa đã được mở bởi một người thanh niên còn trẻ, mặt tròn vành vạnh, đeo kính cặp mũi. Peter nhận ra anh ta là thư ký riêng của ông bà Croydon.

Hai người chưa kịp trao đổi câu nào thì có tiếng phụ nữ từ phía trong buồng cất lên:

– Ai cũng mặc kệ, bảo cho họ biết là đừng có làm ồn nữa – Dù giọng nói có vẻ kiên quyết, Peter nghĩ, thì đó vấn là một giọng đầy hấp dẫn, và cái âm sắc khàn khàn lại càng thêm hấp dẫn.

– Xin lỗi – Anh bảo người thư ký – Có lẽ ông không biết tôi – Anh tự giới thiệu, sau đó nói thêm – Tôi biết là ở đây vừa có chuyện rắc rối do người phục vụ của chúng tôi gây nên. Tôi lên để xem có thể giải quyết được gì không.

Người thư ký nói:

– Chúng tôi chờ ông Trent đến.

– Ông Trent tối nay vắng mặt ở khách sạn.

Trong khi trao đổi, họ đã từ hành lang đi vào phòng tiền sảnh của cụm phòng, đó là một khu hình chữ nhật được trang hoàng mỹ thuật có trải thảm lớn màu sẫm, với hai chiếc ghế nhồi nệm và một chiếc bàn đặt điện thoại bên dưới bức tranh chạm của Moris Henry Hobbis về phong cảnh New Orleans cũ. Một phía của cái hình chữ nhật này là cửa kép dẫn ra hành lang, còn ở đầu kia là cửa dẫn vào phòng sinh hoạt đang hé mở. Phía phải và trái là hai lối dẫn vào hai cửa nữa, một là vào buồng bếp có đầy đủ trang bị và một là vào phòng làm việc kiêm phòng ngủ hiện nay đang được người thư ký của Croydon sử dụng. Hai buồng ngủ chính, thông với nhau có thể đi vào qua bếp và phòng sinh hoạt, người ta còn trù tính bố trí một phòng ngủ kín đáo để cho khách đến chơi có thể được đưa vào đưa ra qua bếp dễ dàng nếu cần.

– Tại sao không mời được ông ấy đến đây? – Câu hỏi đưa ra không có mào đầu khi cửa buồng sinh hoạt mở và nữ Công tước Croydon xuất hiện. Ba con chó săn Bedlington hăm hở theo chân bà ta. Bằng một tiếng bật ngón tay đến tách, bà đã bắt lũ chó im ngay rồi bà quay sang nhìn Peter, vẻ dò xét.

Anh đã biết khuôn mặt đẹp có đôi gò má cao, quen thuộc qua hàng nghìn tấm hình. Anh nhận thấy dù trong bộ quần áo mặc ở nhà, bà Công tước vẫn rất sang trọng.

– Xin thú thật với quý bà, tôi không được biết là quý bà muốn gặp đích thân ông Trent.

Đôi mắt xám ngả xanh nhìn anh tỏ ra thông cảm.

– Nếu như ông Trent đi vắng thì tôi mong gặp một nhân viên quản trị cao cấp.

Peter tự ái đỏ mặt. Có một sự kiêu căng tự đắc trong thái độ của nữ Công tước mà dưới biểu hiện ngang ngạnh, bà cũng lộ vẻ thách thức khác thường. Trong óc anh bỗng thoáng hiện ra một tấm hình anh đã nhìn thấy trên một tờ tạp chí có minh họa ảnh nữ Công tước ngồi trên mình ngựa nhảy qua hàng rào cao. Bất chấp nguy hiểm, bà đã điều khiển ngựa an toàn, điêu luyện. Lúc này đây, anh có cảm giác như anh đang đi bộ còn nữ Công tước thì đang cưỡi ngựa.

– Tôi là trợ lý tổng giám đốc, vì vậy tôi phải đích thân lên đây.

Trong đôi mắt đang chăm chú nhìn anh, anh thấy ánh lên một vẻ thích thú:

– Anh có trẻ quá so với chức vụ đó không đây?

– Không hoàn toàn. Ngày nay có rất nhiều thanh niên tham gia vào công tác quản lý khách sạn – Anh nhận thấy viên thư ký đã lặng lẽ đi ra.

– Anh bao nhiêu tuổi?

– Ba mươi hai.

Bà Công tước mỉm cười. Khi bà lộ vẻ vui thích, chẳng hạn như lúc này, gương mặt bà trở nên linh động.

Peter cho rằng chẳng khó khăn gì cũng nhận thấy vẻ quyến rũ lạ lùng đó. Anh nhẩm tính, bà ta lớn hơn anh chỉ độ năm hoặc sáu tuổi là cùng nhưng trẻ hơn nhiều so với ông Công tước đã ở tuổi gần năm mươi. Bà lại hỏi:

– Anh có đang theo học lớp nào không?

– Tôi đã có bằng cấp của trường Đại học Tổng hợp Cornel, ngành quản lý khách sạn. Trước khi đến đây tôi đã từng làm phó quản lý ở khách sạn Waldoff – Phải cố gắng lắm mới nhắc được cái tên khách sạn đó, anh còn định nói thêm nhiều nữa:

Tôi đã bị đuổi khỏi khách sạn đó một cách nhục nhã và bị các khách sạn “chuỗi” ghi sổ đen, cho nên tôi rất may mắn là đang làm việc ở đây, tại một khách sạn độc lập. Song tất nhiên, anh không muốn nói ra điều đó bởi vì cái địa ngục riêng ấy chỉ có một mình anh sống mà thôi, cho dù một lúc nào đấy những câu hỏi tình cờ của ai đó có chạm đến vết thương cũ trong lòng anh.

Bà Công tước đập luôn:

– Khách sạn Waldoff sẽ không bao giờ tha thứ cho một hành động như hành động tối nay.

– Thưa bà, tôi xin cam đoan với bà, nếu như chúng tôi có lỗi thì khách sạn St. Gregory này cũng sẽ không tha thứ.
Cuộc đối đáp, theo anh nghĩ, cũng giống như một cuộc chơi tênh quả bóng chuyến hết từ sân này lại qua sân kia.

Anh đang đợi nó du trở lại.

– Giả thử các ông có lỗi thì sao? ông có biết là người hầu phòng của ông đã đổ cả một đĩa tôm vào ông nhà tôi hay không?

Rõ ràng là một sự phóng đại, anh tự hỏi tại sao lại như vậy – Đây là một hành động không đúng tính cách của bà bởi vì cho đến nay quan hệ giữa khách sạn và vợ chồng Công tước là rất tốt đẹp.

– Tôi được biết đã có một sự cố xảy ra ở đây và có lẽ là do vô ý gây nên. Chính vì sự cố đó mà tôi phải đến đây để thay mặt cho khách sạn xin lỗi quý ông bà.

– Cả buổi tối hôm nay của chúng tôi đã bị hắn ta làm hỏng hết – Bà Công tước nghiệt ngã nói – Tối nay vợ chồng tôi quyết định ngồi nhà thưởng thức một buổi tối yên tĩnh. Chúng tôi chỉ đi ra ngoài có một lúc đi tản bộ quanh khu nhà và trở về để ăn tối, rồi như thế đấy!

Peter gật đầu, tỏ rõ sự thông cảm, song anh thấy lạ lùng trước thái độ của nữ Công tước. Hình như bà ta muốn anh phải lưu tâm đến sự cố này tới mức anh không thể quên được.

Anh đề nghị:

– Có lẽ tôi xin chuyển lời thành thực xin lỗi tới ngài Công tước…

Bà Công tước quả quyết:

– Điều đó không cần thiết.

Anh định cáo lui thì cửa dẫn vào phòng sinh hoạt bỗng xịch mở, từ nãy đến giờ nó vẫn khép hờ. Ông Công tước hiện ra ở khung cửa.

Trái ngược với bà vợ, ông Công tước ăn mặc luộm thuộm, một chiếc sơ mi trắng nhàu nhĩ với chiếc quần của bộ smoking. Một cách bản năng, Peter McDermott để mắt tìm kiếm cái vết bẩn vô duyên mà Natchez, theo như lời thuật của nữ Công tước, ‘đã đổ cả đĩa tôm vào ông nhà tôi’. Anh tìm ra ngay, dù đó là một vết khó nhận ra, nó chẳng qua chỉ là một vết nhỏ mà người đầy tớ nào cũng có thể lau sạch ngay lập tức. Đằng sau ông ta, trong căn phòng rộng thênh thang, một chiếc máy thu hình đang bật.

Mặt Công tước hình như đỏ bầm và có nhiều nếp nhăn, nhiều hơn so với những bức ảnh chụp ông gần đây.

Ông đang cầm một chiếc cốc trên tay và giọng ề à khi nói:

– Ồ xin lỗi – Sau đó ông quay sang hỏi bà – Bà ơi, chắc chắn tôi để quên bao thuốc lá trong ô tô rồi.

Bà đáp lại gay gắt:

– Tôi sẽ lấy cho – Trong giọng nói của bà có vẻ gì đó cộc lốc, cốt cho qua chuyện và ông Công tước gật đầu rồi quay vào phòng sinh hoạt. Thật là một cung cách lạ lùng, không tự nhiên và vì một lý do gì đó bà Công tước càng thêm bực dọc.

Quay sang Peter, bà cáu kỉnh:

– Tôi tha thiết yêu cầu ông tường trình đầy đủ việc này cho ông Trent và ông báo cho ông biết là tôi chờ ông ấy đích thân đến xin lỗi.

Peter vẫn còn trong tình trạng bối rối, bước ra ngoài.

Cửa của cụm phòng đóng mạnh đằng sau anh.

Song anh không có nhiều thời gian để suy nghĩ thêm.

Ở hành lang bên ngoài, người trực tầng đi theo Christine lên tầng mười bốn đang đứng đợi.

– Ông McDermott – bác ta nói khẩn thiết – Cô Francis đang đợi ông trên phòng 1439, ông khẩn trương lên ngay đi?

Chương trước

error: Content is protected !!