Curtis O’Keef và Dodo đã định cư yên ổn trong hai cụm phòng của họ, và Dodo đang tháo dỡ hành lý cho cả hai người. Cô ta luôn luôn tỏ ra thích thú với công việc này. Bây giờ ông trùm khách sạn đang ngồi trong căn phòng sinh hoạt lớn trong số hai căn, nghiên cứu báo cáo tình hình tài chính, một trong số này là tập hồ sơ bìa xanh có dán nhãn: Mật St. Gregory, điều tra sơ bộ.
Sau khi xem xét kỹ giỏ trái cây tuyệt đẹp mà Peter McDermott đã chỉ thị mang lên tận phòng, Dodo chọn ra một quả táo và đang gọt nó thì điện thoại bên cạnh tay O’Keef đã hai lần vang lên trong vòng vài phút.
Cú phôn thứ nhất là của Warren Trent, lễ phép chào mừng khách quí và hỏi lại cặn kẽ xem mọi thứ có được như ý khách không. Sau khi ân cần xác nhận là mọi thứ đều tốt đẹp Curtis nói:
– Ông Warren thân mến ạ, thế là hết ý rồi, thậm chí ngay một khách sạn của O’Keef cũng không hơn được.
Curtis nhận lời mời ông ta và Dodo dự bữa tiệc mà chủ khách sạn St. Gregory khoản đãi riêng vào tối nay – Chúng tôi sẽ hết sức vui mừng – Trùm khách sạn xác nhận vẻ lịch thiệp – à, mà tôi rất thán phục khách sạn của ông.
Warren Trent nói vào điện thoại, vẻ lãnh đạm:
– Thế mà lâu nay tôi lại thấy ngán nó đấy.
O’Keef cười ha hả:
– Warren, ta sẽ bàn đến việc đó tối nay. Nếu có phải trao đổi thì cũng chỉ là chuyện vặt thôi, nhưng cái chính là tôi mong có cuộc đàm đạo với một ông chủ khách sạn cự phách đây.
Khi đặt ống nghe xuống, ông thấy Dodo cau mày:
– Nếu đích thị lão ta là chủ khách sạn cự phách, thì anh Curtis này, cớ sao lão lại phải mại cái khách sạn này cho anh?
Ông nghiêm chỉnh trả lời cô cũng giống như mọi lần khác ông vẫn thường làm, mặc dầu thừa biết cô ả không hiểu nổi câu trả lời:
– Chủ yếu vì anh với lão ta đã chuyển sang một lứa tuổi khác mà lão ta không nhận ra. Ngày nay làm chủ một khách sạn tốt chưa đủ, cần trở thành một kế toán trưởng nắm chắc giá cả nữa.
– Chứ sao! – Dodo nói – Những quả táo này to thật?
Cú phôn thứ hai gần như tiếp ngay sau đó là từ một điện thoại trả tiền đặt trong sảnh khách sạn.
– Ogden đấy hả? – Curtis nói sau khi người gọi điện thoại tự xưng danh – Tớ đang đọc báo cáo của cậu.
Ở sảnh dưới đó mười một tầng, một người đàn ông da tái xám, đầu bắt đầu hói, trông bộ dạng có những nét như một nhân viên kế toán, gật đầu xác nhận điều gì đó với một người bạn nam trẻ hơn đang đứng đợi bên ngoài buồng điện thoại khung pa nen bằng kính. Người gọi điện thoại tên thực là Ogden Bailey, cư trú tại Long Island đã đăng ký vào khách sạn trước đây hai tuần dưới cái tên Richard Fountain ở Miami. Với bản tính thận trọng ông ta đã tránh không dùng điện thoại nội bộ khách sạn hoặc gọi ngay từ phòng của mình ở tầng bốn. Bây giờ, bằng giọng líu ríu ông ta nói:
– Có một số điểm chúng tôi muốn bàn thêm, ông O’Keef ạ, và còn một số tin tức chắc ông cần biết.
– Rất tốt. Nán cho tôi thêm mười lăm phút nữa nhé, rồi lên đây gặp tôi. Curtis gác máy, vui vẻ nói với Dodo:
– Em thích giỏ trái cây đó hả? Anh rất hài lòng. Nếu giỏ trái cây này không dành riêng cho em thì anh sẽ cho chấm dứt ngay những trò bày biện ngũ quả này.
– Vâng, em cũng không thích gì cho lắm – Đôi mắt xanh ngây thơ mở to nhìn ông – Nhưng anh không ăn trái nào cả, như thế chỉ lãng phí thôi.
– Ở khách sạn rất ít lãng phí – ông khẳng định với cô – Những gì người này bỏ thì người khác nhặt, có thể là qua cửa sau.
– Mẹ em thích trái cây lắm – Dodo bứt một chùm nho – Bà ấy mà được một giỏ như thế này thì sướng phải biết.
Ông đã cầm tờ quyết toán lên từ lúc nãy. Bây giờ ông lại đặt xuống.
– Tại sao không gửi cho bà ấy một giỏ được nhỉ?
– Anh định làm ngay bây giờ à?
– Tất nhiên – ông lại nhấc ống nghe, hỏi xin máy của người bán hoa quả trong khách sạn – O’Keef đây. Chắc hẳn là bà đã cho đưa trái cây lên phòng tôi.
Giọng người đàn bà trả lời lo lắng:
– Vâng, thưa ngài. Có chuyện gì thế ạ?
– Không sao cả. Tôi muốn gửi điện đặt một giỏ trái cây tương tự như thế về Akron, Ohio, và tính vào hóa đơn của tôi. – Xin đợi một lát – ông đưa máy điện thoại cho Dodo. – Em cho họ biết địa chỉ và tin nhắn về cho mẹ em.
Sau khi báo xong, cô bất ngờ ôm choàng lấy ông:
– Thế chứ. Curtis, anh thật đáng yêu quá.
Ông thấy vui lây trước niềm hân hoan chân thực của nàng. Ông nghĩ kể cũng lạ, một mặt nàng tỏ ra dễ tiếp nhận những món quà đắt tiền cũng giống như mọi cô ả khác trước đây thế mà vẫn có những thứ nhỏ mọn, chẳng hạn giỏ trái cây lúc này, hình như còn làm cho nàng vui sướng hơn nhiều.
Ông đọc xong những giấy tờ trong tập hồ sơ và đúng mười lăm phút sau, có tiếng gõ cửa. Dodo ra mở. Cô dẫn vào hai người đàn ông, cả hai đều xách cặp. Đó là Ogden Bailey, người đã gọi điện thoại. Còn người kia là Sean Hall, đã đứng với anh ta ở dưới tầng sảnh. Hall gần giống như thượng cấp của anh ta, chỉ khác là trẻ hơn chừng mười tuổi, O’Keef nghĩ vậy. Có lẽ họ giống nhau ở nước da tái xám, vẻ mặt tập trung mà chắc chắn là do thói quen miệt mài nghiền ngẫm biết bao nhiêu bản kết toán và vạch ra những dự án tài chính.
Trùm khách sạn thân mật chào hỏi hai người. Ogden Bailey, tức Richard Fountain trong vai trò hiện nay, là một nhân vật chủ chốt dầy dạn kinh nghiệm trong Công ty O’Keef. Ngoài khả năng thông thường một kế toán trưởng, ông ta còn một khả năng đặc biệt khác là lọt vào bất kỳ một khách sạn nào và chỉ sau một hai tuần lễ quan sát kín đáo – điều này thì ban quản lý khách sạn đó không biết được – ông ta có thể đưa ra một bản phân tích tình hình tài chính mà sau đó chứng tỏ là rất sát với những số liệu của khách sạn đến mức kỳ lạ. Còn Hall là một người, chính Bailey đã phát hiện và huấn luyện, cũng tỏ ra rất có triển vọng phát huy khả năng tương tự như vậy.
Cả hai người đều lễ phép từ chối lời mời uống rượu, O’Keef cũng biết thừa là họ thế nào cũng chối từ. Họ ngồi xuống một cái tràng kỷ đối diện với ông, cố tình không mở khóa phecmơtuya chiếc cặp của họ. Hình như họ biết trước hết phải làm cho xong các thủ tục khác đã. Dodo đã quay sang phía bên kia phòng, chú ý đến giỏ trái ấy và lúc này cô đang bóc một quả chuối.
– Tôi rất mừng là các vị đã tới – Curtis O’Keef bảo, như thể cuộc gặp mặt đã được hoạch định từ nhiều tuần trước. – Tuy nhiên, trước khi bắt đầu công chuyện, nếu ta cầu xin sự trợ giúp của Đấng Tối cao toàn năng thì có lẽ tất cả chúng ta sẽ được ân huệ.
Ông trùm khách sạn vừa nói vừa nhanh nhẹn quỳ xuống, hai tay thành kính chắp trước ngực, theo một thói quen thoải mái đã có từ lâu. Bằng một thái độ gần như cam chịu, có lẽ cũng đã từng thể hiện nhiều lần trước đây, Ogden Bailey làm theo nó lập tức. Sau một lúc chần chừ, anh chàng Hall cũng ở vào tư thế tương tự. O’Keef quay nhìn Dodo đang ăn chuối – Cưng ơi – ông se sẽ gọi – chúng ta sắp cầu xin ân sủng của Chúa đối với dự án của chúng ta.
Dodo bỏ chuối xuống:
– Được lắm – Cô ta tán đồng, và tụt từ trên ghế xuống đất. Em cũng cùng chung ý nguyện với anh.
Có một hồi, cách đây nhiều tháng, Dodo cảm thấy bực bội vì những buổi cầu nguyện thường xuyên của vị ân nhân của cô, thường lại vào những lúc không bình thường, lúc đó cô chưa hiểu đầy đủ ý nghĩa. Nhưng cuối cùng cô cũng có cách thích nghi, dần dần đi đến chỗ không thấy khó chịu với những buổi cầu nguyện nữa. Cô tâm sự với một người bạn: “Suy cho cùng, Curtis cũng chỉ là một con búp bê mà thôi, và nếu tớ phản lão ta thì có lẽ tớ cũng đến đi ăn mày.
– Lạy Chúa toàn năng – Curtis O’Keef ngân nga đôi mắt nhắm nghiền, bộ mặt giống như một con sư tử trông thanh thản, đôi má đỏ hồng – Cầu Chúa ban phước lành cho chúng con, và nếu đó là ý Chúa thì xin cho chúng con được thành đạt trong những việc sắp làm. Chúng con cầu xin Người ban phước lành và Người trợ giúp đắc lực trong việc giành được khách sạn này, khách sạn mang tên Thánh Gregory. Chúng con thành kính cầu xin rằng chúng con có thể bổ sung nó vào bản danh sách đã kê của Công ty chúng con, trong sự nghiệp của Người và hứa sẽ duy trì vì Người đã tin cậy ký thác cho đứa đầy tớ tận tụy của Người đang cầu xin đây.
Ngay cả khi cầu Chúa, Curtis O’Keef cũng chủ trương đi thẳng vào vấn đề. Mặt ngẩng cao, ông tiếp tục những lời lẽ trang trọng tuôn ra như suối chảy:
– Vả chăng nếu đây là ý Chúa, mà chúng con cũng cầu mong là như vậy, thì con xin cho công việc được giải quyết mau lẹ về kinh tế, nguồn tài sản mà bầy tôi của Chúa có, tuy chưa cạn sạch nhưng còn phải dùng vào nhiều việc sau này. Lạy Chúa, chúng con cũng xin người ban ơn để sao cho những kẻ thay mặt khách sạn này đàm phán với chúng con, cũng sẽ bị chi phối theo tinh thần của Chúa và Chúa sẽ buộc họ phải biết điều và thận trọng trong toàn bộ việc họ làm. Cuối cùng, lạy Chúa, xin Chúa luôn luôn ủng hộ chúng con, đưa sự nghiệp của chúng con đến chỗ phồn thịnh và thúc đẩy công việc của chúng con để rồi đây chúng con sẽ hiến dâng tất cả cho niềm vinh hiển to lớn nơi Chúa. A men. Thôi, nào các ông, hãy cho tôi biết tôi phải mua khách sạn này với giá bao nhiêu?
O’Keef đã đổ người trở lại trên ghế tựa. Tuy nhiên phải mất một vài giây sau hai người kia mới nhận ra câu nói cuối cùng của ông không nằm trong lời cầu nguyện, mà là mào đầu cho buổi trao đổi công chuyện của họ. Bailey là người đầu tiên định thần lại, ông ta khéo léo đứng bật dậy và ngồi lên ghế tràng kỷ, dốc các tài liệu trong cặp ra. Hall cũng bật dậy theo, vẻ mặt ngơ ngác.
Ogden Bailey bắt đầu kính cẩn nói:
– Thưa ngài O’Keef, tôi sẽ không đề cập đến vấn đề gì cả. Tất nhiên, việc đó phải để ngài quyết định, cũng giống như mọi lần. Rõ ràng việc nợ thế chấp hai triệu đô la hết hạn vào thứ sáu này sẽ làm cho vấn đề ngã giá dễ dàng hơn nhiều, chí ít là về phía chúng ta.
– Tình hình cho đến nay vẫn y nguyên như cũ, nghĩa là người ta không cho phép gia hạn, hay lại có ai khác muốn chen vào rồi?
Bailey lắc đầu:
– Tôi đã có nhắc đến một số nguồn tương đối đáng tin cậy trong tài liệu này, và họ đảm bảo với tôi sẽ không có một ai xen vào cả. Không một ai trong giới tài chính sẽ dính vào đây. Chủ yếu vì những thua lỗ trong hoạt động của khách sạn này. Tôi đã cung cấp cho ngài số liệu về những thua lỗ đó rồi – kèm với tình trạng quản lý tồi, điều này thì đã quá rõ.
O’Keef gật gù suy nghĩ, sau đó mở cặp hồ sơ ông đã nghiên cứu lúc nãy, chọn ra một tờ giấy đánh máy rời:
– Anh có nhiều ý kiến lạc quan khác thường về khả năng thu nhập – Đôi mắt sáng, tinh khôn của ông nhìn thẳng vào mắt Bailey.
Người kế toán trưởng mỉm cười gượng gạo:
– Ông biết đấy, tôi không có thói lạc quan tếu đâu. Hoàn toàn đảm bảo là có thể thiết lập nhanh chóng một vị trí rất có lãi, cả về nguồn đầu tư mới lẫn khôi phục các nguồn hiện có. Vấn đề chủ chốt hiện nay là tình trạng quản lý tồi tệ đến mức không thể tưởng tượng được – ông ta gật đầu ra hiệu cho người thanh niên – Sean đã tiến hành điều tra theo hướng đó.
Với vẻ ngượng nghịu, Hall liếc qua những điều ghi chép, và bắt đầu đọc:
– Không có được sự chỉ huy hiệu quả từ trên xuống dưới, kết quả là nhiều trưởng bộ phận, trong một số trường hợp, đã có những quyền hạn khá lạ thường. Dẫn chứng việc mua thực phẩm chẳng hạn…
– Hượm chút đã. – Nghe thấy ông chủ ngắt lời, Hall dừng ngay lại.
Curtis O’Keef quả quyết nói:
– Không cần cho tôi biết mọi chi tiết. Tôi tin các vị đã điều tra kỹ mọi chuyện. Trong các buổi gặp như thế này, điều tôi cần biết duy nhất là một bức tranh toàn thể mà thôi – Mặc dù lời trách cứ tương đối nhẹ nhàng, Hall vẫn đỏ bừng mặt. Từ phía bên kia phòng, Dodo nhìn anh ta, thông cảm.
O’Keef nói:
– Tôi cho rằng ngoài sự non yếu về quản lý còn có tệ ăn cắp trong nhân viên. Nó đang bòn rút thu nhập của khách sạn.
Người kế toán trẻ gật đầu khẳng định:
– Thưa ông, nhiều lắm ạ, đặc biệt là thực phẩm và đồ uống – Anh ta định trình bầy những cuộc điều tra bí mật tại các bar, và buồng ngồi chơi của khách sạn, nhưng anh cố ghìm. Có lẽ chuyện này gác lại để sau hẵng quan tâm, một khi đã mua xong khách sạn và “đội chữa cháy” di chuyển đến đây.
Kinh nghiệm ngắn ngủi của Sean Hall đã cho anh biết việc thu nạp một khách sạn mới vào chuỗi khách sạn O’Keef sẽ tuân theo một trình tự như nhau. Đầu tiên, nhiều tuần trước khi bước vào đàm phán, một toán gián điệp, thường do Ogden Bailey cầm đầu, đến trọ ở khách sạn, đăng ký như những người khách bình thường. Bằng sự quan sát sắc sảo và có hệ thống, thỉnh thoảng có sử dụng biện pháp mua chuộc, toán gián điệp sẽ thu thập tin tức tài chính và hoạt động của khách sạn, phân tích những yếu kém, đánh giá các tiềm năng chưa được khai thác. Khi nào thấy thích hợp, như trong trường hợp này, người ta sẽ tiến hành những cuộc thẩm vấn kín đáo ở ngoài khách sạn, giữa giới kinh doanh của thành phố. Cái tên O’Keef đầy mầu nhiệm cộng với triển vọng của những vụ giao dịch buôn bán trong tương lai với một công ty khách sạn chuỗi lớn nhất đất nước đủ làm cho người ta moi được ra bất kỳ thứ tin tức gì cần săn lùng. Sean Hall từ lâu đã biết trong các giới tài chính, lòng trung thành phải xếp sau lợi ích thực dụng của cá nhân.
Tiếp đó, khi đã có được những tin tức thu thập, Curtis O’Keef sẽ tiến hành những cuộc đàm phán trực tiếp và thường bao giờ cũng thành công. Sau đó “đội chữa cháy” sẽ đến.
Đội chữa cháy do một phó chủ tịch của công ty O’Keef cầm đầu, đó là một đội chuyên gia về quản lý có quan điểm cứng rắn và làm việc khẩn trương. Nó có thể, và trên thực tế là làm được, chuyển biến bất cứ khách sạn nào theo mô hình O’Keef tiêu chuẩn trong một thời gian hết sức ngắn. Những thay đổi đầu tiên mà “đội chữa cháy” thường tiến hành là bộ phận nhân viên và quản lý, sau đó họ có hàng loạt biện pháp liên quan đến việc cải tổ và trang thiết bị. Trước hết, đội chuyên gia này làm việc vui vẻ, lại còn cam đoan với tất cả những ai có liên quan rằng sẽ không hề có mảy may gì thay đổi ghê gớm, ngay cả khi đội đang tiến hành việc đó. Như một thành viên trong đội này đã từng phát biểu: – Khi đến, điều đầu tiên chúng tôi tuyên bố là chúng tôi sẽ không định thay nhân viên nào cả. Thế nhưng chúng tôi vẫn sa thải dần dần.
Sean Hall cho rằng điều đó cũng sẽ diễn ra tại khách sạn St. Gregory.
Đôi khi Hall, một thanh niên hay suy nghĩ, lớn lên trong tinh thần giáo pháp Quaker, cũng băn khoăn về vai trò riêng của anh trong những vụ việc như vậy. Mặc dù mới gia nhập vào ban quản trị O’Keef, anh cũng đã từng đi khảo sát một số khách sạn, có những đặc điểm riêng biệt tốt đẹp mà phải chịu sự đồng hóa để nhập vào hệ thống quản lý của công ty “chuỗi”. Quá trình này, một cách xa xôi, làm cho anh thấy buồn tiếc. Anh cũng có những giây phút bồn chồn, băn khoăn trước những nguyên tắc xử thế mà người ta áp dụng để đạt tới một số mục tiêu nhất định.
Song những tình cảm như vậy luôn luôn bị tham vọng cá nhân lấn át và thực tế là Curtis O’Keef thường trả cho những dịch vụ anh đã làm bằng những món hậu hĩ. Tấm ngân phiếu lương tháng và tài khoản ngân hàng ngày một lớn dần của Sean Hall là nguyên nhân khiến cho anh lấy làm thỏa mãn, ngay cả trong những giờ phút tình cảm bị xáo động.
Còn có những khả năng khác nữa mà ngay cả trong lúc mơ mộng hão huyền anh cũng tự cho phép mình được thả hồn bay bổng nghĩ tới. Từ lúc bước vào phòng này, anh đã thấy ấn tượng đặc biệt với Dodo, mặc dù lúc này anh cố tránh không nhìn thẳng vào nàng. Cô gái tóc vàng với dục tình hừng hực này dường như đang làm căn phòng ngập trong một quầng sáng, làm cho Sean Hau có những ấn tượng mà ở nhà, cô vợ tóc nâu xinh xắn, là một niềm vui trên các sân quần vợt và một thư ký của Hội P. T. A ( [17] ) cũng chưa bao giờ đạt được. Khi liên hệ với cái điều được coi là diễm phúc của Curtis O’Keef, thì cũng cần phải suy nghĩ một cách thú vị rằng, thoạt khởi thủy con người vĩ đại này cũng chỉ là một anh chàng kế toán trẻ tuổi đầy tham vọng mà thôi.
Một câu hỏi của O’Keef cắt ngang dòng suy nghĩ lý thú đó:
– Anh có cho rằng sự non kém về quản lý là từ trên xuống không?
– Thưa ngài, không hoàn toàn như vậy – Sean Hall xem lại các ghi chép, và tập trung vào một chủ đề mà trong hai tuần qua anh đã thấy quen thuộc. – Có một nhân vật, đó là người trợ lý giám đốc, McDermott, tỏ ra rất có năng lực. Năm nay ba mươi hai tuổi, đã tốt nghiệp trường Cornell Statler. Đáng tiếc là lý lịch anh ta có vết. Cơ quan nội vụ lưu giữ hồ sơ anh ta. Tôi có bản báo cáo của họ đây.
O’Keef đọc rất kỹ tờ giấy người kế toán trẻ trao cho ông. Trong đó ghi lại những sự kiện chính về vụ Peter McDermott bị sa thải khỏi khách sạn Waldoff và những lần xin việc tiếp theo không thành công, trước khi anh đến St. Gregory.
Ông trùm khách sạn trả lại tờ giấy, không nói năng gì.
Việc định đoạt đối với McDermott sẽ do nhóm “chữa cháy” tiến hành. Tuy nhiên, các thành viên của nhóm biết rõ là Curtis sẽ giữ một lập trường kiên định rằng tất cả các nhân viên làm cho O’Keef phải có đạo đức trong sạch. Bất luận McDermott có năng lực đến mấy chăng nữa, rất có thể hắn sẽ không được tiếp tục dưới chế độ mới.
– Ngoài ra còn một số người khác cũng có năng lực – Sean Hall tiếp tục – tuy nhiên ở các vị trí thấp hơn.
Cuộc trao đổi kéo dài thêm mười lăm phút nữa. Cuối cùng O’Keef tuyên bố.
– Cảm ơn các vị. Nếu có tin gì mới quan trọng thì gọi điện cho tôi. Hoặc cũng có thể tôi sẽ liên hệ với các vị sau.
Dodo tiễn họ ra cửa.
Khi cô quay lại, Curtis đang nằm dài trên chiếc trường kỷ mà trước đó hai nhân viên kế toán đã ngồi. Đôi mắt ông nhắm nghiền. Kể từ những ngày đầu bước vào sự nghiệp kinh doanh, ông đã tạo cho mình một thói quen là chợp mắt vài ba phút giữa ngày để lấy lại sức lực, mà những kẻ thuộc hạ của ông đôi khi cứ tưởng là sức lực đó không bao giờ có thể cạn kiệt.
Dodo hôn nhẹ lên môi ông. Ông cảm tử đôi môi ươn ướt, rồi toàn bộ chiều dài thân hình cô chạm nhẹ vào người ông. Những ngón tay dài của cô lần lần sờ tới đầu ông, xoa xoa nhẹ mép tóc ông. Một món tóc mềm như tơ của cô xòa buông mơn man trên mặt ông. Ông mỉm cười:
– Anh đang nạp lại điện đây – Sau đó, vẻ thỏa mãn: – Thế em có thể giúp được gì cho anh nào?
Những ngón tay cô tiếp tục xoa Mười phút sau ông đã thấy tỉnh táo. Ông duỗi thẳng người, mở mắt ra, nhúc nhắc ngồi dậy. Sau đó, khi đã đứng lên, ông giang tay ôm choàng lấy Dodo.
Cô đáp lại ông, phóng túng háo hức, nép chặt thân mình vào người ông. Ông cảm thấy dục tình không nguôi của cô như đám tro âm ỉ đã bùng lên thành ngọn lửa thiêu đốt mãnh liệt. Cơn phấn khích mỗi lúc một tăng, ông dìu cô sang phòng ngủ bên cạnh.
