Ogylvie, phụ trách an ninh khách sạn đã tuyên bố sẽ xuất hiện trên phòng của vợ chồng Croydon một giờ sau cú phôn bí hiểm kia, trên thực tế đã gọi điện đến hai lần. Cho nên thần kinh của ông bà Công tước đã chai lì khi cuối cùng họ nghe thấy tiếng chuông kêu o o… vang lên ở cửa ngoài.
Bà Công tước ra mở cửa. Trước đó bà đã phái chị hầu gái đi làm một việc do bà bịa đặt ra và bà cũng đã ra lệnh một cách riết róng cho anh thư ký, vốn sợ chó phát khiếp, là phải đưa đàn chó Bedlington đi huấn luyện. Bà vẫn không bớt căng thẳng vì sợ hai người có thể bất ngờ trở về.
Một đám khói xì gà ùa vào theo Ogylvie. Bà Công tước khó chịu nhìn điếu xì gà đang cháy dở, đặt trên môi gã béo phị:
– Vợ chồng tôi không ưng loại thuốc hút nặng. Mong ông tắt giùm cho.
Đôi mắt ti hí của gã thám tử khách sạn có chiếc cằm to bành quan sát bà một cách chế nhạo. Gã đảo mắt một lượt khắp căn phòng rộng rãi, trang bị đầy đủ, rồi nhìn lướt qua ông Công tước đang đứng đối diện, vẻ phân vân, lưng quay ra phía cửa sổ.
– Các vị có được một phòng trang trí khá gọn ghẽ – Ogylvie kéo dài thời gian, bỏ điếu xì gà gây khó chịu kia xuống, dụi tắt và búng nhẹ đầu mẩu vào chiếc lò sưởi trang trí ở phía bên tay phải. Gã ta vứt trượt, mẩu xì gà rớt xuống tấm thảm và gã cũng cho qua luôn.
Đôi môi bà Công tước mím chặt.
– Đúng thế, bà ạ. Nhưng tôi thích những cái đẹp – Gã hạ thấp giọng the thé không cân xứng với thân hình – Chẳng hạn như chiếc ôtô của bà ấy. Cái ôtô mà bà để ở khách sạn này. Chiếc Jaguar đó, có phải không?
– À! – Tiếng này được ông Công tước Croydon thốt ra không giống như một lời nói, mà như từ hơi thở bật ra. Bà vợ vội đưa mắt lừ ông.
– Chiếc xe của chúng tôi có quan hệ gì đến ông cơ chứ?
Câu hỏi của bà Công tước như một tín hiệu và nhà thám tử khách sạn thay đổi ngay thái độ. Gã ta đột nhiên hỏi:
– Trong phòng còn ai nữa không?
Chính Công tước lên tiếng:
– Không, chúng tôi đã phái họ ra ngoài cả rồi.
– Vẫn cần phải kiểm tra kỹ – Với tốc độ nhanh nhẹn khác thường gã béo phị đi quanh cụm phòng, mở cửa ra vào nhìn kỹ vào phía trong. Rõ ràng gã nhận thấy phòng đã được chuẩn bị tốt. Sau khi đóng kỹ cửa ngoài, gã quay trở vào phòng sinh hoạt vẻ mặt tỏ ra rất hài lòng.
Bà Công tước đã ngồi trên chiếc ghế tựa lưng thẳng đứng. Ogylvie vẫn đứng không ngồi.
– Thế này nhé – Gã nói – Hai ông bà đã dính vào vụ đâm xe rồi bỏ chạy.
Bà nhìn thẳng vào mắt Ogylvie:
– Ông đang nói chuyện gì vậy?
– Thưa bà, xin bà dẹp hộ cái trò đóng kịch đó đi. Đây là chuyện nghiêm chỉnh – Gã lại lấy ra một điếu xì gà mới và cắn gẫy đầu – ông bà đã đọc báo rồi. Đài phát thanh cũng nói đến rất nhiều.
Hai chấm màu xuất hiện trên đôi gò má cao xanh nhợt của Công tước phu nhân.
– Chuyện ông đưa ra lúc này thật hết sức lố bịch và thóa mạ…
– Tôi đã bảo ông câm ngay cho tôi nhờ! – Những lời này của ông Công tước bật ra một cách hung hãn bất ngờ.Tất cả những gì lịch thiệp đều biến hết.
Ogylvie không thèm để ý đến lời của ông ta, gã huơ huơ điếu xì gà chưa đốt dưới lui của đối thủ:
– Thưa tôn ông cao quý, tôn ông hãy nghe tôi nói đây. Cả cái thành phố này đang nháo lên: từ cảnh sát, thị trưởng đến mọi người dân thường. Họ đang truy lùng kẻ đã gây nên tội ác tối hôm qua, kẻ đã đâm chết đứa bé cùng với mẹ nó, sau đó lủi thật nhanh, họ sẽ bất chấp hết, không cần biết là họ sẽ đụng đến ai, tên tuổi như thế nào. Bây giờ tôi đã biết được cái điều tôi cần biết và nếu tôi hành động theo quyền của mình thì một tiểu đội cảnh sát sẽ xộc đến đây ngay tức thì, nhanh không thể tưởng tượng được. Nhưng tôi đến gặp các vị trước đã. Vậy để cho công bằng, các vị có thể cho tôi biết suy nghĩ của các vị – Đôi mắt lợn ti hí hấp háy, sau đó lại trừng trừng – Còn nếu các vị muốn điều gì khác thì xin cho biết ý kiến.
Bà Công tước Croydon, với truyền thống cao ngạo của gia tộc có độ dày ba thế kỷ rưỡi đằng sau, không dễ chịu khuất phục. Bà đứng bật dậy, bộ mặt phẫn nộ, đôi mắt xanh hơi xám long lên. Bà kiên quyết đương đầu với gã thám tử khách sạn to lớn này.
– Quân đê tiện? Mi dám như thế hả?
Ogylvie đ tự tin như vậy mà trong khoảnh khắc cũng thấy nao núng. Nhưng chính ông Công tước xen vào:
– Thôi, không đi đến đâu đâu bà ơi. Đóng kịch như vậy đủ rồi. – Quay lại Ogylvie, ông nói – Điều ông buộc tội chúng tôi là đúng đấy. Tôi có lỗi. Chính tôi đã lái chiếc xe đó và đâm chết đứa bé gái.
– Như thế có phải hơn không – Ogylvie bảo. Ông ta đốt điếu xì gà mới – Bây giờ chúng ta đã tiến thêm được đôi chút.
Với dáng điệu mệt mỏi, chịu thua, bà Công tước ngồi gục trở về ghế tựa, bà nắm chặt hai bàn tay, che giấu cơn run rẩy:
– Ông biết được những chuyện gì rồi?
– Vâng, tôi sẽ kể hết ra ngay bây giờ – Gã thám tử khách sạn lại khệnh khạng, thong thả thổi ra một đám khói thuốc xì gà xanh lơ, hai mắt vẫn nhìn bà Công tước châm chọc, dường như thách thức sự phản đối của bà. Song bà chỉ nhăn mũi vẻ khó chịu mà không nói năng gì.
Ogylvie chỉ vào ông Công tước:
– Chập tối hôm qua, ông đã đến hí trường Lindy ở Irish Bayou. Ông đã dùng xe Jaguar của ông, lái đến đó, và ông đem theo một cô bạn gái, ít ra tôi cho rằng ông gọi cô ta như vậy, nếu ông không muốn quá lôi thôi.
Ogylvie liếc nhìn bà Công tước và nhăn nhở cười. Đến đây ông Công tước giục:
– Kể tiếp đi!
– Vâng – Bộ mặt béo phị ngạo nghễ quay lại. – Theo tôi biết, ông đã được bạc một trăm đô la, sau đó thì thua hết trong quán bar. Ông đang được một trăm nữa, với một cô em đang đứng bám bên cạnh, thì bà nhà đây đáp xe tắc xi đến.
– Làm sao anh biết được mọi chuyện?
– Chẳng là thế này, ông Công tước ạ. Tôi ở thành phố này và làm ở khách sạn này đã lâu lắm rồi. Tôi có bạn ở khắp mọi nơi. Tôi yêu cầu họ những việc đại để như thông báo cho tôi biết tất cả những gì xẩy ra cùng địa điểm tôi cần biết. Rất ít có những sự việc bất thường nào mà các khách trọ của chúng tôi làm lại không đến tai tôi. Đa số họ không ngờ tôi biết mọi chuyện của họ, thế nhưng họ vẫn chẳng biết tôi là ai. Họ tưởng những chuyện riêng của họ sẽ được giấu kín và họ cũng đạt được mục tiêu, trừ những trường hợp như chuyện này.
Công tước lạnh lùng:
– Tôi hiểu.
– Còn một điều này tôi muốn biết. Thưa bà, tính tôi vốn hay tò mò ạ. Làm sao bà cũng tìm ra được chỗ ông nhà ta?
Bà Công tước đáp:
– Ông biết quá nhiều rồi đấy… Nhưng có biết thêm điều đó nữa cũng không sao. Chẳng là chồng tôi có thói quen ghi chép lại trong khi gọi điện thoại. Sau đó ông ấy thường quên không thủ tiêu nó đi.
Thám tử khách sạn chặc lưỡi, trách móc:
– Thói quen hơi cẩu thả đấy ông Công tước ạ. Và thế ông mới gặp biết bao chuyện phiền toái. Thôi, bây giờ tôi hình dung ra những việc còn lại như thế này. Khi ông và bà ra về, ông lái xe trong trạng thái mà đáng ra nên để bà lái thì hơn.
– Nhà tôi không lái xe được.
Ogylvie gật đầu vẻ hiểu biết:
– Nghe cũng có lý. Dù sao tôi đoán là lúc đó ông đang ở trong tâm trạng bực bội, song…
Bà Công tước ngắt lời:
– Thế thì ông chẳng biết tý gì cả, ông không biết chắc chắn một điều gì! Ông sẽ không thể chứng minh…
– Thưa bà, tôi có thể chứng minh mọi chuyện nếu tôi cần.
Ông Công tước cảnh cáo:
– Bà cứ để cho ông ấy nói hết đi đã.
– Phải, đúng thế – Ogylvie nói – Bà cứ nên ngồi yên mà nghe. Đêm qua tôi trông thấy hai ông bà đi vào, qua tầng hầm, nghĩa là không qua sảnh. Cả hai người đều có vẻ run sợ. Tôi cũng vào theo và bắt đầu thắc mắc tại sao lại như vậy. Tôi đã nói là tính tôi vốn hay tò mò.
Bà Công tước thì thào:
– Tiếp tục đi.
– Hồi khuya đêm hôm qua đã có tin về vụ đâm xe chết người. Do linh cảm tôi đã vào gara và lặng lẽ nhìn qua một lượt chiếc xe hơi của ông bà. Có lẽ ông không biết đâu, xe đậu khuất trong góc, sau một cái cột, chỗ này cảnh sát sẽ không thấy nếu họ có đi qua.
Ông Công tước liếm môi:
– Lúc này chưa xảy ra chuyện gì chứ?
– Có thể xe ông còn giữ một tang chứng nào đó – Ogylvie thừa nhận – Dù sao những điều phát hiện được đã khiến tôi phải tiến hành một cuộc thăm dò, trong lúc ở các sở cảnh sát nơi người ta biết tôi, họ cũng đang truy tìm – Gã ngừng lại để rít một hơi xì gà trong lúc hai người ngồi nghe im lặng đợi.
Khi đầu xì gà sáng lên, gã ngắm nhìn nó, rồi nói tiếp:
– Ở đằng ấy hiện nay họ đang có trong tay ba tang vật. Một chiếc vòng đai đèn đằng trước, chắc chắn đã bật ra khi người đàn bà và đứa bé bị đâm xe. Họ còn cả mảnh thủy tinh đèn đằng trước và nếu nhìn vào quần áo của đứa trẻ, họ sẽ đoán ra xe có vét chà xát.
– Sao?
– Thưa bà, ông bà đã làm cho quần áo của nó chà xát vào một vật cứng, đặc biệt nếu vật đó là một chiếc cản sốc ôtô sáng bóng thì nó để lại vết cũng giống như những vết tay vậy, cứ lau hết bụi sẽ lộ ra ngay.
– Hay thật – ông Công tước nói như thể việc này không hề dính líu gì đến ông cả – Tôi không biết chuyện đó.
– Ít người để ý. Tuy nhiên, trong vụ này, tôi đồ chừng sẽ không có gì thêm. Ô tô của ông đã bị vỡ một đèn trước, và một vòng đai long mất. Chắc chắn người ta sẽ khớp các chi tiết lại, chưa cần đến vết chà xát và vết máu. Phải rồi, ông có biết không, Nhiều máu lắm, mặc dù không nổi rõ trên màu sơn đen.
– Lạy Chúa! – Bà Công tước ôm mặt, quay đi.
Ông Công tước hỏi:
– Vậy ông đề nghị cần phải làm gì?
Gã đàn ông béo phị xoa hai tay vào nhau, nhìn xuống những ngón tay béo múp:
– Tôi đã nói rồi đấy, tôi đến đây để nghe ý kiến của phía ông bà.
Công tước nói tuyệt vọng:
– Tôi còn nói gì được nữa, ông đã biết hết rồi – ông cố gượng đưa hai vai lên cao mà không được – ông hãy gọi cảnh sát cho xong câu chuyện này.
– Chưa cần vội vàng gọi họ làm gì – Cái giọng the thé lạ lùng lại trở nên êm tai – Việc gì đã xong cho xong luôn. Bây giờ có xồng xộc đi đến đâu cũng không làm cho hai mẹ con đứa bé sống lại được. Hơn nữa, điều mà người ta sẽ làm cho ông tại sở cảnh sát chắc ông không muốn chút nào. Vâng, ông không muốn chút nào, phải không ông Công tước?
Hai vợ chồng Công tước từ từ ngẩng lên nhìn.
Ogylvie tiếp tục:
– Tôi hy vọng là ông bà sẽ nêu ra một đề nghị gì đó.
Công tước nới ngập ngừng:
– Quả là tôi không hiểu.
– Thôi, tôi biết cả rồi! – Bà Công tước Croydon nói – ông cần tiền chứ gì? Ông đến đây để tống tiền chúng tôi.
Nếu bà hy vọng những lời nói đó sẽ khiến cho Ogylvie bất ngờ thì bà đã nhầm to. Vị thám tử khách sạn nhún vai:
– Thưa bà, bà có gọi sự vật bằng cái tên gì chăng nữa, cũng chẳng thành vấn đề gì đối với tôi cả. Tôi tới đây chỉ nhằm giúp đỡ ông bà thoát khỏi tình trạng nan giải. Nhưng tôi cũng phải sống chứ.
– Ông định nhận tiền để giữ im lặng về những chuyện ông biết chứ gì?
– Cử cho là như vậy đi.
– Song qua những lời ông nói – Bà Công tước lúc này đã trấn tĩnh trở lại – trước sau người ta cũng sẽ phát hiện ra chiếc xe.
– Thế cho nên ông bà mới cần chớp lấy cơ hội. Nhưng có thể có một số lý do cản trở đây. Lý do đó tôi chưa cho ông bà hay.
– Vậy ông nới ra xem nào.
Ogylvie bảo:
– Hiện nay chính tôi cũng chưa tìm được cách giải quyết triệt để. Nhưng khi ông đâm phải đứa bé, ông đang đi ra khỏi thành phố chứ không phải lúc quay về.
– Chúng tôi đã phạm sai lầm trên đường lúc đi ra – Bà Công tước nói – Chúng tôi phải tìm cách quay trở lại. Việc này ở New Orleans cũng dễ thôi vì ở đây có nhiều đường phố ngoằn nghoèo. Và thế là sau đó chúng tôi quay về bằng các đường phụ.
– Tôi cũng cho là như vậy – Ogylvie gật đầu vẻ hiểu biết – Thế nhưng cảnh sát không suy đoán như vậy. Họ đang truy lùng kẻ nào đó chạy khỏi thành phố. Vì thế trong lúc này đây, họ đang rà quét các khu ngoại thành và những thị trấn bên cạnh. Có thể họ sẽ quay trở lại rà quét khu nội thị, song hiện giờ chưa đến lúc.
– Bao lâu nữa thì họ làm việc đó.
– Có thể ba hoặc bốn hôm nữa. Họ còn nhiều nơi cần phải lục soát trước.
– Liệu việc trì hoãn này có giúp gì cho chúng ta được không?
– Có thể được – Ogylvie đáp – Miễn là không kẻ nào biết chiếc ôtô và thấy nó đậu ở đây, như thế ông bà sẽ may mắn. Nhưng với điều kiện ông đi xa khỏi đây.
– Ông định nói là ra khỏi bang này?
– Phải, đi khỏi miền Nam.
– Chuyện này không phải dễ.
– Đúng vậy, thưa bà. Cảnh sát các bang lân cận như Texas, Arkansas, Mississippi, Alabama và toàn bộ các bang khác nữa đều sẽ truy lùng chiếc xe bị hư hỏng như kiểu xe của ông.
Bà Công tước đắn đo:
– Có thể sửa chữa trước khi đi được không. Chúng tôi sẽ trả rất hậu nếu công việc đó được làm kín đáo.
Nhà thám tử khách sạn lắc đầu kiên quyết:
– Bây giờ mà đem đi sửa thì chẳng khác gì ông đi ra sở cảnh sát đầu thú. Người ta chỉ thị cho mọi xưởng sửa chữa ở Louisiana là hễ cứ thấy chiếc xe nào cần sửa như kiểu xe của ông đến chỗ họ thì họ phải lập tức hô hoán cho cảnh sát tới. Họ đến ngay thôi. Người ta đang rất hăng.
Bà Công tước bề ngoài vẫn giữ bình tĩnh, chủ động trong lúc đầu óc đang rối loạn. Bà nhận thức rõ một điều rằng dù tình hình có thế nào chăng nữa thì suy nghĩ của bà cần phải thật bình tĩnh và hợp lý. Những phút vừa rồi của buổi nói chuyện đã có vẻ rời rạc như thể họ đang bàn một chuyện vặt gia đình không có ý nghĩa sống còn. Bà đã cố tình giữ nó trong tình trạng như vậy. Một lần nữa bà nhận thức một điều là vai trò cầm trịch đã trút lên bà.
Lúc này chồng bà trở thành một kẻ chứng kiến căng thẳng nhưng thụ động cuộc thương lượng giữa gã béo phì gian giảo với bà. Không sao cả. Cái gì không tránh được thì phải chấp nhận. Điều quan trọng là phải cân nhắc tất cả mọi hậu quả.
Một ý nghĩ chợt nẩy ra với bà:
– Cái vật mà theo ông nói nó đã long khỏi xe chúng tôi và hiện nay đang nằm trong tay cảnh sát, đó là cái gì vây?
– Cái vòng đai đèn.
– Có thể từ đó truy ra được không?
Ogylvie gật đầu khẳng định:
– Họ có thể nhận định nó thuộc loại xe nào, nước sản xuất kiểu xe và có thể cả năm sản xuất hoặc gần như vậy. Với mảnh vụn thủy tinh cũng thế. Nhưng đối với chiếc xe của ông bà là xe ngoại quốc thì cũng phải mất vài ngày. – Nhưng sau đó – bà tiếp tục – cánh sát sẽ phát hiện ra họ cần săn lùng một chiếc xe Jaguar chứ?
– Tôi cho là như vậy. Hôm nay thứ ba rồi.
Theo gã nói thì họ chỉ còn đến thứ sáu hoặc thứ bảy là cùng. Với sự tính toán bình tĩnh, bà Công tước cho rằng tình hình bây giờ rút gọn về một việc cơ bản. Giả định họ mua được một nhân viên khách sạn, thì cơ may của họ, mặc dù rất mong manh, sẽ tùy thuộc vào việc liệu có thể đưa chiếc xe hơi đi thật nhanh được không. Nếu nó lên được miền Bắc, tới một thành phố lớn nào đó, tại đây người ta không hay biết gì về tấn thảm kịch và vụ truy tìm ở New Orleans, việc sửa chữa sẽ được tiến hành kín đáo và như vậy cái chứng cớ buộc tội họ sẽ bị xóa sạch. Sau đó, cho dù người ta có nghi ngờ vợ chồng Croydon chăng nữa thì cũng không còn chứng cớ gì.
Nhưng làm thế nào để đưa chiếc xe đi xa được?
Song chắc chắn cái điều mà gã thám tử bị thịt này nói ra là có thực: Cũng giống như bang Louisiana, các bang khác mà chiếc ô tô phải đi qua cũng sẽ cảnh giác, canh phòng. Tất cả các trạm tuần tra trên đường sẽ canh chừng chiếc xe hơi bị đập vỡ đèn trước và mất vành đai đèn. Có thể họ sẽ chặn đường. Khó có thể thoát được con mắt tinh tường của bọn cảnh sát.
Song vẫn có thể làm được. Nếu như chiếc xe đêm đi ngày ẩn. Có nhiều cách để đưa chiếc xe ra xa lộ và không bị ai trông thấy. Kể cũng là liều, nhưng còn hơn cứ ngồi đợi ở đây chắc chắn sẽ bị phát hiện. Có nhiều cách đi. Họ sẽ chọn một lộ trình ít ai ngờ tới để tránh sự chú ý.
Nhưng sẽ có những phức tạp khác… và ngây bây giờ đã phải tính đến. Đi bằng những con đường phụ, nếu như không biết rõ địa hình, thì sẽ rất khó khăn. Vợ chồng Croydon lại không biết và cả hai đều không quen sử dụng bản đồ. Và mỗi khi họ dừng lại để mua xăng, việc này họ sẽ phải làm trên đường, cử chỉ lời nói của họ sẽ bộc lộ và làm cho người ta chú ý. Thế nhưng…đó là những sự liều lĩnh cần phải chấp nhận.
Có nên chấp nhận không?
Bà Công tước đối diện với Ogylvie:
– Ông cần bao nhiêu?
Thái độ đột ngột đó làm cho gã kinh ngạc:
– À! Tôi nghe ông bà là những người không thiếu thốn gì.
Bà nói lạnh lùng:
– Tôi hỏi bao nhiêu?
Đôi mắt lợn hấp háy:
– Một vạn đô la.
Mặc dù giá đó gấp đôi so với số bà dự tính, bà vẫn không thay đổi nét mặt:
– Giả định chúng tôi sẽ trả đủ số tiền khổng lồ đó thì chúng tôi sẽ nhận được gì đáp lại?
Gã béo phị có vẻ lúng túng:
– Như tôi đã nói đây, tôi sẽ giữ im lặng những gì tôi biết.
– Nếu không thì sao?
Ông ta nhún vai:
– Tôi xuống sảnh, nhấc máy điện thoại lên.
– Không được – Lời tuyên bố dứt khoát – Chúng tôi sẽ không trả cho ông đâu.
Trong lúc Công tước Croydon đi đi lại lại bứt rứt thì bộ mặt phúng phính của gã thám tử khách sạn đỏ ửng:
– Thưa bà, bà hãy nghe tôi nói đây…
Bà cắt phăng:
– Tôi dứt khoát không nghe ông. Mà trái lại, ông phải nghe tôi. – Đôi mắt bà nhìn như cắm vào mặt ông ta, sự hống hách thể hiện rất rõ trên bộ mặt có đôi gò má cao với vẻ đẹp của đàn ông – Trả tiền cho ông, chúng tôi sẽ chẳng được gì, có lẽ trừ vài ngày được nhẹ nhõm. Ông đã giải thích như thế là quá nhiều rồi.
– Bà vẫn có một cơ hội mà…
– Im đi – Giọng bà như roi quất. Đôi mắt nhìn như xuyên vào gã. Gã đành ủ rũ tuân theo.
Bà Công tước biết rằng điều sắp xảy ra sau đây có thể sẽ rất quan trọng mà bà từng làm. Không được phạm sai lầm, không được dao động, hoặc chùng chình vì đầu óc tính toán vụn vặt. Một khi đã chơi to thì phải chấp nhận trả giá lớn. Bà dự định sẽ đánh bạc với gã béo phị tham lam này. Bà phải làm thế nào để đảm bảo giành lấy phần thắng cuối cùng.
Bà tuyên bố dứt khoát:
– Chúng tôi không chỉ trả cho ông mười ngàn đô la. Mà chúng tôi sẽ trả hai mươi lăm ngàn đô la.
Đôi mắt nhà thám tử khách sạn sáng lên.
– Để đổi lấy số tiến đó, bà tiếp tục giọng đều đều – ông sẽ phải lái chiếc xe của chúng tôi lên phía Bắc.
Ogylvie vẫn nhìn trừng trừng.
– Hai mươi lăm ngàn đô la – Bà nhắc lại – Bây giờ là mười ngàn. Mười lăm ngàn nữa khi ông gặp chúng tôi ở Chicago.
Gã béo phị liếm môi, không nói được lời nào. Đôi mắt ti hí, long lanh như tỏ vẻ khó tin, cứ dán vào mắt bà. Im lặng tiếp tục.
Sau đó Ogylvie khe khẽ gật đầu, và bà quan sát rất chăm chú.
Vẫn im lặng. Cuối cùng Ogylvie nói:
– Điếu xì gà này đã làm cho bà khó chịu phải không, bà Công tước?
Bà gật đầu. Gã dụi tắt nó đi.
