Sáng hôm sau, cô xuất hiện ở nhà ăn với vầng thâm đen rõ rệt dưới mắt, khuôn mặt trắng bệch. Ðến cả cán bộ Lý vốn thô lỗ cũng nhìn ra điều gì đó.
“Bạn học Diệp, mặt em xanh xao quá, có phải khó chịu ở đâu không? Có cần đến phòng y tế không?”
“Không cần đâu, cán bộ Lý.” Diệp Thiển Thiển gắng gượng cười, giọng hơi khàn: “Chắc là tối qua ngủ không ngon… lạ giường.” Cô ngập ngừng một chút, rồi như vô tình hỏi thêm: “À… Cán bộ Lý, điện thoại nội bộ của đơn vị mình ấy… Khi gọi ra ngoài, điện thoại đối phương có hiển thị số hoặc tên đơn vị không ạ?”
“Không đâu. Hệ thống thông tin nội bộ của quân đội mình là mạng riêng biệt, gọi ra ngoài sẽ hiển thị số ảo đã mã hóa, không tiết lộ đơn vị. Là quy định bảo mật đấy.”
Tia hy vọng cuối cùng bị bóp tắt không thương tiếc. Tay Diệp Thiển Thiển run nhẹ, chén cháo đang cầm trong tay cũng như mất đi hơi ấm. Vậy nghĩa là — Cục Ðá nhận ra cô, hoàn toàn không phải do hiển thị số gọi đến. Mà là vì anh đang ở ngay đây. Anh đã thấy cô đi vào phòng liên lạc. Nhận thức này như một tảng đá khổng lồ, đè nặng lên ngực cô, khiến cô nghẹt thở.
Buổi sáng, cô được sắp xếp đi quan sát huấn luyện chiến thuật dã ngoại cơ bản. Ðịa điểm là một bãi huấn luyện giả lập rừng rậm. Diệp Thiển Thiển ôm bảng vẽ, đi sau cán bộ Lý, bước chân hơi loạng choạng. Cô cố gắng ép mình tập trung, đặt sự chú ý vào việc quan sát và vẽ.
Trên sân huấn luyện, các chiến sĩ chia thành nhóm ba người, thực hiện huấn luyện phối hợp tìm kiếm và đột kích trong rừng. Cố Dạ Thần vẫn có mặt. Hôm nay anh mặc bộ đồ nguỵ trang rừng rậm, mặt được bôi dầu vẽ ngụy trang trở lại, nhưng khí thế vẫn mạnh mẽ như cũ.
Diệp Thiển Thiển chọn ngồi lên một gốc cây tương đối khuất, mở bảng vẽ. Cô chưa vội vẽ, ánh mắt lại bị hút lấy như có nam châm, dừng lại ở hướng Cố Dạ Thần đang đứng. Lúc này, cô không còn né tránh như mấy hôm trước. Một loại dũng khí kiểu “đâm lao phải theo lao”, mang theo ý vị chấp nhận đối mặt, trỗi dậy trong lòng cô.
Cô muốn nhìn! Cô phải quan sát kỹ! Cô phải tìm ra thêm bằng chứng — hoặc đập tan mọi nghi ngờ, hoặc… đối diện với sự thật tàn khốc.
Cô thấy Cố Dạ Thần bước đến bên một tổ chiến sĩ, cúi người nhanh chóng chỉnh lại đội hình chiến thuật cho họ, ngón tay anh lướt qua bản đồ, động tác dứt khoát mạnh mẽ. Cô thấy anh nhíu mày vì một chiến sĩ phản ứng chậm chạp, tuy không lớn tiếng quát mắng như hôm đó ở thao trường tổng hợp, nhưng ánh mắt lạnh như băng kia cũng đủ khiến nhiệt độ xung quanh tụt xuống vài độ.
Cô thấy anh thỉnh thoảng giơ tay lên xem đồng hồ, động tác gọn gàng dứt khoát, toát lên tác phong chuẩn mực của một người lính đặc nhiệm. Từng chi tiết nhỏ đều như đang liên tục khẳng định thân phận “giáo quan mặt lạnh”, “chiến thần thép máu” của anh — hoàn toàn không có lấy nửa phần giống với “Cục Ðá” bên kia màn hình — người hay nũng nịu.
Tim Diệp Thiển Thiển chao đảo liên tục giữa hy vọng và thất vọng, lên xuống như tàu lượn siêu tốc. Chẳng lẽ… thật sự là mình nghĩ quá nhiều rồi? Tất cả chỉ là trùng hợp kinh người thôi sao? Cô bắt đầu lung lay.
Ngay lúc cô suýt chút nữa lại tự thuyết phục bản thân một lần nữa, buổi huấn luyện tạm dừng. Các chiến sĩ nghỉ tại chỗ, uống nước bổ sung thể lực. Cố Dạ Thần cũng rời khỏi vị trí, dựa vào một thân cây lớn, lấy ra một bình nước quân dụng từ ba lô chiến thuật đeo sau lưng — đúng kiểu bình nước mà trước đây Diệp Thiển Thiển từng thoáng thấy trong cuộc gọi video với “Cục Ðá”, hình dáng cứng cáp, thiết kế đơn giản đầy góc cạnh.
Anh vặn nắp, ngửa đầu uống nước. Yết hầu chuyển động theo từng ngụm nuốt, dưới ánh mặt trời, những giọt mồ hôi theo đường viền cổ rắn rỏi chảy xuống, biến mất nơi cổ áo. Nếu bỏ qua vẻ lạnh lùng xa cách kia, thì chỉ riêng góc nghiêng và động tác ấy, thật sự mang theo sức hấp dẫn đầy nam tính.
Tim Diệp Thiển Thiển khựng lại một nhịp – không phải vì rung động, mà là vì một cảm giác quen thuộc mơ hồ. Cô vội vàng cúi đầu, giả vờ đang viết vẽ gì đó trong tập phác thảo. Thế nhưng, ánh mắt nơi khoé mi vẫn luôn dính chặt vào hình bóng Cố Dạ Thần.
Uống nước xong, Cố Dạ Thần cũng không lập tức cất bình đi. Như theo bản năng, anh rút ra từ vao dao bên đùi một con dao găm quân dụng đen nhánh, chỉ có lưỡi dao léo lên ánh sáng lạnh. Con dao ấy như có linh hồn trong tay anh.
Anh bắt đầu xoay nó trong tay một cách lơ đãng.
Không phải kiểu biểu diễn hoa mỹ làm màu, mà là một loại động tác thuần thục đến cực hạn, dường như đã luyện cả ngàn lần, là phản xạ tự nhiên khắc sâu vào cơ bắp. Dao găm trượt linh hoạt giữa những ngón tay thon dài rắn chắc của anh, xoay chuyển, lật qua, tạo nên những đường vòng nguy hiểm mà trôi chảy. Lưỡi dao thỉnh thoảng bắt được ánh sáng mặt trời, phản chiếu tia sáng sắc bén – y hệt ánh mắt anh lúc này, lạnh lẽo và tập trung.
Ðộng tác này… Diệp Thiển Thiển nín thở, con ngươi co lại dữ dội! Trong đầu cô, như có một tia sét bổ ngang — trống rỗng trong thoáng chốc, rồi một hình ảnh hiện lên cực kỳ rõ ràng, mạnh mẽ lấn át tất cả ý nghĩ khác!
Ba tháng trước — một buổi tối. Cô gọi video với Cục Ðá. Lúc ấy, trông như anh đang ở một phòng nghỉ ánh sáng yếu (anh từng giải thích đó là điểm nghỉ tạm khi tuần tra). Trong tay là một quả táo đỏ rực và một con dao đa năng quân dụng bình thường.
Lúc đó cô đang xem phim, trong phim có một phản diện xoay bút rất ngầu, cô liền buột miệng: “Wa, xoay bút đẹp quá!”
Cục Ðá ở đầu kia mỉm cười, trong giọng nói vừa cưng chìu vừa hơi đắc ý: “Xoay bút có gì ngầu đâu? Anh cho em xem cái thực dụng hơn nè.”
Rồi anh cầm dao lên, bắt đầu gọt vỏ táo một cách cực kỳ thuần thục. Trong lúc gọt, anh cũng xoay con dao bằng cách giống hệt như Cố Dạ Thần vừa làm lúc nãy — một cách xoay dao có tiết tấu, có nhịp điệu, cực kỳ linh hoạt, đầy kỹ thuật, nhưng không mang tính biểu diễn, mà để điều chỉnh góc độ cho tiện gọt.
Lúc ấy cô còn thót tim, liên tục nói: “Cẩn thận! Ðừng đứt tay đó!”
Anh thì chẳng mấy để tâm, dao bay múa giữa tay anh, vỏ táo dài và liền mạch rơi xuống, anh cười nhẹ: “Yên tâm đi bảo bối, quen tay rồi. Xoay vậy điều chỉnh góc cho tiện, vỏ mỏng đều mà không tốn sức. Sau này anh xuất ngũ, ngày nào cũng gọt táo cho em ăn.”
Hình ảnh ấy, câu nói “sau này anh gọt táo cho em ăn mỗi ngày” – từng là một lời hứa ngọt ngào. Giờ phút này – lại như một lưỡi dao găm tẩm độc, đâm sâu vào tim Diệp Thiển Thiển!
Giọng nói có thể trùng hợp! Thói quen phát lực có thể giống nhau! Nhưng cả một động tác chơi dao lạnh độc đáo, đầy dấu ấn cá nhân, cũng giống y chang thì sao?!
Trên đời này sẽ không có nhiều trùng hợp đến mức kinh hoàng như thế, lặp lại trên cùng một người!
“Rắc!”
Chiếc bút chì than trong tay Diệp Thiển Thiển gãy vụn, mảnh gỗ nhọn đâm vào đầu ngón tay cô, máu bắt đầu rỉ ra – nhưng cô không cảm nhận được chút đau đớn nào. Kinh hoàng tột độ, cộng với một loại xác nhận gần như tuyệt vọng, như sóng thần cuốn phăng lấy cô, nhấn chìm hoàn toàn. Cô cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh tanh tràn trong khoang miệng, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế không hét lên.
Cô ngẩng đầu — lần đầu tiên không né tránh ánh mắt — mà là mang theo một loại tổn thương vỡ vụn, chấn động không tin nổi, và cảm giác bị phản bội sâu sắc, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng dựa gốc cây kia.
Cố Dạ Thần… Cục Ðá…
Hai hình ảnh hoàn toàn trái ngược ấy, vào khoảnh khắc đó, bởi vì động tác xoay dao găm, đột ngột chồng khớp lên nhau trong lòng cô!
Là anh! Thật sự là anh!
Người bạn trai trên mạng luôn đem lại cho cô sự ấm áp và tin tưởng vô hạn ấy – và vị tổng giáo quan lạnh lùng, xa cách, khiến cô chỉ nhìn thôi đã thấy sợ hãi này – lại là cùng một người!
Vậy thì những lời như “tuần tra núi”, “tín hiệu kém”, “đóng quân ở biên giới”, tất cả… đều là nói dối! Tất cả đều là lời dối trá anh dựng lên để che giấu thân phận thật! Anh vẫn luôn lừa cô!
Giống như một vị thần cao cao tại thượng, hoặc một khán giả độc ác, lặng lẽ nhìn cô vì anh mà lo lắng, vì anh mà đau lòng, vẽ ra bao nhiêu bức tranh truyện tranh buồn cười, ngây ngô tự đắm chìm trong “tình yêu ngọt ngào trên mạng” mà bản thân tin là thật!
Phẫn nộ, tủi thân, nhục nhã, cùng với một nỗi đau như dao đâm vào tim, trong nháy mắt ập đến như sóng dữ nhấn chìm cô. Khóe mắt cô nhanh chóng đỏ bừng, nước mắt không thể kìm lại được trào lên, khiến tầm nhìn mờ đi hoàn toàn. Cô cúi gập đầu xuống, dùng mái tóc dài che đi gương mặt mình, bờ vai khẽ run lên, cố gắng đè nén tiếng nấc gần như sắp vỡ oà thành tiếng.
Còn ở bên kia thao trường, Cố Dạ Thần dường như đang toàn tâm toàn ý xoay dao găm — nhưng ánh mắt sắc như chim ưng ấy, chưa từng rời khỏi cô gái dáng người gầy yếu đang ngồi bên gốc cây. Từ sáng sớm khi cô xuất hiện, thần sắc hoảng hốt bất định, cho đến lúc này cảm xúc chấn động dữ dội — và đặc biệt là ánh mắt cuối cùng ấy nhìn về phía anh — tràn đầy kinh ngạc và tổn thương…
Tất cả – không gì qua được mắt anh. Anh biết, cô có lẽ đã phát hiện ra điều gì đó. Là cuộc gọi điện thoại đó? Là động tác đá lên băng đạn kia? Hay là… chính là thói quen xoay dao lúc nãy mà anh vô thức lặp lại — thứ anh từng biểu diễn trước mặt cô?
Các ngón tay đang cầm dao khẽ siết lại, gần như không nhận ra, nhưng lưỡi dao lạnh lẽo kia đã suýt chút cắm vào da thịt anh. Từ sâu trong đáy lòng, một cơn đau âm ỉ, nặng nề, gần như khiến anh không thể thở nổi. Nhưng anh không thể biểu hiện ra mặt. Anh là Cố Dạ Thần, là “Cô Lang”, là tổng giáo quan của “Ưng Săn”. Anh có trách nhiệm của mình, có kỷ luật, và có những điều không thể nói ra. Anh chỉ có thể tiếp tục đóng vai người lạnh lùng vô tình, chỉ có thể trơ mắt nhìn… ánh sáng mà anh trân quý, dưới từng lớp dối trá do chính tay anh tạo nên… từ từ mờ nhạt đi, cho đến khi… có thể hoàn toàn vụt tắt.
Anh lặng lẽ nhét dao trở lại vào vỏ, động tác lại khôi phục vẻ lạnh lùng quen thuộc. Anh xoay người, không nhìn về phía Diệp Thiển Thiển thêm một lần nào nữa, cất giọng lạnh tanh, ra lệnh với các chiến sĩ đang nghỉ: “Hết giờ nghỉ! Tổ tiếp theo, chuẩn bị!”
Giọng nói đó, lạnh như gió đông Siberia, lập tức thổi bay chút không khí dễ chịu hiếm hoi còn sót lại trên thao trường. Cũng thổi tắt luôn trong tim Diệp Thiển Thiển, tia hy vọng cuối cùng mong manh như tàn lửa.
