Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 1

“Chuẩn bị đi, năm nay về sớm hai ngày phụ giúp. Bố mẹ anh sẽ tổ chức họp mặt gia tộc,” chồng tôi, Bùi Minh, nói với vẻ thản nhiên, tay vẫn không ngừng gắp thịt cho vào miệng.

Tôi rời mắt khỏi đứa trẻ, nhíu mày bất mãn: “Ý anh là gì? Chẳng phải đã thỏa thuận năm ngoái ở nhà anh, năm nay ở nhà em rồi sao? Bố mẹ em đã chuẩn bị đồ đạc cả tháng nay để đón chúng ta về. Giờ anh đổi ý là thế nào?”

Nhưng Bùi Minh chỉ nhún vai, vẻ không quan tâm: “Năm nay về nhà anh thêm lần nữa. Bố mẹ anh tổ chức họp mặt gia tộc, không về thì ra cái thể thống gì. Với lại, em là vợ người ta rồi, suốt ngày chỉ nghĩ đến nhà mẹ đẻ là sao? Mặt mũi nhà anh còn để đâu?”

Những lời nói nghe có vẻ đường hoàng, nhưng tôi thừa hiểu, chuyện tổ chức họp mặt chỉ là cái cớ. Nhà anh năm nào chẳng họp mặt, chẳng lẽ tôi năm nào cũng không được về nhà sao?

Trước khi cưới, anh ta hứa chắc như đinh đóng cột, bảo đảm sẽ không nuốt lời, chỉ cần năm đầu tiên ở nhà anh, tôi cũng đồng ý. Tôi nghĩ rằng năm đầu tiên là chuyện nhỏ, tranh cãi chỉ tổ ảnh hưởng tình cảm. Nhưng giờ đây, sự nhường nhịn của tôi giống như một trò cười.

Thấy tôi im lặng, mặt Bùi Minh bắt đầu tỏ vẻ khó chịu: “Cố Minh Nguyệt, em trưng cái mặt đó ra với ai đấy? Chẳng có cô vợ nào không về nhà chồng dịp Tết cả. Chắc là em đọc mấy bài trên mạng nhiều quá rồi, đầu óc toàn suy nghĩ viển vông. Bây giờ con cái cũng có rồi, em cũng nên tỉnh táo lại, sống đàng hoàng một chút.”

Chỉ cần vài ba câu, anh ta đã bộc lộ ý định. Đơn giản là trước cưới thì dỗ ngọt, sau cưới sinh con rồi, anh ta nghĩ tôi chẳng thể làm gì được.

Cơn giận trong lòng bùng lên, tôi cứng rắn đáp: “Muốn về thì anh tự về, năm nay tôi nhất định về với bố mẹ tôi.”

Nghe vậy, Bùi Minh cũng lớn tiếng: “Được thôi, Minh Nguyệt, cô giỏi nhỉ! Dù sao tôi cũng sẽ lái xe về. Cô muốn về nhà mẹ đẻ thì tự mua vé mà về!”

“Anh!” Tôi giận đến mức suýt đứng bật dậy, may mà kịp nhìn đứa con đang ôm trong lòng, mới cố nhịn: “Bùi Minh, anh biết rõ còn chưa đầy một tuần là đến Tết, vé xe tàu đã hết từ lâu rồi, em biết đi đâu mà mua? Hơn nữa, xe là của hồi môn của em, nếu lái thì phải do em lái về!”

Nghe tôi lớn tiếng, mặt Bùi Minh càng đắc ý. Dường như anh ta nghĩ đến điều gì thú vị, khóe miệng nhếch lên đầy chế giễu: “Cô lái? Minh Nguyệt, cô có biết bằng lái xe trông thế nào không? Cô lái nổi chắc?”

Một câu nói của Bùi Minh kéo tôi ra khỏi sự tức giận, khiến ký ức ùa về như sóng triều. Khi mới cưới, hai bên gia đình thỏa thuận, anh ta lo mua nhà, tôi lo xe và trang trí nội thất. Hồi đó, tôi háo hức tìm lớp học lái xe, tưởng tượng sau này sẽ lái xe đi du lịch khắp nơi.

Nhưng Bùi Minh luôn ngăn cản: “Chúng ta lúc nào chẳng đi cùng nhau, em cần gì học lái xe? Lái xe làm gì cho khổ, ngồi bên cạnh ngủ một giấc là tới nơi rồi. Con gái mà lái xe dễ gây tai nạn lắm. Lúc đó xe mới lại thành xe hỏng, em không thấy tiếc sao?”

Hồi đó, mới cưới, anh ta vẫn tỏ ra tử tế, cộng thêm việc tôi có bầu không lâu sau đó, nên chuyện học lái xe dần bị gác lại. Giờ thì tôi nhận ra, hóa ra ngay từ đầu, Bùi Minh đã tính toán như vậy.

Thấy tôi thất thần, anh ta càng tin rằng tôi không có cách nào làm khác. Anh ta nói vài câu về kế hoạch Tết, rồi quay người về phòng.

Tôi bế con, ngồi bên bàn ăn, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Một bàn cơm nguội lạnh, tôi chỉ ăn được một miếng, nhưng lại nuốt không trôi.

Đúng lúc này, điện thoại mẹ tôi gọi đến. Tôi lau vội nước mắt, hạ giọng nghe máy: “Mẹ, có chuyện gì thế?”

Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi dường như nhận ra điều bất thường trong giọng nói của tôi, im lặng một lúc rồi hỏi: “Không có gì, mẹ chỉ muốn hỏi bao giờ con và Bùi Minh về? Bố con cứ lo trời lạnh, cháu còn nhỏ, hay là bố mẹ lên thăm các con?”

Câu hỏi thận trọng của mẹ làm tôi không thể kiềm chế, nước mắt lại trào ra. Tôi nghẹn ngào, nói không thành lời.

Mẹ tôi cuống lên: “Con sao vậy? Sao tự nhiên lại khóc? Có phải chăm con mệt quá không? Mẹ đã bảo rồi, bỏ việc về đây để mẹ giúp con mà. Được rồi, đừng khóc nữa, con ngoan, không khóc nữa!”

Nhưng mẹ càng dỗ, tôi càng khóc nhiều hơn. Không dám khóc thành tiếng, sợ làm con thức giấc, tôi đành ôm con ra ban công, nói: “Mẹ, con muốn ly hôn. Con hối hận rồi.”

error: Content is protected !!