Tôi tự tay huỷ diệt đội của người cũ – Chương 5

Lời tỏ tình của Giang Triệt… như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ vốn đã tưởng chừng yên lặng trong tôi, gợn lên từng vòng sóng.  Những ngày sau đó, chúng tôi vừa chuẩn bị cho giải thế giới sắp tới… vừa mập mờ tiến gần nhau.

Mỗi sáng, anh đều mang cho tôi bữa sáng với đủ hương vị khác nhau. Khi tôi luyện tập đến mệt rã rời, anh sẽ đứng phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp vai. Lúc tôi livestream, anh còn lén mở acc phụ, nạp cho tôi mấy triệu tiền quà.

Đám đồng đội nhìn thấy hết, mỗi ngày đều gào lên trêu chọc.

“Ông chủ! Thích thì theo đuổi đi! Bọn em ủng hộ hết mình!”

“Chuẩn luôn! Người nhà không giữ thì người ngoài hốt mất đấy! Trĩ tỷ ngon thế này, không thể để người khác cướp!”

Mỗi lần như vậy, Giang Triệt chỉ cười, không nói gì. Còn tôi… chỉ biết đỏ mặt, vùi đầu vào màn hình giả vờ không nghe thấy. Không phải tôi không hiểu lòng anh. Chỉ là… vết thương do Thẩm Hạo để lại quá sâu. Sâu đến mức tôi không dám dễ dàng bước vào một mối quan hệ mới.

Cho đến một ngày… tôi nhận được một bưu kiện nặc danh. Bên trong là một xấp ảnh. Trong ảnh, Thẩm Kiều Kiều đang thân mật với một người đàn ông lạ. Có ảnh ôm hôn trước cửa khách sạn, có ảnh cùng nhau mua sắm ở cửa hàng xa xỉ… Thậm chí… còn có vài tấm khiến người ta không muốn nhìn thêm. Người đàn ông đó, tôi biết, là nhà tài trợ lớn nhất của KOG. Một kẻ trung niên đầu hói, bụng phệ, đầy mùi tiền và dục vọng. Trong kiện hàng, còn có một mảnh giấy nhắn [Tô Trĩ, cứu tôi.], là chữ của Thẩm Kiều Kiều.

Tôi nhìn đống ảnh đó, chỉ thấy buồn nôn. Vì để ở lại KOG, vì cái gọi là giấc mơ vô địch, cô ta thậm chí đánh đổi cả bản thân. Còn Thẩm Hạo… là không biết, hay là đã ngầm đồng ý?

Tôi ném tất cả vào thùng rác. Chuyện này… không liên quan đến tôi. Tôi không thương hại, cũng không cứu. Lựa chọn của cô ta… cô ta phải tự trả giá.

Nhưng ngày hôm sau, mạng xã hội nổ tung.

#Thành viên KOG Thẩm Kiều Kiều có quan hệ không trong sáng với nhà tài trợ#

#Thẩm Hạo vì giữ đội, ngầm chấp nhận em gái bị thao túng#

#KOG bị nghi ngờ dàn xếp kết quả thi đấu#

Chỉ trong một đêm, KOG từ đỉnh cao… rơi thẳng xuống vực. Nhà tài trợ rút lui, liên đoàn vào cuộc điều tra, fan quay lưng, thậm chí quay lại chỉ trích. Đội tuyển từng huy hoàng… giờ trở thành trò cười của cả giới. Thẩm Hạo và Thẩm Kiều Kiều… cũng vậy.

Tôi nhìn tin tức trên điện thoại. Trong lòng… không còn một gợn sóng.

Đúng lúc đó, Giang Triệt từ phía sau ôm lấy tôi. “Đang xem gì vậy?”

“Tôi đang xem… hai kẻ tự đào hố chôn mình.”

Anh tựa cằm lên vai tôi, khẽ cười. “Xả được rồi?”

Tôi gật đầu.

“Vậy…” Anh xoay người tôi lại, để tôi đối diện với anh. Ánh mắt sâu thẳm… chỉ phản chiếu mỗi mình tôi. “Tô Trĩ, tôi không muốn đợi nữa. Cho tôi một cơ hội… để chăm sóc em, bảo vệ em, được không?”

Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt nghiêm túc đó, nghe nhịp tim trầm ổn của anh. Lớp băng trong lòng… từng chút một tan chảy.

Tôi kiễng chân, khẽ đặt một nụ hôn lên môi anh. “Được.”

***

Ở bên Giang Triệt rồi, tôi mới biết… được nâng niu trong lòng bàn tay là cảm giác như thế nào. Anh nuông chiều tôi đến mức… như một công chúa chẳng dính bụi trần. Mọi sở thích của tôi, anh đều nhớ rõ. Một câu nói vu vơ của tôi… anh cũng ghi vào lòng.

Giải thế giới được tổ chức tại Mỹ. Anh gác lại toàn bộ công việc của công ty, bay cùng tôi sang đó. Từ vòng bảng… đến vòng loại trực tiếp… rồi bán kết. Chúng tôi bên nhau thẳng tiến, đánh đâu thắng đó. Cái tên Godless… vang khắp cả thế giới. Bình luận viên nước ngoài gọi tôi là “sát thủ bí ẩn đến từ phương Đông.”

Vô số đội tuyển đưa ra mức giá trên trời, muốn chiêu mộ tôi. Nhưng tất cả… đều bị Giang Triệt từ chối. “Xin lỗi, cô ấy là tài sản không thể bán của WSG.”

Anh luôn như vậy. Ngang ngược, mà lại khiến người ta an tâm đến lạ. Và tôi… rất thích dáng vẻ đó của anh.

Ngày chung kết, đối thủ của chúng tôi là SKT— Đội tuyển huyền thoại Hàn Quốc, ba lần liên tiếp vô địch thế giới. Trước trận, gần như tất cả đều cho rằng… chúng tôi sẽ bị quét sạch 3:0.

Tỷ lệ cược cũng nghiêng lệch đến mức đáng sợ. Nhưng chúng tôi… tạo nên kỳ tích!

Ván một, chúng tôi thua. Ván hai, chúng tôi cắn răng gỡ lại một ván. Ván ba… ván bốn… Trận đấu bị kéo vào ván quyết định. Trái tim của tất cả mọi người… như treo lơ lửng nơi cổ họng. Ván cuối cùng, tôi lại chọn – Zed.

Cả khán đài vỡ òa.

Tôi biết… Trận này, tôi không thể thua. Vì chính tôi. Vì đồng đội. Và… vì Giang Triệt.

Diễn biến trận đấu giằng co đến nghẹt thở. Hai bên ăn miếng trả miếng, mạng hạ gục thay nhau tăng lên. Cho đến pha giao tranh cuối cùng. Chúng tôi bị SKT nắm cơ hội, quét sạch bốn người. Chỉ còn lại một mình tôi. Đối diện… là cả năm người bọn họ.

Ai cũng nghĩ… chúng tôi thua chắc rồi.

Bình luận viên thậm chí đã bắt đầu chúc mừng SKT bảo vệ thành công chức vô địch. Chat live tràn ngập tiếng than thở.

Nhưng đúng lúc đó… tôi đưa ra một quyết định khiến tất cả sững sờ. Không về thủ nhà. Mà chọn… dịch chuyển thẳng đi đẩy trụ. TP lén phá nhà. Cả năm người SKT điên cuồng biến về. Nhưng… quá muộn rồi.

Tôi đánh. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp. Thanh máu nhà chính… tụt dần.

Trong giây cuối cùng trước khi họ kịp quay về… Nhà chính nổ tung.

Victory!

Chúng tôi thắng. Chúng tôi… là nhà vô địch thế giới.

Khoảnh khắc đó… Thế giới như ngừng lại.

Tôi tháo tai nghe. Nhìn chữ “Chiến thắng” thật lớn trên màn hình. Nước mắt… không kìm được mà trào ra.

Đồng đội lao tới, ôm chặt lấy tôi. Giang Triệt cũng chạy lên sân khấu. Bất chấp tất cả ánh nhìn… Anh ôm lấy tôi, trao một nụ hôn sâu ngay trước toàn thế giới.

“Tô Trĩ… Em là niềm tự hào vĩnh viễn của anh.”

Chương trước

error: Content is protected !!