Ba năm yêu qua mạng – Chương 2

Vài ngày tiếp theo, tôi sống như người mất hồn. Một bên là anh trai của Lục Tinh Dao – Lục Dục Thâm, người mà cô ấy gọi là “ác quỷ lạnh lùng”. Một bên là DeepSea trên mạng – dịu dàng, chiều chuộng tôi hết mực. Hai hình ảnh trái ngược cứ va đập trong đầu tôi, khiến tôi sắp phát điên. Tôi không dám tin. Cũng không muốn tin.

Cuối tuần, Lục Tinh Dao bỗng thần thần bí bí ghé sát lại. “Niệm Niệm, tối nay đi ăn ngon với tớ nhé? Anh tớ mời đó!”

Tôi giật mình: “Anh cậu? Anh ấy cũng đi à?”

“Ừa, anh ấy bảo tiện thể xem có ai bắt nạt tớ không.” Lục Tinh Dao lè lưỡi, “Yên tâm, có tớ ở đây, anh ấy không dám làm gì cậu đâu~”

Tớ sợ đâu phải anh ấy làm gì tớ… tớ sợ là tớ làm gì anh ấy thì có!

Tôi cắn răng chịu trận, bị Lục Tinh Dao lôi đến một nhà hàng tư nhân gần trường – nơi nhìn sơ qua cũng biết giá trên trời.

Trong phòng riêng, Lục Dục Thâm đã ngồi sẵn. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu, lộ ra cổ tay thon dài cùng chiếc đồng hồ sang trọng.

Thấy tụi tôi vào, anh chỉ ngước mắt nhìn nhàn nhạt một cái, rồi lại cúi đầu xem điện thoại. Cái khí chất “người lạ đừng đến gần” ấy, khiến tôi như bị kéo ngược lại ngày đầu nhập học. Khí chất này… hoàn toàn khác với người từng nói ‘Bé yêu đừng sợ, để anh gánh cả teamʼ mà!?

Tôi ngồi xuống mà lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, không biết tay nên để đâu.

Rất nhanh sau đó, đồ ăn được bưng lên. Cá nấu cay, gà chiên ớt, đậu hũ Mapo… Một bàn đầy ắp các món Tứ Xuyên đỏ rực.

Toàn là món tôi thích! Tôi chết sững.

Tôi nhớ rất rõ, có lần trò chuyện với DeepSea, tôi từng hỏi anh thích ăn gì. Anh bảo không ăn được cay, dạ dày không tốt. Tôi vô thức liếc nhìn Lục Dục Thâm. Chỉ thấy suốt bữa, anh gần như không đụng đũa. Chỉ thỉnh thoảng gắp vài miếng rau luộc nhạt nhẽo, phần lớn thời gian thì ung dung nhấp trà trước mặt.

Lục Tinh Dao thì vẫn ăn uống ngon lành, vừa ăn vừa lầm bầm: “Anh tớ đúng là đổi tính rồi. Bình thường ghét ăn cay nhất mà? Sao hôm nay gọi nguyên bàn toàn món cay thế này.”

Tim tôi như khựng lại một nhịp. Tôi len lén lấy điện thoại ra, nhắn tin cho DeepSea. [Ðang làm gì đó?]

Vài giây sau, điện thoại của Lục Dục Thâm – người đang ngồi ngay đối diện tôi – sáng màn hình lên. Anh cầm lấy máy, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím. Gần như cùng lúc, điện thoại tôi rung lên.

DeepSea: [Ðang ăn tối với em gái và bạn cùng phòng của nó.]

Tôi như nghẹt thở trong một giây. Ngẩng đầu lên, tôi lập tức đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm. Lục Dục Thâm đang nhìn tôi. Ánh mắt bình tĩnh, không gợn sóng, như thể vừa rồi chỉ là phản hồi tin nhắn công việc.

Nhưng tôi thì như một tên trộm bị bắt quả tang, mặt nóng bừng lên trong tích tắc. Tôi cúi đầu xuống thật nhanh, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là anh ấy… Thật sự là anh ấy!

Nhận thức ấy khiến tôi vừa hoảng loạn, vừa có chút… kích thích không thể gọi tên.

Bữa cơm đó, tôi chẳng còn cảm nhận được mùi vị gì nữa. Ăn xong, Lục Dục Thâm đứng dậy đi thanh toán.

Lục Tinh Dao kéo tôi lại, hào hứng nói: “Niệm Niệm, mai anh tớ qua thư viện trường mình tìm tài liệu. Cậu có muốn đi cùng để giữ chỗ không?”

Đầu óc tôi nóng lên, chưa nghĩ gì đã buột miệng: “Ði chứ!”

Nói xong mới thấy hối hận tột độ. Hứa Niệm, cậu điên rồi à! Biết anh ấy là ai rồi mà vẫn còn dám lao vào?

Nhưng sâu trong tim, có một giọng nói cứ thì thầm: ‘Tôi muốn biết. Tôi muốn biết, người đàn ông này… còn giấu bao nhiêu bí mật nữa.’

Chương trước

error: Content is protected !!