Ba năm yêu qua mạng – Chương 5

Bài kiểm tra thể dục giữa kỳ: chạy 800m – cơn ác mộng của đời tôi. Tôi lê đôi chân mềm như bún, ì ạch chạy ở cuối hàng, cảm giác như phổi sắp nổ tung. Ðúng lúc tôi muốn bỏ cuộc thì… Bên sân bóng rổ bỗng nhiên xôn xao hẳn lên. Tôi quay đầu nhìn –  sững người.

Lục Dục Thâm đang chơi bóng!

Anh mặc bộ đồng phục bóng rổ đen tuyền, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, cả người tỏa ra khí chất nam tính ngùn ngụt. Mỗi lần nhảy lên ném bóng, cả khán đài bên ngoài lại vang lên tiếng hét phấn khích của các nữ sinh.

Tôi đang nhìn anh đến mê mẩn thì… Một quả bóng đột nhiên lệch hướng, bay thẳng về phía mặt tôi!

Tôi hoảng loạn nhắm mắt lại. Nhưng… cơn đau tôi tưởng tượng không hề đến. Chỉ nghe thấy một tiếng “bịch” trầm đục…

Tôi mở mắt ra, thấy bóng lưng cao lớn của Lục Dục Thâm chắn ngay trước mặt. Anh dùng cả tấm lưng để chặn quả bóng đang bay tới, vững vàng như một bức tường. Anh quay đầu lại, hơi nhíu mày nhìn tôi, trong đôi mắt đen sâu thẳm là một tia lo lắng. “Không sao chứ?”

Giọng anh vì vận động mạnh nên khàn khàn, nghe xong tai tôi như tê rần. Tôi ngơ ngác lắc đầu, ngẩng lên nhìn anh như con ngốc.

Anh bước tới, tự nhiên đưa tay lên, dùng mu bàn tay lau mồ hôi bên trán tôi. “Chạy không nổi thì đừng cố quá.”

Ðầu ngón tay anh mát lạnh, nhưng chạm vào lại như luồng điện chạy khắp người tôi. Tôi cứng đơ tại chỗ, không dám thở mạnh.

Anh hình như cũng nhận ra hành động vừa rồi hơi vượt mức, khẽ thu tay lại, lạnh nhạt nói một câu:“Cẩn thận.” Rồi xoay người quay lại sân bóng.

Tôi đứng im như tượng, ôm lấy trái tim đang đập như nổi trống, mất nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn. Anh ấy… chạm vào tôi rồi… Tay anh ấy lạnh quá… nhưng mặt tôi nóng muốn bốc cháy luôn rồi…

Tối hôm đó, tôi lần đầu tiên trong đời… mất ngủ. Cả đầu óc toàn là hình ảnh anh chắn bóng bằng lưng, và đầu ngón tay mát lạnh chạm vào da tôi.

Không nhịn được, tôi nhắn cho DeepSea: [Hôm nay tớ… thấy một anh đẹp trai chơi bóng rổ, cơ bụng phải gọi là cực phẩm!] Tôi cố ý nhắn vậy để thăm dò.

Ðối phương im lặng. Mãi năm phút sau, DeepSea mới gửi qua một tấm ảnh. Ánh sáng trong ảnh khá mờ, không thấy mặt, chỉ thấy ràng đường nét bụng 8 múi hoàn hảo, từng giọt nước lăn trên từng đường cơ rõ ràng, gợi cảm đến mức khiến người ta nghẹt thở. Bên dưới còn đính kèm một dòng chữ: [Của anh có đủ cực phẩm không?]

Tôi nhìn tấm ảnh, mũi nóng lên, suýt nữa chảy máu mũi. Chết tiệt! Ðây đang dùng sắc đẹp để câu tôi đúng không!? Mà ghét cái là… tôi lại bị câu thật rồi!

Tôi lặng lẽ lưu ảnh lại, rồi tội lỗi nhắn lại một câu: [Của anh là nhất! Cực phẩm số một vũ trụ luôn!]

Nhắn xong, tôi chui luôn vào chăn, úp mặt xấu hổ. Hứa Niệm, mày còn chút tự trọng nào không vậy!?

Từ hôm đó, Lục Dục Thâm chính thức “chuyển từ đánh lén sang tấn công trực diện”. Hoặc phải nói là — anh bắt đầu dùng thân phận “DeepSea” ngoài đời thật để tiếp cận tôi luôn rồi.

Lục Tinh Dao nhận được mấy vé trải nghiệm hồ bơi cao cấp trong một hội sở, kéo tôi đi cùng cho bằng được. Tôi mặc bộ đồ bơi liền thân kín đáo, ngồi ngâm mình trong nước thì thấy Lục Dục Thâm từ phía bên kia hồ bơi bước tới. Anh vừa mới lên khỏi nước, nước vẫn còn đọng trên vai rộng, lồng ngực rắn chắc bụng như tạc tượng, lăn xuống theo đường “v” của hông rồi biến mất dưới lớp khăn tắm.

Tôi nhìn mà mắt muốn rớt ra ngoài.

Anh đi thẳng tới bên ghế nằm của tôi, cầm chai kem chống nắng của tôi lên, giọng khàn khàn hỏi: “Bạn học, giúp một tay được không?”

Tôi đầu óc trống rỗng, ngơ ngác gật đầu. Anh xoay người lại, lưng rộng rắn chắc hiện ra ngay trước mắt. “Cảm ơn.”

Tôi run run bóp kem chống nắng ra tay, nhẹ nhàng thoa lên làn da nóng ấm của anh. Ngón tay đi đến đâu, chỗ đó như thiêu như đốt. Mặt tôi đỏ như ráng chiều.

Chương trước

error: Content is protected !!