“Xin mời mọi người ăn bánh, lấy hên nào!” Nhân viên khách sạn cắt bánh chia cho khách.
Và rồi hỗn loạn ập xuống. Chiếc bánh tám tầng cao hai người, vừa cắt được miếng đầu tiên thì tách một cái, nứt làm đôi. Kem b.ắ.n tung tóe như tuyết, văng vô biết bao nhiêu là khách. Có người còn trượt chân vì dẫm lên lớp kem, ngã cái rầm. Tiếng la thất thanh vang lên khắp bãi. Vì tôi đang ở hậu trường mà may mắn tránh được.
Khi mọi người hoàn hồn, mới phát hiện: Bánh tám tầng chỉ có lớp ngoài phủ kem. Mấy quả đào trang trí cũng chỉ là giả. Bên trong hoàn toàn là giấy vụn. Lưỡi d.a.o bén cắt xuống đã cắt đứt dây buộc bên trong, khiến cho chiếc bánh sập xuống kem thì tung bay.
Bà cụ giờ đầu dính đầy kem, méo miệng vì tức, rồi ngất lần thứ hai. Nhân viên khách sạn vội gọi cấp cứu 120.
Hứa Kiều Kiều vẫn chưa biết xấu hổ, còn quay sang c.h.ử.i nhân viên: “Ai cho cô đụng vào bánh thế hả!”
Hà Kiến Hâm giận tím mặt, bỏ mặc kem bám đầy người.
“BỐP!” Ông tát Hứa Kiều Kiều một cú trời giáng. “Tôi bảo cô đặt bánh để làm gì hả? Bộ cô muốn phá nát cả cái sinh nhật của mẹ tôi và tiệc công ty à?! Hứa Kiều Kiều, tôi tuyên bố cô bị đuổi việc! Lập tức CÚT cho tôi!”
Hứa Kiều Kiều không cãi thêm câu nào. Chỉ ôm mặt, khập khiễng rời khỏi sân.
Buổi tiệc tất niên vì thế cũng bị dừng giữa chừng. Phòng nhân sự thông báo phần bốc thăm chuyển sang tổ chức online.
Sau khi đưa mẹ lên xe cứu thương, Hà Kiến Hâm vẫn phải quay lại hiện trường, mặt đen sì, xin lỗi từng nhóm khách hàng. Dù sao hôm nay cũng toàn tổng giám đốc, phó tổng đến dự. Ông ta tự tay giúp người ta lau sạch kem trên áo quần. Rồi c.ắ.n răng lấy ra mấy món quà tặng năm mới chuẩn bị sẵn: Thắt lưng hàng hiệu, túi xách sang, mỹ phẩm cao cấp, son môi…
Thấy đồ xịn, một vài khách mới dịu mặt xuống.
“Lão Hà cũng có lòng. Công ty anh nên xem lại người phụ trách mua hàng thì hơn.”
“Đúng vậy, vị trí quan trọng như thế, lần sau đừng để vậy nữa.”
Khi vợ của một tổng giám đốc cầm thỏi son xem kỹ. Vẻ mặt đang hòa hoãn bỗng tối sầm lại. Bà nghiêng đầu nói nhỏ mấy câu với chồng.
“Ông Hà, ngay cả bọn tôi ông cũng giỡn mặt sao? Vậy thì rất không vui rồi. Món quà này tôi không dám nhận!” Nói rồi, ông chồng cầm túi quà từ tay vợ, ném thẳng xuống đất.
Mấy vị khách khác thấy vậy cũng lật túi kiểm tra.
“Đồ giả? Thế tôi cũng không lấy.”
“Trời ơi, lọ tinh chất của tôi còn hết hạn!”
“Ông Hà, ông coi thường người khác quá rồi! Bà xã, đi!”
Mặt Hà Kiến Hâm tái mét, như muốn khóc. Ông ta vội vàng giải thích: “Tiêu tổng! Lâm tổng! Vương tổng! Đều do nhân viên mua hàng mới làm sai! Tôi xin lỗi! Tôi sẽ bảo phòng mua hàng đặt lại quà khác, gửi đến tận nhà cho quý vị!”
Ông ta vừa năn nỉ vừa khơi lại tình cảm hợp tác lúc tước, rồi hứa thêm ưu đãi mấy phần trăm trong hợp đồng mới. Cuối cùng nhóm khách mới nhận lời.
Tôi đứng ở hậu trường, cười muốn gập người. Đúng lúc đó, điện thoại báo tin nhắn: [Chị Lý Vân Tiểu, vị trí quản lý mua hàng ở Tập đoàn Thịnh Hòa đang trống. Tôi đã gửi CV của chị qua, giám đốc bộ phận khá hứng thú. Nếu chị rảnh, xin gọi lại trong 2 giờ kể từ lúc nhận tin.]
Tập đoàn Thịnh Hòa? Tôi giật mình. Đó là doanh nghiệp đầu ngành, quy mô lớn gấp bảy tám lần công ty hiện tại. Tôi sắp xếp lại cảm xúc, đi ra cầu thang thoát hiểm để gọi lại.
Vừa mở hé cửa, tôi đã thấy Hứa Kiều Kiều đứng ở phía dưới, đang gọi điện. “Anh hai, em xử lý xong rồi~ Bao giờ nhận tiền đây?”
Tôi giật b.ắ.n người. Hai tai lập tức dựng lên. Tôi quẹt điện thoại sang chế độ im, bật quay phim.
“Danh sách nhà cung cấp với giá chốt? Cái đó em có luôn. Đợi em vô công ty chép cho anh.” Hứa Kiều Kiều cười khúc khích, tiếp tục: “Nhớ chuyển cọc trước đó nha~! Không thì em không làm đâu, em bị đuổi việc rồi còn gì! Haha~”
Nghe một lúc, tôi hiểu ngay. Hứa Kiều Kiều là người của công ty đối thủ. Cô ta vào để phá, còn định trộm bảng giá nhà cung cấp và hợp đồng nội bộ. Chắc bên kia cũng không ngờ kế hoạch lại tiến triển thuận lợi đến vậy. Hà Kiến Hâm thì hoàn toàn không đỡ nổi chiêu lả lơi của cô ta. Tôi âm thầm upload video lên một thư mục bí mật. Cô ta tưởng mình có thế vừa an toàn rút lui vừa lấy được tiền công à.
Điện thoại rung lên. Hà Kiến Hâm gọi đến. Dưới cầu thang, Hứa Kiều Kiều như cảm giận có ai nhìn liền cảnh giác ngẩng đầu. May mà tôi phản ứng nhanh, đóng cửa, chạy đi.
“Tiểu Lý, cô đang ở đâu?” Giọng Hà Kiến Hâm trong điện thoại nghe như mất hết sức lực.
