Kế hoạch tự cưa đổ của anh – Chương 5

Một ý nghĩ càng thêm tà ác từ từ hiện lên trong đầu tôi. Tôi bình tĩnh mở khung chat với Tháng Chín. [Quân sư quân sư, em đến tìm Giang Dạng rồi, vốn định tỏ tình với anh ấy.]

[Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, em bỗng thấy hối hận, em hình như không còn muốn ở bên Giang Dạng nữa.]

[Ừm, em thay lòng rồi, em hình như… thích người khác mất rồi.]

Tháng Chín: [Cái gì? Thích người khác? em thích ai?]

Tôi khẽ động ngón tay, trả lời một chữ: [Anh.]

Im lặng tận mười lăm phút sau.

Tháng Chín: [?]

Chưa xong đâu, tôi tiếp tục dạt dào cảm xúc mà nói: [Qua mấy ngày trò chuyện với anh.]

[Em nhận ra anh thú vị hơn Giang Dạng rất nhiều, anh biết cách nói chuyện, còn dạy em đủ thứ.]

[Giờ đây mỗi ngày em đều không kiềm được mà nghĩ đến anh, sáng nghĩ, trưa nghĩ, thậm chí đến tối đi ngủ cũng nghĩ, chắc chắn là em thích anh rồi.]

[Nên em quyết định, không thích anh ấy nữa, cũng không theo đuổi anh ấy nữa, em muốn theo đuổi anh!]

Tháng Chín: [……]

Tháng Chín liên tục gõ chữ, cố gắng tìm ra một tia khả năng đùa giỡn trong lời tôi: [Haha, đừng đùa nữa.]

Lúc nhận được tin nhắn đó. Tôi vừa bước nhanh ra khỏi tòa nhà văn phòng của Giang Dạng, thuận tay trả lời anh ta: [Không đùa đâu, em không định tỏ tình nữa, giờ em chuẩn bị về nhà đây.]

Đóng kịch cho tròn vai, tTôi lập tức gửi một đoạn tin nhắn thoại rất dài cho tài khoản chính của Giang Dạng: [Giang Dạng, thật ra tôi chẳng có gì để nói với anh cả. Tôi đến chỗ anh, thật ra là mộng du thôi. Giờ mộng du kết thúc rồi, tôi phải về nhà đây, tạm biệt.]

Giang Dạng chuyển tài khoản rất nhanh, cố gắng giữ tôi lại: [Tô Tô, tôi sắp quay lại rồi, tôi mua bữa sáng ở chỗ em thích nhất cho em đấy.]

[Có muốn ăn rồi hãy đi không? Em chưa ăn sáng, sẽ bị hạ đường huyết đó……]

Tôi ngẩng đầu đúng lúc thấy Giang Dạng đang cầm túi bữa sáng đứng ở cửa thang máy, vô tư mà gõ chữ lia lịa. Người đàn ông xưa nay luôn xử lý mọi việc thản nhiên nay lại hoảng loạn như một chú chó con lạc phương hướng.

Tôi nghĩ một chút, nhịn cười gửi tin nhắn cho Tháng Chín: [Giang Dạng đúng là thú vị ghê, anh ấy còn muốn em ăn bữa sáng anh ấy mua xong mới đi.]

[Anh ấy không biết là ăn của người ta rồi thì không nói lời từ biệt được à?]

[Em mới không ăn đồ của anh ấy đâu, em phải nhanh chóng dứt khoát mối quan hệ giữa hai chúng ta.]

[Em giờ không thích anh ấy nữa, em giờ chỉ thích anh thôi.]

[Em sẽ theo đuổi anh.]

Tin nhắn vừa gửi đi, bóng lưng của Giang Dạng phía xa khựng lại mạnh mẽ, hoàn toàn hoảng loạn. Túi bữa sáng rơi khỏi tay, rơi bịch xuống đất.

Tháng Chín: […]

Tháng Chín: [Tô Tô, thật ra Giang Dạng cậu ấy……]

Tôi ngắt lời anh ta, chân thành tha thiết nói: [Anh còn chưa trả lời em câu hỏi ban nãy.]

[Tháng Chín, anh vẫn chưa nói, em có thể thích anh không?]

Tháng Chín: [……]

Tôi: [Đúng rồi, anh từng dạy em rồi, bước đầu tiên theo đuổi ai đó là phải gọi là chồng.]

[Chồng ơi chồng ơi, em có thể thích anh không? Em có thể theo đuổi anh không?]

[Chồng sao không nói gì? Chồng trả lời em đi chồng.]

Lại là một khoảng im lặng kéo dài. Tháng Chín run rẩy nhắn lại: [Hình như là được……]

Tôi: [Thật sự được không?]

Tháng Chín đầu óc rối loạn: [Hình như cũng…… không được……]

Tôi giả vờ sốc hỏi: [Chồng ơi, anh sao thế? Anh ổn không? Sao lại để hai bán cầu não đấu nhau thế này?]

Tháng Chín: [……]

Tháng Chín: [Không nói chuyện này nữa.]

Tháng Chín không chịu thua tiếp tục hỏi: [Tô Tô, em có thể nói cho anh biết, vì sao đột nhiên em lại không thích Giang Dạng nữa không?]

Tôi tặc lưỡi lắc đầu: [Chồng ơi, Giang Dạng bây giờ là tình địch của anh đó, với tình địch anh không nên có thái độ như vậy chứ.]

Tháng Chín: [……]

Tháng Chín suy nghĩ rất lâu, trịnh trọng gửi một câu: [Thật ra, anh cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp.]

[Anh xấu lắm, thấp lắm, không có tiền, còn lăng nhăng, ngày nào cũng mơ trên trời rơi bánh xuống.]

[Lớn như vậy rồi, mà chưa từng có cô gái nào thích anh]

[Dù em thích anh bây giờ, sau này cũng sẽ ghét anh thôi.]

Tôi hỏi anh một cách đầy ẩn ý: [Anh chắc chứ, thật sự không phải thứ gì tốt đẹp sao?]

[Tương lai có ngày chúng ta gặp mặt đấy nhé.]

…… Tháng Chín quả nhiên lại do dự, cuối cùng chậm rãi trả lời: [……Thật ra cũng không hẳn.]

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng. Rất tò mò không biết hiện giờ nét mặt của Giang Dạng sẽ ra sao. Tiếc là anh ấy đang quay lưng lại với tôi. Tôi chỉ thấy được tấm lưng đang hơi run của cậu ấy, không thấy được nét mặt.

Hừm hừm! Ai bảo anh trêu tôi suốt bấy lâu. Đáng đời!

Tôi cười đủ rồi liền gửi tiếp: [Khụ khụ, lý do đột nhiên không thích Giang Dạng nữa rất đơn giản.]

[Em cảm thấy, anh ấy hình như không thích em, dù em tỏ tình cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục.]

[Nghĩ tới nghĩ lui, em thấy thôi thì bỏ luôn cho rồi.]

Thật ra những lời này là thật. Ba năm thầm thích Giang Dạng, tôi thường xuyên có ý định từ bỏ như vậy. Dù sao thì Giang Dạng là mẫu “con nhà người ta” điển hình. Hoàn toàn khác với anh tôi – một cậu ấm chính hiệu. Giang Dạng từ việc học đến công việc, tất cả đều dựa vào nỗ lực của bản thân. Anh ấy từng bước đi đến ngày hôm nay, như một cây thông tuyết kiên cường, thứ cậu ấy có trong tay chỉ là chính mình. Ngay cả mẹ tôi – người luôn nghiêm khắc với con cái, chưa bao giờ dễ dàng khen ngợi ai – cũng không ngớt lời ca ngợi Giang Dạng.

Việc anh ấy có được sự nghiệp hôm nay, thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Có thể nói, việc anh ấy đẹp trai chỉ là một trong những ưu điểm ít được chú ý nhất.

Còn tôi, chẳng khác gì anh tôi. Trong đám bạn cùng lứa là “quỷ nhỏ phá làng phá xóm”, trong mắt người lớn là “yêu nghiệt giáng trần”, hồi nhỏ mẹ tôi chỉ hận không thể đánh tôi tám trăm trận mỗi ngày. Nói thật, nếu không phải vì ngoại hình xinh đẹp, chắc tôi đã bị quẳng vào thùng rác từ lâu rồi.

Chương trước

error: Content is protected !!