Kẻ thế thân – Chương 5

Tôi đưa tay bịt miệng, nước mắt tuôn như mưa, cả người run lên vì “tức giận”.

“Sao cậu có thể làm thế với tớ?” Tôi gào lên, giọng mỗi lúc một lớn. “Số tiền đó cộng lại cũng cả trăm ngàn rồi! Kiến Vi, cậu làm vậy là phạm pháp đó!” Âm cuối của tôi vỡ ra, như thể bị phản bội đến tận xương tủy.

Thẩm Kiến Vi chết sững.

Đúng lúc đó, Tạ Lâm lên tiếng. Giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ: “Thẩm Kiến Vi, cô biết vì sao tôi chọn chỗ này để gặp không?” Ánh mắt anh lạnh băng nhìn thẳng vào cô ta. “Vì tôi đã biết từ một tuần trước rồi, cô không phải là Tân Tình.”

“Rầm” một tiếng. Tất cả phòng tuyến cuối cùng trong lòng Thẩm Kiến Vi hoàn toàn sụp đổ. Chân cô ta mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ.

Cả quán lại yên lặng. Tôi liếc thấy có người đã giơ điện thoại lên quay clip.

Đột nhiên, Thẩm Kiến Vi chuyển sang uất ức, nước mắt tuôn như suối, khóc còn to hơn cả tôi lúc nãy. Cô ta chỉ tay vào Tạ Lâm, gào lên: “Chẳng lẽ anh chỉ yêu cái mặt đó thôi sao?!” Rồi quay sang chỉ vào tôi: “Anh đã nói anh không chê em béo, anh yêu tâm hồn em cơ mà! Đàn ông quả nhiên chỉ thích gái đẹp!”

Cô ta gần như rống lên: “Hai tháng qua, mỗi ngày đều ở bên nhau, chẳng lẽ không phải là tình yêu thật sao?!”

Mấy câu đó, quả nhiên khiến một vài người xung quanh dao động.

Tôi nghe thấy có người nhỏ giọng thì thầm:

“Cô ấy nói cũng không sai hoàn toàn…”

“Anh kia cũng hơi tệ, con gái mập tí thì sao chứ?”

Tôi nhìn ánh mắt dao động của những người xung quanh, trong lòng lạnh lùng cười nhạt. Quả nhiên, con người luôn dễ dàng thương hại kẻ yếu, cho dù kẻ yếu đó đang nói dối trắng trợn.

Nhưng Tạ Lâm không phải loại đàn ông bị tình yêu làm mờ mắt. Anh thậm chí không nổi giận, chỉ thản nhiên hỏi ngược lại: “Vậy thì, việc ăn cắp ảnh của người khác, lừa lấy sự tin tưởng và tình cảm của tôi, cũng là một phần trong cái gọi là ‘tâm hồn thú vị’ của cô sao?”

Anh nhìn Thẩm Kiến Vi, ánh mắt như đang nhìn một tên hề nhảy nhót. “Ngay từ đầu, cô đã lừa tôi rồi.”

Câu nói đó như một gáo nước lạnh, dập tắt chút cảm thông vừa nhen nhóm. Xung quanh lại lần nữa chìm vào yên lặng.

Tiếng khóc của Thẩm Kiến Vi khựng lại một nhịp, rồi càng trở nên thảm thiết. “Nhưng em thật sự yêu anh mà! Tạ Lâm!” Cô ta chỉ biết lặp đi lặp lại câu đó.

Tạ Lâm khẽ nhếch môi, nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào. “Tình yêu của cô à?” Anh ngừng một chút, rồi lạnh lùng nói ra: “Tôi thấy bẩn. Tôi không muốn truy cứu chuyện cô lừa gạt tình cảm của tôi. Nhưng tiền thì bắt buộc phải trả.”

Anh lấy điện thoại ra, nhìn lướt qua lịch sử chuyển khoản, rồi ngẩng đầu lên. Ánh mắt chính xác ghim chặt vào mặt Thẩm Kiến Vi. “Một tuần. Hoàn trả toàn bộ số tiền tôi đã chuyển cho cô.”

Tiếng khóc của Thẩm Kiến Vi đột ngột tắt ngấm. Cô ta ngơ ngác nhìn Tạ Lâm, sắc mặt trắng bệch, miệng há ra nhưng không nói được lời nào. Có lẽ cô ta vẫn nghĩ, đây chỉ là một vở bi kịch tình yêu tan vỡ. Không ngờ, thứ đang chờ đợi cô ta lại là một hóa đơn bằng tiền thật.

Thẩm Kiến Vi đẩy đám đông xung quanh, bỏ chạy. Quán cà phê rơi vào một sự yên lặng kỳ quái.

Tạ Lâm bước đến trước mặt tôi, ánh mắt nóng rực. “Tân Tình.” Anh dừng lại một chút, rồi nói rõ ràng: “Làm bạn gái anh nhé. Ngay lần đầu gặp em ở sân bóng rổ, anh đã thích em rồi.”

Tôi cúi đầu, nắm chặt vạt áo, làm ra vẻ khó xử. “Nhưng Kiến Vi thì…”

Tôi cắn môi, giọng nhỏ như muỗi kêu. “Dù sao cô ấy cũng là bạn của em, em không muốn làm tổn thương cô ấy… Anh cho em chút thời gian, được không?” Một dáng vẻ lương thiện mềm lòng, vì bạn bè mà do dự, tôi diễn hoàn hảo đến không kẽ hở.

***

Buổi tối về đến ký túc xá, bầu không khí lạnh lẽo như nhà xác. Ánh mắt hai người bạn cùng phòng còn lại nhìn tôi, tràn đầy khinh miệt và xét đoán. Cuối cùng, một người không nhịn được nữa.

“Tân Tình, cậu còn mặt mũi quay về sao?” Cô ấy hét vào tôi. “Kiến Vi khóc thành ra thế nào rồi! Cậu sao có thể cướp bạn trai của cô ấy!”

Câu nói đó như dao đâm vào tim tôi. Vành mắt tôi lập tức đỏ lên. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tôi không nói một lời, chỉ run rẩy.

Bạn cùng phòng còn lại là Vương Duyệt cũng lên tiếng, giọng đầy thất vọng. “Bọn tớ không ngờ cậu lại là người như vậy.”

Tôi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn họ, giọng vỡ vụn. “Cướp ư?” Tôi đột ngột ngẩng đầu, nước mắt lại trào ra. “Mấy cậu đang nói cái gì vậy?” Tôi khóc đến mức vai cũng run lên. “Rõ ràng là Kiến Vi… cô ấy lừa Tạ Lâm mà.”

Tôi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ở quán cà phê, từ đầu đến cuối. Thẩm Kiến Vi mấy lần định chen ngang, đều bị tiếng khóc của tôi át đi. Tôi nói cô ta ăn cắp ảnh của tôi, yêu qua mạng để lừa tiền. Nói Tạ Lâm đã phát hiện ra sự thật. Nói xong, tôi còn cố ý lấy điện thoại ra, mở đoạn chat giữa Thẩm Kiến Vi và Tạ Lâm.

Những lời tán tỉnh lộ liễu. Những khoản chuyển tiền rõ ràng. Những tấm ảnh đời thường của tôi mà Thẩm Kiến Vi gửi cho Tạ Lâm. Tất cả đều hiện rõ trên màn hình.

Tôi đã sớm đoán được Thẩm Kiến Vi sẽ giở trò này. Nên trước khi rời quán cà phê, tôi đã để Tạ Lâm gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện cho tôi.

“Mấy cậu tự xem đi. Cô ấy đã dùng ảnh của tớ, lừa Tạ Lâm thế nào.”

Trên màn hình là lịch sử trò chuyện suốt hai tháng của Thẩm Kiến Vi và Tạ Lâm. Giữa đó xen lẫn từng tấm ảnh sinh hoạt của tôi.

Chương trước

error: Content is protected !!