Mẹ bỏ đi rồi – Chương 8

“Cái gì mà tìm không thấy? Tiếp tục tìm cho tôi!” Tiếng gầm gừ giận dữ của bố truyền đến. “Một người lớn chừng ấy, chẳng lẽ bốc hơi giữa không khí ư?”

Đã một tuần trôi qua kể từ khi bố phát hiện mẹ “biến mất”. Hai ngày đầu, bố tự tin đầy mình: “Cô ta không có tiền, cũng chẳng quen biết ai, ngoài chạy về nhà mẹ đẻ thì còn có thể đi đâu được nữa? Ở bên ngoài chịu khổ vài ngày rồi sẽ ngoan ngoãn thôi.” Nhưng đến giờ, hoàn toàn không có bất kỳ tin tức nào của mẹ.

Dì Vân Phỉ an ủi ông ta: “Ngọc Trân yêu anh đến thế mà. Vì anh, cô ấy là thủ khoa thi cấp 3, đến cả tiền đồ cũng không cần, ở nhà lo cho chồng con, sao có thể thật sự rời đi được? Chỉ là ghen tuông làm mình làm mẩy, trốn đi để anh dỗ dành thôi. Em cũng là phụ nữ mà, em chẳng lẽ không biết sao?”

Bố không biết là tin thật hay tự an ủi bản thân, tóm lại là lập tức phụ họa: “Đúng vậy, cô ta là người lòng dạ hẹp hòi. Xuất thân thấp kém, không có tính toán gì, lo đầu không lo cuối. Người lớn từng này tuổi rồi mà còn học đòi mấy con ranh con bỏ nhà đi. Nếu không phải cô ta đi theo tôi bao nhiêu năm nay, tôi mới lười quản cô ta!”

Nhưng vài ngày trôi qua, số người được phái đi tìm mẹ ngày càng nhiều. Thế nhưng vẫn không có bất kỳ hồi âm nào. Bố dần dần đứng ngồi không yên. Hút thuốc hết điếu này đến điếu khác, say rượu, đập phá đồ đạc,…

Ông mắng nhiếc cấp dưới: “Toàn là đồ vô dụng! Một chuyện nhỏ thế này mà cũng không làm được.”

Ông cư xử… hệt như lúc dì Vân Phỉ kết hôn. Nhưng lần này, không có ai đi theo sau, giúp ông ta dọn dẹp.

Sáng sớm, bố tỉnh dậy, phát hiện trong nhà vẫn bừa bộn khắp nơi. Ông ta ngây người rất lâu. Cho đến khi dì Vân Phỉ gọi điện thoại đến, ông ta mới chợt bừng tỉnh.

Dì Vân Phỉ dịu dàng hỏi ông ta có ổn không?

Ông ta cười khổ: “Không ổn chút nào, vậy em sẽ đến chăm sóc anh chứ?”

“Ơ!”

“Sẽ không đâu, anh biết mà, ngoài Ngọc Trân ra, không ai sẽ chăm sóc anh như thế. Phỉ Phỉ, xin lỗi, em tạm thời đừng dọn đến đây nữa. Không, không phải tạm thời, à, anh sẽ giúp em tìm căn hộ khác. Anh xin lỗi, thật sự xin lỗi. Nhưng giờ anh mới nhận ra, thật ra anh, người anh thích, người anh yêu, vẫn luôn là Ngọc Trân.

… Giá mà đã đăng ký kết hôn với cô ấy sớm hơn thì tốt biết mấy. Giờ anh thậm chí còn không có tư cách, để lên các kênh hợp pháp dò hỏi tin tức của cô ấy!”

Ông ta nói rồi nghẹn ngào, vùi đầu vào đầu gối, vai run rẩy, hệt như một con ch.ó bị bỏ rơi.

Ể, ghê tởm thật! Người lớn từng này tuổi rồi mà còn diễn phim thần tượng cẩu huyết à? Da nhăn nheo hết cả ra ai mà thèm xem!

Tôi nén cảm giác buồn nôn, rút về phòng mình, mở máy tính, tâm trạng mới bình tĩnh lại. Trong hộp thư, là email mẹ vừa gửi đến. Mẹ đã hoàn tất thủ tục nhập học. Những việc khác như tài khoản cá nhân, bảo hiểm, thuê nhà cũng đang tiến triển ổn định. Tôi vốn còn lo lắng mẹ một mình ra nước ngoài sẽ luống cuống tay chân. Giờ thì thấy, mẹ mạnh mẽ hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Thật tốt! Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỗng cảm thấy vô cùng thoải mái, sức lực trút hết, ngã vật xuống giường. Trong tầm nhìn, là trần nhà trang trí cầu kỳ. Những hoa văn lồi lõm, trong ánh sáng lờ mờ, trông như những chiếc răng sắc nhọn.

Hai mươi năm trước, mẹ bị chúng cắn chặt một miếng, kéo vào chiếc lồng son hoa lệ này. Vạn hạnh, vạn hạnh! Cuối cùng mẹ đã không từ bỏ vùng vẫy. Mớ bòng bong này, cuối cùng cũng không còn liên quan gì đến mẹ nữa rồi.

Chương trước

error: Content is protected !!