Tối hôm đó, tôi trằn trọc không ngủ được.
Mẹ tôi đã làm bảo mẫu cho nhà họ Chu suốt sáu năm, tôi cũng đã đọc ké sách ở thư phòng nhà họ sáu năm rồi. Ba mẹ Chu Tuấn luôn đối xử tốt với tôi, mở mang kiến thức cho tôi rất nhiều. Làm người phải biết ơn, đúng không?
Cuối tuần, khi Tần Triệu Nhất đến đón tôi đi học ôn, tôi đã băn khoăn hai ngày, cuối cùng trước khi rời đi, tôi mở lời. Khi tôi nói, Tần Triệu Nhất đang rót nước cho tôi, vừa nói xong, nước tràn ra khỏi cốc. Nước chảy ra bàn, rồi chảy xuống sàn.
Tần Triệu Nhất quay lưng lại với tôi, giọng nói lạnh lùng chưa từng có. “Lần đầu tiên em nhờ tôi giúp, là vì Chu Tuấn? Em có biết tập đoàn Chu thị đã phạm phải tội gì mà bị điều tra không, mà em đến đây để nói giúp cho họ? Là tội phạm kinh tế, em hiểu không? Những người liên quan đang bị điều tra, kết quả còn chưa có, em muốn nhà họ Tần nhúng tay vào lúc này? Em không thể quên được Chu Tuấn à? Nếu vậy, đừng đến làm phiền tôi nữa.”
Ngày đó, Tần Triệu Nhất rất giận. Sau đó hai tuần liên tiếp trong trường cũng không thấy cậu ấy. Lúc đó cậu ấy đã trở thành nhân vật nổi bật trong trường. Mọi người đều biết tin Tần Triệu Nhất đoạt giải quán quân trong cuộc thi tuyển chọn Olympic. Các nữ sinh đều bàn tán về vẻ đẹp trai của cậu ấy khi b.ắ.n súng. Cũng có nhiều người chạy đến hỏi tôi, làm thế nào mà tôi tán được cậu ấy.
Là vì khi cậu ấy vừa đoạt giải về trường, mỗi ngày đều nổ máy xe máy ầm ĩ đưa đón tôi đi học, không hề tránh né người khác. Có người hỏi cậu ấy có quan hệ gì với tôi, cậu ấy cũng thẳng thắn trả lời: “Bạn gái chứ còn gì nữa, không thấy à?”
Bây giờ, tôi nhìn chỗ ngồi trống rỗng bên tay phải, trong lòng cũng trống rỗng một mảng lớn. Sau đó tôi gửi cho cậu ấy một tin nhắn xin lỗi và giải thích, nhưng cậu không trả lời.
Gặp lại cậu ấy, là ở buổi lễ tuyên thệ trăm ngày trước kỳ thi đại học. Cậu ấy đi ngang qua sân vận động rộng lớn, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp rạng ngời. Lúc đó tôi đang đại diện toàn thể học sinh phát biểu trên sân khấu, cậu ấy vừa xuất hiện, mọi người lập tức xôn xao, vươn cổ ra cố nhìn cho rõ. Thấy cậu ấy đã có bạn gái mới, lại nhìn về phía tôi đầy tò mò.
Cậu ấy và cô gái đứng dưới sân khấu, nhìn tôi như người xa lạ. Tôi cố nén nước mắt, cùng các bạn học tuyên thệ.
“Tôi sinh ra là núi cao chứ không phải dòng suối! Tôi muốn từ đỉnh cao nhìn xuống những vực sâu tầm thường…” Các bạn học sục sôi hô khẩu hiệu, chỉ có cậu ấy im lặng không nói gì.
Ngày hôm đó, cậu ấy chặn tôi ở cổng trường, nói với tôi rằng cậu ấy sẽ học đại học tại Stanford.
Tôi nói: “Chúc mừng cậu.”
“Em vẫn muốn thi vào Thanh Hoa?”
“Ừ.”
Cậu ấy tự giễu cười, đội mũ bảo hiểm lên, nổ máy xe rời đi.
Đó là lần cuối cùng tôi gặp cậu ấy trước kỳ thi đại học. Sau đó, nhìn thấy cậu ấy, là trên tivi.
Tần Triệu Nhất 18 tuổi giành huy chương vàng Olympic, quốc kỳ vì cậu ấy mà được kéo lên, quốc ca vì cậu ấy mà vang lên. Cậu ấy mới là người đứng trên đỉnh cao nhìn xuống những vực sâu tầm thường.
Tôi âm thầm cất hết những món đồ nhỏ cậu ấy tặng, xóa bỏ liên lạc với cậu ấy. Giấc mộng vàng đã tan, ai đi đường nấy.
***
Tôi và Chu Tuấn đều học ở Thanh Hoa.
Lên đại học, cậu ấy bỗng nhiên theo đuổi tôi. Lúc đó mặt tôi đã hết mụn, khuôn mặt và dáng người cũng gầy hơn trước, trang điểm, thay đổi kiểu tóc, chăm chút cách ăn mặc hơn, đi ra ngoài cũng bắt đầu thu hút ánh nhìn.
Tôi bắt đầu chăm sóc bản thân, không phải để làm hài lòng ai khác, mà để làm hài lòng chính mình. Để bản thân tự tin hơn, vui vẻ hơn. Bạn cùng phòng nói rằng, tôi không phải là kiểu đẹp truyền thống trắng trẻo gầy, mà là kiểu đẹp rất đặc trưng, rất hoang dã và có sức hút.
Tôi kể cho họ nghe rằng mình từng được bầu là người xấu nhất lớp, họ không thể tin nổi.
“Sao có thể chứ, cậu là người đi dạo phố bị các nhiếp ảnh gia săn đón chụp ảnh đấy!”
“Lớp các cậu chắc là hội rồng phượng ẩn mình à, thẩm mỹ kiểu gì vậy chứ!”
Tôi cười nói: “Không tin thì lần sau hỏi thử hot boy của khoa tài chính Chu Tuấn xem, cậu ấy cũng từng bỏ phiếu cho tôi mà.”
Họ lại càng náo loạn hơn.
“Trời ạ! Không thể nào?”
“Thế mà bây giờ cậu ấy còn công khai theo đuổi cậu, bị tâm thần phân liệt à?”
Tôi cười không đáp.
