Mười năm sau, tôi và cô chủ sáng lập công ty dịch vụ giúp việc có uy tín nhất khu Nam Trạch. Chúng tôi giúp vô số phụ nữ từng lâm vào bế tắc trong hôn nhân tìm được công việc mới, tìm lại hy vọng.
Mười năm qua, Chu Hướng Phong vẫn đều đặn viết thư cho tôi. Ban đầu mỗi tháng một lá. Sau đó ba tháng một lần. Cuối cùng là mỗi năm một bức, chưa từng ngắt quãng.
Nó đã chọn thi lại, nhưng điểm không cao, chỉ vừa đủ ngưỡng đại học top dưới. Chu Hướng Phong là người phân rõ ân oán, ghi hận trong lòng. Sau khi biết sự thật về việc bị Chu Húc bỏ rơi năm đó, nó im lặng không nói.
Cho đến một ngày, nó nói với tôi: “…Ngày đó, Lưu Mẫn bị Chu Húc bắt gian tại trận. Từ cãi nhau thành ẩu đả. Cuối cùng, Chu Húc giết chết Lưu Mẫn. Cũng vì thế, bị thương nặng thành tàn phế. Ông ta tự ra đầu thú. Nhưng trong phòng thẩm vấn… đã có người ngồi sẵn.”
Cảnh sát hỏi Chu Hướng Phong: “Danh tiếng của cậu trong công ty rất tốt, cấp trên cũng định đề bạt cậu. Giờ nghi phạm đã tự thú, sao cậu còn đến đây nhận tội?”
Qua cửa kính, Chu Hướng Phong nhìn thấy bóng lưng Chu Húc. Nó nghiêng đầu, nở nụ cười lạnh: “Vì tôi muốn trả thù một thằng đàn ông hèn hạ và sĩ diện! Hắn hủy hoại cả cuộc đời tôi, tôi cũng sẽ hủy nốt nửa đời còn lại của hắn!”
Cảnh sát còn đang hỏi chi tiết. Nhưng Chu Hướng Phong chỉ đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nó, khóe mắt lấp lánh nước mắt. Nó thì thầm, giọng nhỏ đến mức cảnh sát phải cúi sát tai mới nghe thấy: “…Mẹ ơi, con xin lỗi.”
(Hết truyện)
