Tài trợ – Chương 2

Nghe vậy, tôi cũng không muốn khách sáo nữa, liền hạ lệnh đuổi khách: “Tôi không có tiền tài trợ nữa. Muốn đi du học thì tự nghĩ cách. Giờ cũng muộn rồi, mai tôi còn phải đi làm, mời hai người về cho.”

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Lâm Dao tái nhợt: “Chị, muộn thế này, em với mẹ không quen biết ai ở đây, chị không thể cho bọn em ngủ nhờ một đêm sao?”

“Xuống dưới đầy khách sạn.”

“Chẳng qua là bỏ chút tiền thôi mà, có gì ghê gớm. Tôi không tin là tôi sẽ phải ngủ ngoài đường!” Mẹ Lâm Dao vừa kéo con gái vừa xách túi, đi ra cửa, còn cố tình đóng sầm cửa thật mạnh.

Hai mẹ con họ thành công khiến toàn bộ bực bội vì công việc của tôi tan biến. Hóa ra trên đời vẫn còn những chuyện đáng ghét hơn cả đi làm.

Tôi cứ nghĩ việc mẹ con họ chặn tôi ngay trước cửa nhà đã là chuyện ghê tởm nhất rồi, ai ngờ họ còn có thể làm ra chuyện càng ghê tởm hơn. Họ tìm đến tận chỗ tôi làm việc.

Nguyên văn lời của mẹ Lâm Dao là: “Người thất hứa như cô ta thì làm sao có thể ở trong biên chế, phục vụ nhân dân được?” Lần này đến ngoài hai mẹ con, còn có cả người cha tàn tật của Lâm Dao và cậu em trai yếu ớt của cô ta.

Cả nhà họ cứ ở lì trong sảnh làm việc. Mẹ Lâm Dao chạy tới từng quầy giao dịch, kể hết chuyện này: Rằng tôi đã hứa tài trợ cho Lâm Dao học đại học, giờ lại thất hứa, không chịu giúp nữa. Rằng họ đã tốt bụng mang đặc sản đến cho tôi, nhưng tôi không thèm nhận, còn đuổi hai mẹ con ra ngoài, để họ phải ngủ ngoài đường. Rằng nếu tôi không thể tài trợ Lâm Dao học đại học, thì lúc trước đừng chiếm suất này, để những doanh nhân giàu có khác tài trợ. Rằng bây giờ Lâm Dao mới ra nông nỗi như thế này, rõ ràng có cơ hội học đại học nhưng vì không có tiền, nên đành cả đời ở quê.

Bà ta nói một cách vừa bi thương vừa hùng hồn, hận không thể khiến mọi người rơi nước mắt vì thương hại.

Tôi đã tài trợ cho cô ta bốn năm, chỉ vì cô ta muốn đi du học mà tôi không đồng ý, và vì tôi không cho họ ngủ nhờ ở nhà, mà tôi biến thành kẻ xấu ư?

Bà ta thành công khiến tôi trở nên “nổi tiếng” trong cơ quan chỉ trong vài ngày. Ngồi ở quầy giao dịch, tôi luôn cảm giác ánh mắt đồng nghiệp khác hẳn khi nhìn mình. Nhưng nơi tôi làm lại là ở sảnh tiếp tân, tôi cũng chẳng có lý do gì để bảo vệ không cho họ vào.

“Tiểu Lưu, Trần tổng họp xong rồi, bảo cô lên phòng giám đốc.” Sau bốn ngày họ liên tục xuất hiện ở chỗ tôi làm, lãnh đạo, người vừa đi học tập nửa tháng, đã trở về. Có vẻ là vì chuyện này mà ông ấy phải về sớm.

“Tiểu Lưu, đến, ngồi đi.” Vừa thấy tôi, lãnh đạo liền cười tươi chào hỏi.

Tôi đành gượng cười chào lại: “Trần tổng, chào buổi sáng.” Rồi ngồi xuống, có chút lo lắng.

“Chuyện này tôi cũng đã nghe rồi.” Ông ấy chậm rãi nhấp ngụm trà, nói: “Cô kể tôi nghe tình hình thế nào.”

“Tôi bắt đầu tài trợ cho Lâm Dao ba năm học phổ thông, mỗi tháng 2.500 tệ. Năm đó tôi có chút tiền, nên định giúp đỡ hai học sinh, coi như làm việc tốt. Năm ngoái cô ta trượt đại học, tôi chấm dứt thỏa thuận tài trợ. Nhưng cô ta năn nỉ, bảo nếu không tài trợ ôn thi lại thì mẹ sẽ gả cô ta để lấy tiền sính lễ cho em trai. Tôi đồng ý cho ôn lại một năm, với điều kiện nếu đỗ vào trường điểm, điểm chuẩn Nhị bản thì sẽ tiếp tục giúp, còn không thì dừng.”

“Ừ, tôi cũng biết chuyện này. Cô chịu làm việc tốt là đáng khích lệ. Nhưng giờ cả nhà họ ngày nào cũng đến sảnh quấy rối, thì cũng khó xử lắm.”

“Vâng, tôi hiểu, Trần tổng. Tôi sẽ xử lý.”

“Đừng nghĩ dùng tiền giải quyết, kiểu này là hố không đáy.”

“Vâng, tôi biết.”

“Nếu cô giải quyết không nổi, đừng tự mình gánh, chúng tôi sẽ là hậu thuẫn cho cô.” Ông ấy nghĩ một lát rồi nói: “Cô bảo người đưa họ vào phòng tôi, tôi sẽ nói chuyện.”

“Vâng, cảm ơn Trần tổng.” Tôi gật đầu, rồi xin phép rời đi.

Xuống lầu, tôi gặp cả nhà bốn người đang được bảo vệ dẫn lên. Mẹ Lâm Dao nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức, bước đi hùng hổ.

“Lâm Dao.” Tôi gọi khi cô ta đi cuối hàng. Cô ta nghe thấy thì hơi khựng lại.

“Sao? Giờ chịu mở miệng nói chuyện rồi à?” Mẹ Lâm Dao thấy tôi im lặng mấy hôm, tưởng tôi đã “thông suốt”. “Chẳng phải chỉ tài trợ chút tiền thôi sao, có gì mà vênh váo? Nếu biết cô chỉ là nhân viên lương bốn, năm nghìn tệ, thì chúng tôi đã chẳng cần sự giúp đỡ của cô. Tưởng mình cho được chút tiền là ghê gớm lắm à? Tôi cứ quấy cho cô mất mặt, để cô biết chúng tôi không dễ bắt nạt.”

“Lâm Dao, suốt bốn năm, học phí và 2.500 tệ sinh hoạt mỗi tháng của cô, tôi đều gửi đúng hạn. Cô từng nói sẽ học hành tử tế để báo đáp tôi, đây là cách cô báo đáp sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Tôi chưa bao giờ có yêu cầu gì quá đáng với cô, chưa từng làm cô tổn hại. Các người làm vậy chẳng phải quá vô ơn sao?”

“2.500?” Mẹ Lâm Dao như vừa nghe tin động trời, tát mạnh vào vai con gái: “Con nhóc chết tiệt, chẳng phải mày nói chỉ được 1.500 à? Thế 1.000 còn lại đâu?”

Em trai cô ta cũng vội túm lấy chị hỏi: “Chị, có phải chị giấu tiền không, đưa ra đây.”

Lâm Dao bị kéo qua kéo lại, rồi hét lên: “Số tiền đó, con cho Tiểu Xuyên rồi.” Nói xong còn lườm tôi một cái. “Bố mẹ Tiểu Xuyên khinh thường xuất thân của con, không cho chúng con bên nhau, cắt thẻ của anh ấy, nên con đưa tiền cho anh ấy.”

“Nhưng đó là tiền của chị mà.” Câu nói dở dang của em trai bị ánh mắt của Lâm Dao chặn lại.

“Cái thằng này, sau này chị với Tiểu Xuyên đi du học về, mày còn để ý chút tiền này à?” Mẹ Lâm Dao cười hí hửng như thấy cây hái ra tiền.

Bà ta đột nhiên quay sang tôi, ánh mắt đầy khinh bỉ: “Nếu không phải cô xen vào, thì người tài trợ cho Lâm Dao đã là doanh nhân lớn rồi. Đâu phải như cô, mười lăm vạn còn không lấy ra nổi. Không có tiền còn bày đặt làm sang.”

Tôi cười khẩy: “Nếu năm đó không phải tôi tài trợ, thì Lâm Dao đã bị bà gả đi lấy tiền sính lễ từ lâu rồi. Bà quên sao?”

“Đó… đó là tình huống đặc biệt thôi. Với lại, giờ Lâm Dao có phúc gặp Tiểu Xuyên, cô có tiền cũng chẳng liên quan gì nữa.”

Tôi không đáp lại, chỉ nhìn Lâm Dao. Trong mắt cô ta, tôi không thấy chút biết ơn hay áy náy nào. Tốt lắm, bốn năm nuôi một con sói trắng.

Trần tổng đi ra, thấy chúng tôi còn đứng ngoài cửa thì bảo vào phòng nói chuyện.

“Chuyện này tôi cũng nghe rồi.” Ông mỉm cười nhìn cả nhóm. “Giờ ý kiến của mọi người là gì?” Rồi chậm rãi uống trà.

“Lãnh đạo, năm đó Tiểu Lưu hứa sẽ tài trợ Lâm Dao đến khi tốt nghiệp, giờ vì kết quả thi kém mà không muốn tài trợ nữa. Chúng tôi không nuốt nổi cục tức này nên mới tìm đến. Chẳng lẽ thi kém thì không được học đại học, không được nhận tài trợ sao?”

Mẹ Lâm Dao chất vấn liên tiếp, khiến Trần tổng  cũng hơi sững lại.

“Chúng tôi cũng không phải không biết lý lẽ, chỉ muốn nhờ lãnh đạo phân xử. Người thất hứa như cô ta sao có thể được bầu là nhân viên xuất sắc?”

“Tiểu Lưu đúng là nhân viên rất xuất sắc, năng lực làm việc ai cũng thấy.” Trần tổng  cắt ngang, vẫn cười.

“Nếu cô ta là nhân viên của các người, đã hứa tài trợ mà giờ không có tiền, thì lãnh đạo xem cơ quan có khoản kinh phí nào giải quyết giúp không?”

Ngay cả Trần tổng, người từng trải qua nhiều sóng gió, tôi thề là tôi thấy ông cũng ngẩn ra một chút khi nghe câu này. Tôi không ngờ mẹ Lâm Dao lại nói ra lời khiến tôi há hốc mồm như vậy.

Chương trước

error: Content is protected !!