Thưởng cuối năm không có tên tôi – Chương 5

Sáng ngày thứ ba, tiếng chuông cửa dồn dập xé tan bầu không khí yên tĩnh trong căn phòng. Tôi không vội ra mở, đi đến gần cửa nhìn qua mắt mèo, gương mặt méo mó vì lo lắng và tức giận hiện rõ trong ống kính nhỏ xíu, Tổng giám đốc Vương. Ông ta đích thân mò tới tận cửa nhà tôi.

Tiếng chuông cứ vang lên dai dẳng, xen lẫn tiếng nắm đấm nện thình thịch vào cửa. “Tô Hiểu! Mở cửa! Tôi biết cô ở trong đó!” Giọng ông ta xuyên qua lớp cửa chống trộm dày nặng, hoàn toàn không còn vẻ nho nhã thường ngày, chỉ còn sự cuống quýt thất thố.

Tôi khoanh tay, dựa vào tường cạnh cửa, lạnh lùng dõi theo vở kịch một người do chính ông ta biểu diễn qua ống kính mắt mèo.

“Tô Hiểu, nếu cô không mở cửa, tôi báo công an! Tố cô chiếm dụng tài sản công ty trái phép!”

Báo công an? Trong khi chính ông ta còn sợ cảnh sát hơn bất kỳ ai? Câu đe dọa có vẻ hung hăng ấy, đối với tôi chỉ nực cười.

Quả nhiên, gào thét vài câu, lực đấm cửa của ông ta dần yếu đi, giọng nói cũng hạ thấp, trong vô thức mang theo cả chút cầu xin. “Hiểu… Hiểu à, tôi biết cô đã chịu nhiều ấm ức. Là tôi sai, là tôi khốn nạn! Nhưng bây giờ công ty thật sự đang ở bước sống còn, chỉ có cô mới cứu nổi! Cô mở cửa đi, chúng ta ngồi lại nói chuyện đàng hoàng, được không? Tôi cầu xin cô đấy!”

Từ “tôi” biến thành “chúng ta”, ông ta lại lôi số phận công ty ra để trói buộc tôi. Giả dối đến phát tởm. Tôi kiên nhẫn đợi cho đến khi ông ta xả hết những gì có thể nói, cảm xúc từ đỉnh điểm tụt xuống vực sâu, mới chậm rãi mở hé một khe cửa nhỏ, giữ nguyên chốt xích an toàn.

Nhìn thấy cửa mở, ông ta lập tức nặn ra một nụ cười lấy lòng, nhưng cái cười đó còn khó coi hơn cả khóc. Bộ vest cao cấp trên người ông ta nhăn nhúm, mái tóc vốn chải chuốt giờ rối tung, quầng thâm dưới mắt rõ rệt. Có vẻ hai ngày qua, ông ta chẳng hề yên ổn. “Hiểu à, cuối cùng cô cũng chịu gặp tôi…”

“Tổng giám đốc Vương.” Tôi lạnh nhạt ngắt lời, “Giờ ông mới nhớ đến tôi sao?” Ánh mắt tôi trống rỗng, không hề có lấy một tia nhiệt, như nhìn một kẻ xa lạ.

Ông ta hơi né tránh, không dám nhìn thẳng. Vừa nói “chúng ta vào nhà nói chuyện”, vừa định mạnh tay đẩy cửa. Sợi xích cửa căng thẳng, phát ra tiếng “két” khô khốc.

Tôi dùng cả cơ thể chặn cửa, vững như bàn thạch. “Có gì thì nói ở đây.”

Thấy không vào nổi, ông ta đành bỏ cuộc, bắt đầu thao thao bất tuyệt về cái gọi là “tình huống khẩn cấp” của công ty. Ông ta đổ mọi lỗi lên đầu phòng thị trường và “lỗ hổng hệ thống”, lời lẽ vòng vo, né tránh, tuyệt nhiên không nhắc đến khả năng phá hoại từ bên trong. Ông ta vẫn nghĩ tôi còn là nhân viên ngây thơ dễ bị lừa gạt.

Tôi lặng lẽ lắng nghe màn diễn vụng về ấy, rồi bất ngờ cất tiếng, giọng dứt khoát: “Tổng giám đốc Vương, dữ liệu của dự án Khởi Minh Tinh… chính ông là người đã tuồn cho Tập đoàn Nhuệ Khoa, đúng không?”

Một câu hỏi, như tiếng sét giữa trời quang. Sắc mặt ông ta lập tức tái nhợt, như bị rút sạch máu. Ðôi mắt hoảng hốt nhìn tôi, môi run rẩy mãi không thốt nên lời.

“Cô… cô nói linh tinh cái gì vậy!” Ông ta vội vàng phủ nhận, nhưng nỗi sợ hãi đã lộ rõ trong âm giọng.

Tôi chẳng buồn bận tâm, tiếp tục nói thẳng: “Ông lợi dụng bản sao lưu mà tôi nộp hôm thứ Sáu, tạo ra một bộ dữ liệu nhìn ngoài có vẻ hoàn chỉnh nhưng thực chất cài đầy bẫy chết người, rồi bán cho Nhuệ Khoa. Ông tưởng họ sẽ hí hửng đón nhận, để rồi từng bước sa chân vào cạm bẫy, cuối cùng rơi thế bị động trong thương vụ thâu tóm sắp tới. Tuy nhiên, ông không ngờ bên Nhuệ Khoa cũng có cao thủ. Họ sớm phát hiện ra trò của ông, còn giả vờ mắc mưu để thuận tay lợi dụng ‘dữ liệu giảʼ ấy phản công. Kết quả, chính hệ thống máy chủ của công ty ta bị họ đánh úp, khiến toàn bộ dữ liệu của phòng thị trường giờ rối loạn tung tóe. Ðiều quan trọng nhất là, bọn họ đã nắm trong tay chứng cứ giao dịch trực tiếp giữa ông và họ. Vậy nên, thứ ông sợ không phải dự án thất bại, mà là việc ông thông đồng với đối thủ bị phơi bày, đúng không?”

Chương trước

error: Content is protected !!