Thứ ba – 13

Trong phòng ăn riêng của Warren Trent, Curtis O’Keef rít một điếu xì gà, vẻ hài lòng. Ông chọn điếu xì gà trong chiếc hộp đựng bằng gỗ anh đào mà Aloysius Royce đưa ra cho ông. Mùi vị đậm đà của nó hòa quyện với vị ngọt của rượu cognac Louis XIII, cùng với cà phê, vẫn còn đọng trong miệng ông. Ngồi bên trái O’Keef, ở đầu chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi, trên đó Royce đã khéo léo bầy biện bữa ăn năm món thịnh soạn, Warren Trent chủ toạ bữa tiệc với tác phong bao dung kẻ cả. Đôi diện với ông là Dodo, trong bộ áo đen bó sát người đang thích thú rít từng hơi điếu thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ mà Royce đưa mời và châm lửa cho cô.

– Thế đấy! – Dodo nói – Em có cảm tưởng như vừa ăn cả một con lợn.

O’Keef mỉm cười dễ dãi:

– Bữa ăn ngon quá, ông Warren ạ, ông chuyển giúp lời khen ngợi của tôi tới đầu bếp của ông nhé.

Ông chủ St. Gregory cúi đầu duyên dáng:

– Anh ta sẽ rất vui mừng khi biết ai khen ngợi. À, nhân tiện tôi xin nói để ông rõ, một bữa ăn cũng đúng như thế này tối nay có phục vụ ở phòng ăn chính của khách sạn tôi.

O’Keef gật đầu, không tỏ rõ tình cảm gì. Theo ý ông thì một thực đơn tỉ mỉ dài dòng cho một phòng ăn ở khách sạn là lạc lõng cũng như món Patê de foie gras trong một thùng thức ăn trưa. Thêm một điểm nữa, ngay từ lúc chập tối ông đã liếc qua tiệm ăn chính của St. Gregory xem tình hình giờ phục vụ cao điểm ra sao. Ông thấy cái phòng mênh mông hun hút chỉ có một phần ba khách đến ngồi.

Trong thế giới của O’Keef, ăn uống phải mang tính tiêu chuẩn và giản đơn, việc lựa chọn món ăn chỉ hạn chế trong một số món ăn bình dân cho khách bộ hành qua đường và thôi. Quan điểm xuyên suốt đường lối của Curtis O’Keef, và kinh nghiệm đã củng cố, cho thấy khẩu vị và ý thích của công chúng về việc ăn uống là giống nhau và không có gì ghê gớm cho lắm. Trong các khách sạn O’Keef, mặc dù thức ăn được nấu nướng và phục vụ rất vệ sinh ít khi có việc nấu nướng chỉ dành riêng cho những người sành ăn, vì họ chỉ được coi là một thiểu số không lời lãi, ông trùm khách sạn nhận xét:

– Ngày nay không còn mấy khách sạn có được loại bếp ăn như thế này. Đa số trước đây cũng có nhưng nay đã phải thay đổi cung cách làm ăn rồi.

– Đa số thôi chứ không phải tất cả. Tại sao người ta ai cũng phải dễ bảo như nhau nhỉ?

– Ông Warren ơi, là vì toàn bộ nghề nghiệp của chúng ta đã thay đổi rồi, tôi với ông lại non nớt trong nghề, dù chúng ta có thích điều đó hay không, không cần biết. Cái thuở “người chủ của lòng tôi” và dịch vụ cá nhân đã qua rồi. Có thể đã có thời người ta quan tâm đến những điều như vậy. Bây giờ thì không còn nữa.

Trong cách nói năng của hai ông không còn thấy sự loanh quanh né tránh, chứng tỏ là khi bữa ăn kết thúc thì sự lịch thiệp ý tứ cũng biến mất. Cứ mỗi lần một ông nói, đôi mắt xanh ngây thơ của Dodo lại tò mò nhìn sang người đó như thể theo dõi một hành động trên sân khấu vậy, mặc dù cô cũng chẳng hiểu hết. Aloysius Royce đang đứng xoay lưng lại, lúi húi bên một chiếc tủ buýp phê.

Warren Trent nói gay gắt:

– Có một số người không tán thành.

O’Keef nhìn vào đầu điếu xì gà đang cháy:

– Đối với những người như vậy, tôi xin trả lời là hãy cứ đem các tờ phiếu quyết toán của tôi ra mà so sánh với những tờ của họ. Với ông chẳng hạn.

Ông bạn kia đỏ mặt, hai môi mím lại:

– Tình hình đang xảy ra ở đây chỉ là tạm thời một giai đoạn. Trước đây tôi cũng có lần như vậy. Thời kỳ này sẽ qua đi rồi những thời kỳ khác cũng thế thôi.

– Không đâu. Nếu ông cứ nghĩ như vậy thì chẳng khác gì ông đang tạo ra một cái nút thòng lọng treo cổ. Đáng ra ông phải được hưởng nhiều hơn sau bấy nhiêu năm vất vả mới đúng.

Một phút im lặng khó chịu, tiếp đó là câu trả lời lằm bằm:

– Tôi không thể bỏ cả cuộc đời xây dựng một cơ sở rồi lại để nó trở thành một khâu trong chuỗi quản lý theo kiểu rẻ tiền.

– Nếu ông định đề cập đến các khách sạn của tôi như vậy thì xin nói là không có một khách sạn nào như thế cả – Đến lúc này O’Keef đâm bực dọc, đỏ bừng mặt – Tôi cũng không tin rằng cái này là một khách sạn.

Giữa không khí im lặng lạnh lùng sau đó, Dodo hỏi:

– Các ông định đánh nhau thật hay chỉ là võ mồm thôi đấy?

Cả hai người đều cười ầm lên, song Warren không tỏ ra thoải mái cho lắm. Curtis O’Keef giơ tay lên đấu dịu:

– Cô ấy nói đúng đấy, Warren ạ. Chúng ta cãi vã nhau làm gì, vô tích sự. Nếu mỗi chúng ta có tiếp tục theo con đường riêng của mình thì chúng ta vẫn là bạn bè của nhau cơ mà.

Warren Trent gật đầu, thái độ chùng xuống. Vừa rồi ông có bực dọc, chua chát, một phần chẳng qua vì cơn đau thần kinh tọa có một lúc tạm lắng, vừa rồi lại dội lên. Mặt dù ông đã tự cho phép mình như vậy, ông cay đắng nghĩ: ông khó có thể nén được sự căm phẫn trước con người thành đạt dễ dàng mà các nguồn thu tài chính của ông ta khác rất xa so với của ông.

Curtis tuyên bố.

– Những điều mà khách hàng ngày nay trông mong ở khách sạn có thể tóm tắt trong m chữ sau đây: gọn gàng, hiệu quả và kinh tế. Song chúng ta chỉ có thể làm được chừng nào chúng ta hạch toán có hiệu quả từng hoạt động của các khách trọ và của chúng ta. Khách sạn phải trở thành một xí nghiệp có hiệu quả, và trước hết là một hóa đơn tối thiểu chi cho tiền lương. Điều đó có nghĩa phải tự động hóa, vứt bỏ lề thói mến khách theo kiểu cổ đi, mỗi khi có thể được.

– Có thế thôi ư? Ông sẽ dẹp bỏ những gì trước đây vẫn là truyền thống của một khách sạn tốt sao? Ông sẽ phủ nhận một điều là những chủ khách sạn tốt có thể in dấu ấn cá nhân trên khách sạn của mình phải không? – Ông chủ St. Gregory cười gằn: – Những khách đến khách sạn kiểu nhà ông sẽ không có được cái cảm giác của riêng mình, cái cảm giác mình có một tư cách quan trọng, mà về phương diện tình cảm và sự mến khách họ thấy được chăm sóc hơn đôi chút so với số tiền ghi trên hóa đơn.

– Đó là một thứ ảo tưởng mà họ không cần – O’Keef nói chua cay – Nếu một khách sạn nào đó tỏ ra mến khách thì đó chẳng qua họ được trả tiền để làm như vậy, cho nên suy đến cùng điều đó cũng chẳng là cái quái gì. Khách hàng sẽ nhận ra sự giả dối mà trước đây họ không thấy. Nhưng họ sẽ tôn trọng sự công bằng. Lợi tức công bằng dành cho khách sạn, và giá cả công bằng đối với khách. Đó là những điều mà khách sạn chúng tôi đưa ra. À, tôi cũng thừa nhận với ông là bao giờ cũng sẽ có một số nơi đặc biệt cho những người nào muốn được đối xử đặc biệt và sẵn sàng chịu chơi. Song đó chỉ là những chỗ đơn lẻ và cho ít người thôi. Những khách sạn lớn như của ông, nếu muốn sống còn trong cuộc cạnh tranh với chúng tôi, thì ông phải có cách suy nghĩ như tôi.
Warren Trent gào lên:

– Dù tôi có tiếp tục lối nghĩ của tôi một thời gian nữa, ông cũng không được phản đối.

O’Keef lắc đầu, nôn nóng:

– Không thể có vấn đề cá nhân ở đây được. Tôi nói là nói cả chiều hướng phát triển chứ không phải những cá biệt.

– Quỷ tha ma bắt những cái chiều hướng đó đi. Tôi có cảm giác là còn nhiều người vẫn thích chơi loại hạng nhất. Họ là những người không mong đợi ở những cái phòng như chiếc hộp có xếp giường – ông hiểu sai tôi rồi đây, nhưng tôi không để bụng đâu – Curtis mỉm cười lạnh lùng – Tuy nhiên tôi sẽ tranh luận về sự so sánh của ông sau. Trừ đối với một số ít người, cái loại hạng nhất đó đã kết thúc, đã chết rồi.

– Tại sao?

– Bởi vì các máy bay phản lực đã giết chết sự du lịch hạng nhất, cùng với cả một hệ thống suy nghĩ đi theo nó. Trước kia, hạng nhất có một thời vẻ vang vì tính chất biệt đãi. Thế nhưng du lịch bằng máy bay phản lực đã chứng minh cho mọi người thấy rằng những nến nếp cũ là lố bịch và lãng phí. Việc đi lại bằng máy bay trở nên nhanh chóng, ngắn ngủi, khiến cho không đáng phải tính đến hạng nhất hay không hạng nhất. Hành khách chỉ việc thu mình trên ghế máy bay và không nghĩ ngợi gì đến tình trạng du hành bởi vì giá vé đã quá cao rồi. Ngay sau đó, có một quan điểm trái ngược về điều kiện cho du khách. Chính những người giàu sang đưa ra. Bên những bữa ăn trưa đóng hộp, họ đã trao đổi với nhau và cho rằng hạng nhất chỉ dành cho bọn điên rồ hoặc kẻ có tiền vứt qua cửa sổ. Và những gì họ nhận thấy họ được hưởng trên máy bay phản lực, tức là cái phương châm gói gọn, hiệu quả và kinh tế, họ cũng mong được hưởng trong ngành dịch vụ khách sạn.

Dodo lấy tay che miệng, cố giấu một cái ngáp mà không được, tiếp đó, cô dụi tắt mẩu thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ.

Lập tức Aloysius Royce đứng bên cạnh cô, vội đưa ngay một điếu mới và khéo léo châm lửa. Cô cười đằm thắm, và chàng thanh niên da đen cũng mỉm cười đáp lại, cố thể hiện một sự đồng cảm dè dặt mà vẫn thân tình. Anh ta kín đáo thay những chiếc gạt tàn mới, lấy đi chiếc đã dùng rồi, và rót đầy cà phê cho Dodo và cho hai ông chủ. Khi Royce lặng lẽ rút lui, O’Keef nhận xét:

– Warren, ông có một gã giúp việc đắc lực thật.

Warren lơ đãng đáp lại:

– Nó ở với tôi từ lâu rồi – Lúc nãy ông nhìn Royce và thầm hỏi không biết nếu bố Aloysius còn sống thì lão ta sẽ phản ứng ra sao trước cái tin có thể chẳng bao lâu nữa khách sạn chuyển sang tay người khác quản lý. Có lẽ lão sẽ nhún vai. Của cải, tiền nong đối với lão ta chẳng có nghĩa lý gì nhiều.

Warren tưởng như văng vẳng bên tai ông cái giọng vỡ tiếng, hoạt bát đó:

– Ông có cách làm riêng của ông, mà nếu như có gặp phải những thời kỳ điêu đứng thì đây cũng là bài học có lợi cho ông thôi. Chúa bắt ta phải quy phục, phải nhục nhã để nhắc cho ta nhớ rằng ta chỉ là lũ bầy tôi ương bướng của Chúa, không hơn không kém, mặc dầu những quan điểm của chúng ta lạ lùng theo nhiều cách khác nhau – Sau đó, với một sự tính toán ngược lại lão già sẽ nói thêm: – Tương lai như thế, nếu ông tin vào một điều gì đó thì ông cứ chiến đấu để giành lấy nó. Sau khi ông chết, ông sẽ không còn bắn vào ai được nữa bởi vì ông không thể nhắm bắn được. Phải nhắm đúng mục tiêu.

Warren dao động hoài nghi, không biết có làm được không, ông nói tiếp:

– Cách làm của ông là huy động mọi khả năng, làm sao cho khách sạn thật sạch sẽ, tinh tươm chứ gì? Loại khách sạn của ông thiếu sự ấm cúng tình người. Nó dành cho những người máy, với bộ não là những phiếu đục lỗ, và dầu nhờn thay cho máu.

O’Keef nhún vai:

– Loại như vậy mới mang lại nhiều cổ tức.

– Phải rồi, cần lời lãi mà không cần tình người.

O’Keef phớt lờ nhận xét này:

– Tôi vừa nói về phương cách kinh doanh của chúng tôi hiện nay. Tôi có một thiết kế sẽ khai triển trong tương lai. Có thể một số người cho đó là ảo tưởng nhưng chính là một dự án của loại khách sạn, nhất là khách sạn O’Keef, sẽ hình thành trong một vài năm tới. Trước hết, tôi sẽ đơn giản hóa bộ phận tiếp tân, rút thời gian đăng ký vào khách sạn xuống chỉ còn vài ba giây đồng hồ là cùng. Đa số khách hàng chúng tôi sẽ được máy bay trực thăng chở thẳng từ phi trường về, do đó điểm đón tiếp chính là một bãi đỗ trực thăng đặt ngay trên mái nhà. Bộ phận thứ hai sẽ là những điểm đón tiếp ở dưới tầng hầm, tại đây các loại ôtô có thể đi thẳng vào không cần qua sảnh như chúng ta làm hiện nay. Ở tất cả những chỗ như thế, sẽ có một căn phòng phân loại tức thì do một bộ não của hãng IBM điều khiển, loại này hiện nay đã có rồi.

Những khách nào đăng ký trước sẽ được gửi những tấm thẻ được mã hóa. Khi tới, họ sẽ bỏ chúng vào một chiếc hộp và lập tức được đưa vào khu vực thang máy cá nhân dẫn tới một căn phòng, mà căn phòng này được dọn dẹp chỉ cách đó có mấy giây đồng hồ. Nếu như trường chưa xong, và tình hình này có thể xẩy ra – Curtis O’Keef thừa nhận – như vẫn thường xảy ra, chúng tôi sẽ có những trạm nhỏ vận chuyển dễ dàng. Đó là những buồng con với hai chiếc ghế, có giá rửa mặt và chỗ chứa hành lý, nghĩa là đủ để nghỉ ngơi sau một chuyến đi mệt mỏi và cần một chỗ ở riêng tức thì. Khách có thể đi ra đi vào, như trong một căn phòng bình thường. Hiện nay các kỹ sư của tôi đang nghiên cứu thiết kế những trạm nghỉ như vậy để sau đây họ có thể gắn trực tiếp vào những chỗ được dành riêng cho chúng. Như vậy, khách chỉ việc mở một tấm cửa do máy IBM điều khiển và bước vào.

Đối với những người có xe hơi riêng thì cũng sẽ có những tuyến bố trí song song, trang bị đèn nhấp nháy đã được mã hóa để hướng dẫn họ vào những chỗ đỗ xe riêng, từ đây có những chiếc thang máy cá nhân sẽ đưa họ trực tiếp lên tận phòng của họ. Trong tất cả các trường hợp nêu ra, chúng tôi sẽ cắt giảm việc vận chuyển hành lý và dùng đến các máy phân loại và băng chuyền có tốc độ cao, hành lý sẽ được đưa tới phòng ở, trên thực tế là đến trước cả khách.

Tương tự như vậy, tất cả các loại dịch vụ khác cũng sẽ được trang bị bằng hàng loại hệ thống tự động từ bồi phòng, tiếp rượu, chuyển thức ăn, đến bán hoa, bán thuốc, bán báo. Thậm chí hóa đơn kết toán và tiền trả cũng được chuyển bằng băng chuyền tải đến tận phòng. Làm như vậy, ngoài những thuận lợi khác, tôi sẽ phá tan cái chế độ lót tay, một thói tệ mà chúng ta, cũng như khách của chúng ta phải chịu đựng không biết bao nhiêu năm nay.

Không khí im lặng bao trùm trong phòng ăn có những bức tranh dài. Ông trùm khách sạn vẫn giữ thế chủ động, nhấm nháp ly cà phê rồi lại tiếp tục:

– Thiết kế xây dựng và sự tự động hóa của tôi sẽ đảm bảo đến mức thấp nhất việc các nhân viên khách sạn phải đặt chân vào phòng của khách. Giường nệm được ghép xếp vào tường và có máy móc từ bên ngoài lau dọn. Máy lọc không khí hiện nay đã đạt tới trình độ là bụi bẩn không còn trở thành vấn đề nữa. Chẳng hạn như thảm có thể được đặt trên những sàn làm bằng lưới thép mảnh, dưới là khoảng trống không khí, mỗi ngày được hút bụi một lần khi rơ – le làm việc theo giờ ấn định.

Toàn bộ những điều đó và những thứ khác, hiện nay đã có thể thực hiện được. Những vấn đề còn tồn – tại của chúng tôi, tất nhiên là sẽ giải quyết – Curtis O’Keef phẩy tay theo động tác quen thuộc của ông – Vấn đề còn tồn tại của chúng tôi chủ yếu là ở việc phối hợp, xây dựng và đầu tư.

Warren nói khẳng định:

– Hy vọng tôi sẽ không còn sống được đến ngày những việc đó xảy ra tại khách sạn của tôi.

– Ông không thấy được đâu – O’Keef cho ông biết – Trước khi làm được những việc đó ở đây, chúng tôi sẽ phải đập tan cái khách sạn của ông để xây dựng lại.

– Ông có thể làm đến thế cơ ư? – Warren choáng váng, đáp lại O’Keef nhún vai:

– Đương nhiên tôi không thể nói lộ ra những dự án lâu dài được. Song có thể nói đó là chính sách của chúng tới đã có từ lâu rồi, tôi chỉ dám hứa với ông là sẽ giữ lại một tấm biển kỷ niệm ghi nhớ cái khách sạn khởi thủy và có thể là cả những mối liên quan giữa ông với nó sẽ được đưa vào dự án của công trình mới này.

– Một tấm biển ư? – ông chủ St. Gregory bật cười – ông định đặt ở đâu? Trong phòng vệ sinh nam chăng?

Dodo bỗng cười khanh khách. Khi hai ông miễn cưỡng quay nhìn lại, cô nhận xét:

– Có lẽ người ta cũng không xây dựng loại phòng như vậy đâu. Nghĩa là nếu cái gì rồi cũng dùng dây chuyền thì ai còn cần đến thứ ấy làm gì nữa.

O’Keef lừ mắt với cô. Thỉnh thoảng có những lúc ông tự hỏi không biết có phải Dodo cũng tỏ ra thông minh hơn một chút so với bình thường cô vẫn giả tảng như thế hay không.

Trước phản ứng của Dodo, Warren Trent đỏ mặt lúng túng. Bây giờ ông khẳng định lại với cô, bằng một cung cách hết sức nhã nhặn:

– Thưa cô nương, tôi thành thực xin lỗi vì đã không chọn đúng từ để dùng.

– Ấy! Ông đừng bận tâm đến những nhận xét của em. – Dodo có vẻ ngạc nhiên – Dù sao, em nghĩ khách sạn này cũng rất tuyệt – Cô quay sang O’Keef, đôi mắt mở to, có vẻ ngây thơ – Anh Curtis, tại sao anh lại định phá sập nó làm ông trả lời sẵng:

– Tôi nhắc tới điều đó chẳng qua như một khả năng mà thôi. Thú thật, ông Warren ạ, đã đến lúc ông nên thôi cái công việc kinh doanh khách sạn này được rồi.

Kể cũng lạ, lần này Warren đáp lại ôn tồn không gay gắt như cách đây mấy phút:

– Cho dù tôi có muốn rút lui thì ngoài tôi ra, vẫn còn nhiều người khác sẽ phải quan tâm đến nó chứ. Rất nhiều người làm công cũ cho tôi đang dựa vào tôi cũng như tôi đã phải dựa vào họ. Ông bảo với tôi rằng dự án của ông là sẽ thay người bằng máy móc chứ gì? Tôi không thể an tâm trước điều đó được. Tôi chịu ơn các nhân viên của tôi, chí ít cũng ở việc họ đã đáp lại bằng lòng trung thành với tôi.

– Thế ư? Nhân viên khách sạn nào mà chẳng trung thành? Chẳng lẽ ở vào cái thời điểm có lợi cho họ như thế này, toàn bộ, nếu không muốn nói là phần lớn nhân viên của ông lại không muốn bán đứng ông đi hay sao?

– Tôi xin đảm bảo là không. Tôi đã quản lý cái khách sạn này trên ba chục năm nay và trong thời gian đó đã gây dựng được lòng trung thành. Cũng có thể ông ít kinh nghiệm hơn tôi về phương diện này.

– Tôi cũng có một số quan điểm về lòng trung thành – O’Keef lơ đãng nói – ông đang dần nhớ lại bản tường trình của Ogden Bailey và anh trợ lý Sean Hall mà ông đã đọc lúc trước. Chính ông đã dặn kỹ Hall là không cần báo cáo quá nhiều chi tiết mà chỉ cần dựa vào bản tóm tắt trên giấy mực một chi tiết nào xét ra là có ích. Ông trùm khách sạn cố nhớ chi tiết đó. Cuối cùng ông nói: – Ông có một người nhân viên già trông coi Pontalber Bar phải không?

– Phải, Tom Earlshore. Ông ta làm việc ở đây lâu không kém gì tôi. – Warren nghĩ: Tom Earlshore là đại biểu điển hình cho những nhân viên lớn tuổi ở St. Gregory mà ông không thể bỏ rơi được. Chính ông đã thuê mướn Earlshore khi cả hai người còn đang thời trai trẻ và đến hôm nay, mặc dù lão phụ trách quầy rượu lưng đã còng, động tác làm việc đã chậm, lão vẫn là một trong những nhân viên trong khách sạn mà Warren Trent coi như một người bạn riêng. Và vì là bạn, ông cũng đã giúp đỡ Earlshore rất nhiều. Đã có một thời đứa con gái của vợ chồng Earlshore lúc mới đẻ ra có cái xương hông bị biến dạng phải gửi lên miền Bắc, vào bệnh viện đa khoa Mayer làm phẫu thuật chỉnh hình, và phẫu thuật này thành công nhờ sự thu xếp của Warren Trent. Rồi sau đó ông đã lặng lẽ thanh toán mọi hóa đơn cho họ. Từ lâu Tom Earlshore đã tuyên bố rằng ơn này sống để bụng, chết mang theo và nhất mực trung thành. Cô con gái của Earlshore đã lấy chồng có con, nhưng mối liên hệ giữa cha cô với ông chủ khách sạn vẫn còn giữ tốt đẹp – Nếu có ai đó mà tôi tin cẩn mọi chuyện – ông nói với Curtis O’Keef – thì đó chính là Tom.

– Chỉ có ông khờ khạo mới tin như vậy – O’Keef nói giảo hoạt – Tôi có những tin tức cho biết rằng hắn đang bòn rút của ông đấy.

Giữa sự im lặng sững sờ, O’Keef đọc ra các con số. Một người phục vụ quầy rượu mà gian trá thì có trăm phương nghìn kế để ăn cắp của ông chủ, chẳng hạn cách thứ nhất là rút bớt lượng rượu ở mỗi chai ra cũng lấy được một hai cốc, cách thứ hai là lờ đi không báo đủ tất cả các lần bán rượu trong máy tính tiền, cách thứ ba là đưa vào quầy những loại rượu mà y mua riêng để khi tổng kiểm kê thì số lượng không thiếu hụt, nhưng số thu nhập, chủ yếu là phần lời lãi, sẽ được người bán lấy ra sau. Tom Earlshore hình như dùng đủ cả ba phương pháp này. Đồng thời, theo những tin tức mà Sean Hall quan sát được trong mấy tuần lễ hai người phụ tá của Earlshore cũng làm việc thông đồng với ông ta. – Một tỷ lệ phần trăm đáng kể trong số lãi ở quầy rượu của ông đã bị họ bòn rút đấy – O’Keef tuyên bố – và theo tình hình chung như vậy, tôi có thể khẳng định nó đã diễn ra trong một thời gian dài.

Trong lúc ông kia xướng ra mọi chuyện, Warren Trent ngồi im, không cử động, mặt ông ngây đờ, mặc dù trong đầu ông sôi sục những ý nghĩ chua cay. Dù lâu nay ông ta vẫn tin ở Earlshore và tin ở tình bằng hữu vẫn tồn tại, ông không mảy may nghi ngờ một chút nào về những tin tức vừa cung cấp là không có thực. Ông thừa biết những phương pháp tình báo mà khách sạn chuỗi vẫn áp dụng, cho nên ông chỉ có thể tin những điều đó là thực, vả lại Curtis O’Keef có muốn đưa ra một lời buộc tội thì cũng phải có đủ chứng cớ thực tế đảm bảo. Warren Trent từ lâu đã nghĩ đến khả năng bọn tình báo của O’Keef thâm nhập vào khách sạn St. Gregory dọn đường cho sếp của chúng đến. Thế nhưng một sự bẽ mặt gây ra cho cá nhân ông khiến cho ông thấy héo hắt như vậy thì ông không hề tính đến.

Ông lên tiếng:

– Ông nói tình hình khác nói chung là nghĩa gì vậy?

– Những nhân viên mà ông coi là trung thành à. Tham ô cả lũ? Hầu như không còn một bộ phận nào mà người ta không đục khoét và lừa dối ông. Đương nhiên tôi không có đủ hết mọi số liệu chi tiết, nhưng chỉ nguyên những điều tôi biết được cũng làm ông phải quan tâm rồi. Nếu cần tôi xin gửi ông một bản báo cáo đã chuẩn bị đầy đủ.

– Xin cảm ơn ông – Mấy tiếng thốt ra thì thào đủ nghe nho nhỏ.

– Có quá nhiều người béo phị đang làm cho ông. Vừa mới đến đây tôi đã nhận ra ngay điều đó. Tôi luôn luôn coi đây là một dấu hiệu cần phải canh chừng. Bụng của họ ních đầy thức ăn của khách sạn và tại đây họ ăn bám vào ông, mỗi người mỗi cách.

Căn phòng ăn nhỏ, thân mật lặng đi một lúc, chỉ còn nghe thấy tiếng tích tích nho nhỏ của chiếc đồng hồ Hà Lan có mái vòm treo tường. Cuối cùng, chậm chạp và có vẻ mệt mỏi, Warren Trent thốt ra:

– Những điều ông vừa nói cho tôi biết có thể sẽ làm cho tôi thay đổi lập trường đấy.

– Tôi cũng nghĩ như vậy – Curtis O’Keef đã định xoa hai tay vào nhau, nhưng vội thôi ngay – Dù sao, đến lúc này chúng ta cũng đã đạt tới một thời điểm mà tôi muốn ông xem xét hộ tôi một đề nghị.

Warren Trent nói, lạnh nhạt:

– Tôi biết là ông đạt được mà.

– Đây là một đề nghị công bằng, đặc biệt trong tình trạng hiện nay. Cũng tình cờ thôi, tôi muốn để ông rõ rằng tôi biết khá rành rọt tình hình tài chính hiện nay của ông.

– Giá như ông không biết thì tôi mới lây làm ngạc nhiên.

– Tôi xin tóm tắt như thế này: Cổ phần cá nhân của ông trong khách sạn chiếm năm mươi năm mốt phần trăm trong toàn bộ, cho nên ông có quyền được quản lý nó.

– Đúng thế.

Ông đã tái cấp vốn cho khách sạn vào năm 1939, nợ cầm cố là bốn triệu đô la. Hai triệu đô la nợ vẫn chưa được trang trải, và đến thứ sáu này là hạn cuối cùng. Nếu ông không thể trả được thì những người chủ nợ sẽ tịch thu khách sạn.

– Điều đó cũng đúng.

– Cách đây bốn tháng ông đã cố gắng để xin gia hạn nợ cầm cố. Người ta đã từ chối. Ông đã đưa ra nhiều điều kiện dễ dàng song các chủ nợ vẫn khước từ. Từ đó ông vẫn cố tìm kiếm nguồn vốn mới. Ông vẫn chưa tìm được. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại, dù có muốn xoay xở thế nào ông cũng hết cơ hội rồi.

Warren Trent gầm lên:

– Tôi không thể chấp nhận được điều đó. Có nhiều nguồn tài trợ mới được thu xếp trong một thời gian ngắn.

– Không phải loại đầu tư đó. Càng không thể có đối với những khoản thâm hụt tăng lên ghê gớm như vậy trong thời gian ông điều hành khách sạn này.

Warren chỉ bặm môi, không nói năng gì cả.

Curtis O’Keef tiếp tục:

– Tôi đặt giá khách sạn này là bốn triệu đô la. Trong đó hai triệu sẽ dùng vào việc trang trải nợ cầm cố hiện nay. Việc này tôi xin đảm bảo với ông là tôi thu xếp không khó khăn gì.

Warren Trent gật đầu, chua chát nhận thấy sự tự đắc của ông ta.

– Còn lại là một triệu đo la tiền mặt sẽ giúp ông hoàn lại cho các cổ đông nhỏ, và một triệu đô la nữa là cổ phần của công ty O’Keef góp vào và vấn đề đầu tư mới này sẽ được thu xếp sắp tới đây. Thêm vào đó, riêng với cá nhân ông, ông sẽ hưởng đặc quyền giữ lại một chỗ ở của ông tại đây cho đến ngày cuối đời. Tôi cũng xin bảo đảm là nếu khách sạn được xây dựng lại thì chúng tôi sẽ thu xếp theo điều kiện mới, đáp ứng lợi ích cho cả hai phía.

Warren Trent ngồi bất động. Bộ mặt ông không lộ ra vẻ suy tính, hoặc ngạc nhiên gì. Điều kiện ông ta đưa ra thuận lợi hơn ông dự kiến rất nhiều. Nếu ông chấp nhận, họ sẽ trao riêng cho ông một triệu đô la. Số tiền này không nhỏ với ông, lúc ông rời bỏ sự nghiệp cả cuộc đời mình. Nhưng như thế có nghĩa là ông phải chia tay, chia tay với tất cả những gì ông đã xây dựng và chăm sóc bấy lâu nay, hoặc chí ít, như ông ngao ngán nghĩ lại, là ông phải chia tay với những cái mà ông tưởng là ông đã chăm bẵm cho đến thời gian vừa rồi.

O’Keef cố làm ra vẻ đùa cợt nói:

– Tôi thiết tưởng ông sẽ sống ở đây, vô tư lự và người bạn ông đây chăm sóc cho ông, thì ông sẽ thấy là chịu đựng cũng không đến nỗi nào đâu.

Nếu ông đem việc Aloysius sắp tốt nghiệp trường luật, anh ta có thể có những quan điểm khác tác động đến tương lai của chính anh ta ra đây để giải thích, thì hình như việc đó cũng không xuôi. Tuy nhiên, điều đó nhắc cho ông nhớ rằng rồi đây cuộc đời của ông sẽ là một cuộc đời cô đơn trong cái tổ chót vót trên đỉnh khách sạn mà ông không còn quản lý nữa.

Warren Trent đột ngột hỏi:

– Thế giả dụ tôi từ chối không muốn bán thì ông định thế nào?

– Tôi sẽ đi tìm các tài sản và công trình khác. Song tôi tin rằng ông sẽ mất trắng khách sạn trước khi việc kia xảy ra rất nhiều. Thậm chí ông không bán thì cuộc cạnh tranh mà chúng tôi tung ra sẽ buộc ông phải bật khỏi ngành kinh doanh này.

Giọng nói của O’Keef cố làm ra vẻ lãnh đạm, nhưng đầu óc ông đầy trí xảo, tính toán. Thực ra công ty khách sạn O’Keef rất muốn thâu tóm ngay lập tức khách sạn St. Gregory. Việc thiếu một chi nhánh O’Keef ở thành phố New Orleans thì có khác nào như cái hàm răng thiếu một chiếc răng, trong khi cần phải nhai nghiền đám dân du lịch kia. Nó đã gây ra một sự thất thoát đáng kể trong kinh doanh khách sạn, quan hệ qua lại với các thành phố khác, vì đó là nguồn ôxy giữ cho nhịp thở đều đặn của một công ty khách sạn “chuỗi”. Các công ty “chuỗi” trong cuộc cạnh tranh cũng đang nôn nóng khai thác chỗ thiếu hụt này. Tại đây khách sạn của Sheraton – Charles đã được thành lập từ lâu: Hilton đã có một khách sạn nhỏ cạnh phi trường, nay đang xây dựng thêm một cái nữa ở Vieux Carré. Công ty khách sạn Hoa Kỳ thì có khách sạn Royal Orleans.

Những điều kiện mà Curtis O’Keef nêu ra cho Warren Trent có gì là không thực tế đâu. Một phái viên của O’Keef đã thăm dò các chủ nợ của St. Gregory, họ tỏ ra không muốn hợp tác. Ý định của họ, điều này đã bộc lộ rõ, trước hết phải nắm được quyền kiểm soát khách sạn và sau đó sẽ treo cao giá. Vì vậy nếu muốn mua được St. Gregory với giá phải chăng thì thời điểm quyết định nhất chính là lúc này.

Warren Trent hỏi:

– Ông cho tôi bao nhiêu thời gian để trả lời?

– Tôi muốn ông trả lời ngay lập tức.

– Tôi chưa kịp suy nghĩ.

– Thôi, thế này vậy – O’Keef đắn đo – Thứ bảy này tôi có công chuyện ở Napoli. Đêm thứ năm là cùng, tôi phải rời đây. Vậy ta xác định hạn cuối cùng vào trưa thứ năm, được không?

– Như vậy là còn không đầy bốn mươi tám tiếng đồng hồ nữa.

– Tôi thấy không có lý do gì phải nấn ná thêm.

Thói ngoan cố ở ông Trent muốn ông kéo dài thêm thời gian, song lý trí lại nhắc ông rằng, ông chỉ còn một ngày nữa là hết hạn. Thứ sáu ông phải giáp mặt rồi. Ông lùi bước:

– Thôi được, nếu ông đã muốn…

– Tuyệt! – O’Keef mỉm cười cởi mở, kéo ghế lùi lại, đứng dậy, gật đầu ra hiệu cho Dodo. Cô đang chăm chú quan sát ông Warren Trent từ nẫy đến giờ với vẻ mặt gần như là thông cảm – Cưng ơi, đến giờ ta về thôi. Ông Warren, ông đã tiếp đãi chúng tôi nồng hậu quá – ông nhận thấy có phải nấn ná đợi thêm một ngày rưỡi nữa chẳng thành vấn đề phiền toái gì lắm. Dù sao thì kết quả cuối cùng cũng đã cầm chắc trong tay rồi.

Khi ra đến cửa phía ngoài, Dodo quay lại nhìn chủ nhà bằng cặp mắt xanh mở to:

– Cảm ơn ông Trent rất nhiều.

Ông nắm lấy tay cô và cúi xuống.

– Tôi không nhớ nổi là đã có dịp nào những căn phòng cổ lỗ này được vinh dự tiếp đãi khách như thế này bao giờ chưa.

O’Keef ranh mãnh liếc nhìn sang bên, không tin ở sự chân thành ẩn trong lời tán tụng này, nhưng rồi ông nhận từ câu nói đó quả là đúng thật. Còn ở Dodo thì có một thứ tình cảm lạ lùng khác, đó là mối cảm thông mà đôi khi, như có tính chất bản năng, cô tìm được ở những người ít ai ngờ tới.

Lúc ra đến ngoài hành lang, cô đặt những ngón tay nhẹ lên cánh tay O’Keef, ông cảm thấy các giác quan mình rộn lên. Nhưng ông tự nhắc mình: trước khi nghĩ đến chuyện gì khác, ông phải cầu Chúa, ông phải cảm ơn Chúa thật chân thành về những diễn tiến vừa xảy ra tối hôm nay.

Chương trước

error: Content is protected !!