Thứ năm – 15

Bên ngoài, trời đã xẩm tối. Peter xin lỗi rồi đứng dậy bật đèn văn phòng. Một lần nữa anh quay lại ngồi đối diện với một người ít nói, vận bộ quần áo màu ghi bằng vải flanel. Đại úy Yolles, người của Phòng điều tra hình sự thuộc Sở cảnh sát New Orleans, trông không có vẻ gì là cảnh sát cả so với bất kỳ một người cảnh sát nào Peter đã từng gặp. Ông ta tiếp tục nghe một cách lễ phép, hệt một giám đốc ngân hàng đang xem xét một lá đơn xin vay nợ.

Trong khi đó Peter kể ra hết những sự kiện và ức đoán của anh. Trong suốt buổi trao đổi dài này chỉ có một lần người thám tử đó ngắt lời anh và xin được gọi đi một cú điện thoại. Được Peter đồng ý, ông ta sử dụng máy lẻ ở phía cuối văn phòng và nói chuyện gì đó rất nhỏ, Peter không nghe rõ chuyện gì.

Không thấy đại úy Yolles có phản ứng rõ ràng, Peter càng trở lại với những điều anh đã hoài nghi. Cuối cùng, anh nói:

– Tôi không dám chắc tất cả những chuyện này, và cũng không coi một tình tiết nào là hợp lý cả. Thực tế lúc này tôi bắt đầu thấy mình ngớ ngẩn điên rồ nữa là khác.

– Ông McDermott ạ, giá như có nhiều người hoài nghi như vậy, thì cảnh sát chúng tôi sẽ làm việc thuận lợi hơn đấy. Lần đầu tiên đại úy Yolles đưa ra một quyển sổ và cây bút chì – Nếu như có việc gì xảy ra lẽ đương nhiên chúng tôi sẽ cần đến lời khai báo đầy đủ sau. Thế nhưng trong lúc này tôi vẫn cần đến một số chi tiết. Trước tiên là số đăng ký của xe đó.

Thông tin này đã có trong sổ ghi của Flore, khẳng định về báo cáo đầu tiên của chị ta. Peter đọc to con số cho nhà thám tử ghi lại.

– Cảm ơn ông. Điều thứ hai tôi cần là lời miêu tả hình dáng ông Ogylvie, người của các ông. Tôi biết ông ta, song tôi vẫn muốn được ông miêu tả lại.

Lần đầu tiên Peter mỉm cười:

– Cái đó cũng dễ thôi.

Anh miêu tả xong đúng lúc chuông điện thoại reo.

Peter trả lời, sau đó đẩy ống điện thoại sang bên kia bàn:

– Người ta gọi cho ông.

Lần này nghe rõ lời trao đổi của nhà thám tử, trong đó phần lớn lặp đi lặp lại những tiếng “Vâng, vâng” và “Thưa ngài, tôi hiểu”.

Có một lúc ông ta ngẩng nhìn Peter, đôi mắt tỏ vẻ thán phục. Ông ta lại nói vào máy.

– Tôi đảm bảo anh ta là người rất đáng tin cậy – Rồi một nụ cười thoáng hiện trên môi – Cũng rất băn khoăn ạ.

Ông ta nhắc lại tin từ về số đăng ký xe và hình dạng Ogylvie, sau đó gác máy. Peter nói:

– Ông nhắc đến chuyện lo lắng là phải. Ông có tính chuyện liên hệ với ông bà Công tước Croydon không?

– Hiện nay thì chưa. Chúng tôi còn tiếp tục xa hơn nữa – Nhà thám tử trầm ngâm nhìn Peter – ông đã coi báo tối nay chưa?

– Chưa.

Hiện đang có một tin đồn, theo như tờ States Item thì Công tước Croydon sắp được bổ nhiệm làm đại sứ Anh tại Washington.

Peter huýt sáo khe khẽ.

– Theo như sếp của tôi cho biết thì đài phát thanh vừa đưa tin việc bổ nhiệm này đã được chính thức xác nhận.

– Như thế có nghĩa sẽ có sự miễn trừ ngoại giao.

Nhà thám tử lắc đầu:

– Không miễn trừ đối với những việc đã xảy ra trước đây. Nếu đúng là việc đó đã xảy ra.

– Thế nếu như đó là một sự vu cáo…

– Sẽ càng nghiêm trọng hơn, nhất là trong trường hợp này. Vì vậy chúng tôi phải tiến hành thật thận trọng, ông McDermott ạ.

Peter nghĩ đến khả năng tình thế sẽ rất kẹt cho cả khách sạn lẫn bản thân anh nếu như tin tức về vụ điều tra này bị rò rỉ và vợ chồng Croydon lại là người vô tội.

Đại úy Yolles nói:

– Tôi xin cung cấp một vài tin tức để ông yên tâm đôi chút. Kể từ lúc tôi gọi điện đi lần trước, người của chúng tôi đã đặt ra một giả thuyết. Họ cho rằng Ogylvie của các ông có thể đang cố tìm cách đưa chiếc xe ra khỏi bang này và có lẽ đến một nơi nào đó ở miền Bắc. Lẽ tất nhiên, ông ta có quan hệ với vợ chồng Croydon ra sao, điều đó chúng tôi chưa rõ.

Peter nói:

– Tôi chưa đoán ra được điều này.

– Có thể sau khi ông trông thấy ông ta đêm qua, ông ta ra đi và đã náu mình ở đâu đó trong ngày hôm nay. Với một chiếc xe như vậy, ông ta hiểu rằng không nên cố tìm cách chạy giữa ban ngày. Còn đêm nay nếu ông ta xuất hiện thì người của chúng tôi đã sẵn sàng rồi. Ngay sau đây lệnh báo động trên mười hai bang sẽ được phát ra.

– Nghĩa là các ông coi đây là chuyện nghiêm túc?

– Tôi đã nói là có hai lý do – Nhà thám tử chỉ vào máy điện thoại – Một lý do để có cú điện thoại vừa rồi là người ta báo cho tôi biết kết quả xét nghiệm của phòng thí nghiệp của Bang về mảnh thủy tinh vỡ và chiếc vòng ốp đèn mà người của chúng tôi đã tìm từ tại nơi xẩy ra tai nạn tối thứ hai vừa qua. Việc xác định hãng sản xuất xe có gặp khó khăn vì vậy phải mất một thời gian. Nhưng bây giờ chúng tôi biết rõ là thứ thủy tinh và vòng ốp đèn đó là của xe Jaguar rồi.

– Ông có thực sự khẳng định được điều đó không?

– Ông McDermott ạ, chúng tôi có thể làm hơn như vậy kia. Nếu bắt được chiếc xe đã đâm chết hai mẹ con người phụ nữ kia, chúng tôi còn có thể chứng minh không một chút nghi ngờ.

Đại úy Yolles đứng dậy đi ra và Peter bước theo sau.

Đến văn phòng phía ngoài, Peter vô cùng ngạc nhiên khi thấy Herbie Chandler đang đợi ở đó. Bây giờ anh mới nhớ đến chỉ thị của mình hôm qua cho gọi người phụ trách trực tầng. Sau những diễn biến lúc chiều, anh đã định hoãn cuộc gặp mà rất có thể chẳng hay ho gì cả. Nhưng rồi anh nghĩ dù có hoãn chăng nữa cũng chẳng được tích sự gì.

Anh trông thấy người thám tử và Chandler liếc mắt nhìn nhau.

– Tạm biệt đại úy nhé! – Peter nói và anh tinh quái quay sang nhìn, với vẻ mãn nguyện, bộ mặt con chồn của Chandler thoáng tỏ ra lo lắng. Khi người cảnh sát đi rồi, Peter mời ông phụ trách trực tầng vào văn phòng bên trong.

Anh mở khóa ngăn kéo, rút ra một tập giấy có những bản khai của Dixon, Dumaire và hai gã thanh niên kia đã viết ngày hôm qua. Anh trao cho Chandler.

– Tôi tin rằng những cái này sẽ làm ông chú ý. Trong trường hợp ông thấy có điều gì thắc mắc thì tôi xin nói đây chỉ là những bản sao, tôi vẫn giữ bản gốc.

Mặt Chandler trông thiểu não, bắt đầu ngồi đọc. Ông ta vừa giở trang giấy vừa mím chặt môi. Peter nghe rõ tiếng ông ta hít thở mạnh qua kẽ răng. Lát sau ông ta lầm bầm:

– Lũ khốn nạn.

Peter xen vào:

– Có phải vì bọn chúng đã xác nhận ông là một tên ma cô hay không?

Ông ta đỏ bừng mặt, sau đó đặt mấy tờ giây xuống bàn:

– Anh định làm gì tôi nào?

– Tôi muốn đuổi ông ngay lập tức. Nhưng vì ông làm việc ở đây đã lâu nên tôi định chuyển việc này cho ông Trent giải quyết.

Giọng Chandler van vỉ hỏi lại:

– Anh McDermott, chúng ta trao đổi thêm một lát có được không?

Không thấy đáp lại, ông ta bắt đầu:

– Anh McDermott ạ, ở khách sạn này có vô số vụ như vậy.

– Nếu như ông định kể lể với tôi về những thói hư tật xấu của người đời, như gái làng chơi và những trò trác táng khác thì có lẽ nhiều chuyện tôi chưa biết. Thế nhưng có một điều khác, tôi cũng như ông cũng đều hiểu cả, đó là việc các ban giám đốc thấy cần phải xác định ranh giới không được phép đi quá. Chẳng hạn việc dắt gái cho bọn trẻ vị thành niên.

– Anh McDermott, lần này anh có thể hoãn không đến gặp ông Trent được không? Anh giữ kín chuyện này, chỉ có anh với tôi biết thôi, được không?

– Không được.

Người phụ trách trực tầng đảo mắt quanh phòng, sau đó quay lại Peter. Đôi mắt ông ta có vẻ thăm dò – Anh McDermott ạ, nếu như người ta biết sống dĩ hòa vi quý.

– Thì sao?

– À đôi khi cũng được đền đáp xứng đáng.

Peter lặng im vì tò mò muốn tìm hiểu thêm.

Chandler ngập ngừng, sau đó mạnh dạn mở cúc áo chèn ra. ông ta thọc tay vào túi, rút ra một phong bì gập đôi đặt lên mặt bàn.

Peter bảo:

– Đưa đây cho tôi coi.

Chandler đẩy chiếc phong bì lại gần. Phong bì để ngỏ, trong đựng năm tờ giấy một trăm đô la. Peter tò mò nhìn mấy tờ giấy bạc.

– Tiền thật đấy chứ?

Chandler cười nịnh bợ:

– Thật một trăm phần trăm.

– Tôi lấy làm lạ tại sao ông lại nghĩ giá của tôi cao đến thế – Peter quẳng trả lại số tiền – Thôi, ông cầm lấy rồi cút đi.

– Anh McDermott, nếu như cần phải nhiều hơn chút nữa…

– Cút ngay! – Peter hạ giọng. Anh đã gần nhổm khỏi ghế – Cút ngay khỏi đây, nếu không tôi vặn gẫy cái cổ bẩn thỉu của ông đó.

Herbie Chandler thu số tiền, bỏ đi, mặt lộ hẳn vẻ căm thù.

Khi Peter còn lại một mình, anh ngồi gục xuống bàn, im lặng. Hai cuộc trao đổi, với người cảnh sát và Chandler vừa qua, đã làm anh mệt lử và thất vọng. Theo anh, trong hai cuộc nói chuyện này thì cuộc nói chuyện thứ hai làm cho anh chán nản nhất, có lẽ việc anh xử lý vụ đưa hối lộ vừa rồi đã để lại trong anh một cảm giác chính mình cũng không được trong sạch.

Có đúng vậy không – Anh thầm nhủ – Mi phải thành thật với bản thân mi đi – Đã có một giây khi cầm nắm tiền trong tay anh đã có ý muốn lấy. Năm trăm đô la cũng là một món tiền hữu ích. Peter không có một ảo tưởng gì về những món tiền mà anh kiếm được nếu đem so với những món của người phụ trách trực tầng, chắc chắn còn lớn hơn nhiều. Nếu gặp trường hợp với người khác, không phải là Chandler, có lẽ anh đã bị xiêu lòng. Có chắc thế không?

Anh không rõ. Dù sao, anh đâu phải là người giám đốc khách sạn đầu tiên nhận quà cúng biếu của nhân viên cấp dưới.

Tuy nhiên, có một điều mỉa mai là mặc dù Peter cứ khăng khăng sẽ trình với ông Warren Trent những chứng cớ chống lại Herbie Chandler trong khi anh lại không có gì đảm bảo việc đó sẽ được tiến hành. Nếu như khách sạn này đột ngột thay thầy đổi chủ, mà việc này hình như sắp diễn ra đến nơi, thì ông Trentcũng sẽ không còn quan tâm giải quyết nữa. Có thể bản thân Peter cũng sẽ không còn tồn tại ở đây. Khi ban quản trị mới xuất hiện, chắc chắn người ta sẽ rà soát lại hồ sơ các nhân viên cao cấp và riêng trường hợp của anh, người ta sẽ khai quật lại vụ bê bối cũ ở Waldoff. Peter băn khoăn không rõ thời gian để cho anh chuộc lại lỗi lầm như vậy đã đủ chưa? Dù sao anh cũng phải mau chóng tìm ra mọi khả năng cho mình.

Anh quay trở lại với hiện tại.

Trên bàn giấy của anh có một tờ mẫu in sẵn mà Flore đã để lại, cho biết số lượng khách có mặt tại khách sạn vào cuối buổi chiều. Kể từ lúc bước vào phòng, đây là lần đầu tiên anh nghiên cứu những con số này. Chúng cho thấy khách sạn mỗi lúc một kín chỗ và có lẽ chỉ đến tối nay chắc chắn là đầy chật. Nếu như St. Gregory sắp bị thất bại thì chí ít nó cũng ngã xuống trong tư thế hiên ngang.

Trên bàn, ngoài số thống kê phòng khách sạn và các tin nhắn điện thoại còn một đống thư từ và sổ ghi chép mới đưa tới. Peter lướt qua tất cả một lượt để xác định xem có việc gì phải giải quyết ngay trong ngày hôm nay không. Bên dưới đống sổ ghi là chiếc cặp hồ sơ anh vẫn để ngỏ. Đó là bản kế hoạch mà anh bếp phó André Lemieu đã đưa cho anh hôm qua. Peter bắt đầu nghiên cứu bản kế hoạch này từ sáng hôm nay. Liếc nhìn đồng hồ, anh quyết định sẽ tiếp tục đọc sau khi đi kinh lý buổi tối một vòng khắp khách sạn.

Anh quay về, ngồi lật giở những trang giấy viết nắn nót và các biểu đồ vẽ tỉ mỉ nằm trước mặt.

Càng đọc anh càng khâm phục người bếp phó trẻ tuổi.

Cách trình bày tỏ ra anh ta là một người uyên bác, nắm vững cả trên hai phương diện gồm những vấn đề của khách sạn này và khả năng khai thác các tiệm ăn trong đó. Peter thấy bực mình vì ông bếp trưởng Hebrand, theo lời Lemieu, đã bác bỏ hoàn toàn những kiến nghị của anh ta.

Thực ra cũng còn một số kết luận cần phải bàn thêm, Peter chưa nhất trí với vài ý kiến của Lemieu. Mới thoạt nhìn một số giá ước tính của anh ta có vẻ lạc quan. Song đó cũng chỉ là điều thứ yếu mà thôi. Điểm quan trọng ở đây là một bộ óc trẻ trung, đầy năng lực rõ ràng đã dày công nghiền ngẫm những vấn đề non kém trong công việc chế biến thực phẩm hiện nay và đã đưa ra một loạt biện pháp bổ cứu. Một điều nữa có thể thấy rõ, nếu khách sạn St. Gregory không tận dụng được tài năng to lớn của André Lemieu ở đây thì anh ta cũng sẽ đem nó phục vụ một khách sạn khác.

Peter cất bản kế hoạch và các biểu đồ vào cặp hồ sơ.

Anh thú vị thấy rằng ở khách sạn này còn có một người say sưa với công việc của mình như Lemieu. Anh định sẽ nói cho André Lemieu rõ cảm tưởng của anh, mặc dù trong tình trạng bấp bênh hiện nay, dường như Peter cũng chẳng làm được gì.

Một cú điện thoại gọi đến báo tin cho anh hay tối nay ông bếp trưởng lại vắng mặt vì vẫn còn bệnh và ông phó bếp Lemieu đang ở cương vị phụ trách. Peter tuân theo thủ tục và anh nhắn tin anh sắp xuống bếp bây giờ.

André Lemieu đang đứng đón anh ở cửa nhà ăn.

– Tôi rất hoan nghênh ông. Xin mời ông vào đây.

Anh ta dẫn Peter vào nhà bếp đang ồn ào náo nhiệt, hơi nước mù mịt. Lemieu hét vào tai Peter:

– Ông thấy chưa, chúng tôi gần như ở trạng thái cressendo (mạnh dần) như cách nói của các nhạc sĩ.

Trái hẳn không khí tương đối yên tĩnh buổi trưa hôm qua, nhà bếp vào đầu buổi tối lúc này hết sức náo nhiệt.

Các đầu bếp mặc quần áo hồ trắng bóng cùng với những phụ bếp có mặt đông nhất trong một ca làm việc, trông giống như đám hoa cúc dại mọc trắng đồng. Xung quanh họ, giữa những làn hơi nước mù mịt và hơi nóng hầm hập, đám phụ bếp mồ hôi đầm đìa đang vừa hò hét vừa nhấc những chiếc mâm, nồi và chảo. Trong khi một số khác đang đẩy bừa những chiếc xe vào. Họ tránh nhau vội vàng và tránh cả các toán hầu bàn trai và gái đang giơ cao những chiếc khay đựng thức ăn.

Trên những chiếc bàn người ta đang chia suất món ăn ghi trong thực đơn của ngày cho hầu bàn đưa đến các phòng ăn khác nhau. Còn những đơn đặt riêng, những món gọi theo thực đơn rời và dành để phục vụ tận phòng thì đang được những người nấu bếp chuẩn bị nhanh nhẹn. Bọn họ như không ngơi chân ngơi tay một lúc nào. Đám hầu bàn cứ lượn lờ thúc hỏi những món đặt đã xong chưa khiến cho mấy người nấu bếp phải quát mắng trả lại. Trong khi đó số hầu bàn khác đang bưng ra những chiếc khay chất đầy món ăn, tiến qua chỗ hai người phụ nữ quằu quặu ngồi làm nhiệm vụ kiểm soát bên bàn ghi hóa đơn thanh toán đặt nhô cao.

Ở khu vực nấu xúp, hơi nước bốc ra mù mịt từ những chiếc chảo lớn sôi sùng sục. Cách đó không xa hai bác thợ nấu bếp lành nghề có những ngón tay điêu luyện, đang chuẩn bị món canapê và đồ nhắm khai vị. Phía sau họ là người phụ trách tổ làm bánh đang nôn nóng kiểm tra lại các món bánh tráng miệng. Thỉnh thoảng cửa lò bánh mở ra keng một tiếng, ánh lửa từ trong lò lại hắt ra, in rõ trên mặt mấy người đang tập trung làm việc. Rõ rệt nhất là tiếng lanh canh của bát đĩa dội vào tai mọi người, mùi thơm quyến rũ của thức ăn và mùi ngọt ngào, đậm đà của cà phê đang pha xộc vào mũi.

– Ông ạ, khi chúng tôi thật bận bịu thì chúng tôi lại thấy rất tự hào. Ít ra cũng như vậy nếu không nhìn sâu vào thực chất tình hình bên trong.

– Tôi đã đọc dự án của ống rồi – Peter đưa trả lại tập hồ sơ cho người bếp phó, sau đó bước theo anh ta vào văn phòng, tường bằng kính. Ở đây tiếng ồn lắng hẳn đi – Tôi rất thích các ý kiến của ông. Tuy nhiên, còn một số điểm, song không nhiều lắm, tôi muốn tranh luận với ông.

– Giá như ta tranh luận để cuối cùng đi đến thực hiện thì việc đồ mới bổ ích.

– Nhưng ở đây không thể được, chí ít là những quan điểm ông đang ấp ủ – Peter vạch rõ cho anh ta thấy một vấn đề còn lớn hơn mọi sự cải tổ và sắp được giải quyết rồi, đó là việc định đoạt quyền sở hữu khách sạn này.

– Có thể dự án của tôi và cả bản thân tôi phải đưa đến chỗ khác. Song không hề gì – André Lemieu nhún vai kiểu người Pháp, sau đó nói thêm – Monsieu, tôi định tới thăm tầng hội nghị đây, ông có đi cùng tôi được không?

Peter cũng dự định đưa việc khảo sát bữa ăn tối của đại biểu hội nghị vào kế hoạch kinh lý khách sạn tôi hôm nay. Việc anh bắt đầu cuộc khảo sát từ bếp ăn hội nghị là rất hiệu quả:

– Cảm ơn ông, tôi đi với ông đây.

Họ đáp thang máy dành cho nhân viên lên hai tầng và bước vào một gian phòng giống hệt gian bếp ở tầng trệt.

Ở đây người ta đang chuẩn bị hai nghìn suất ăn riêng của khách sạn St. Gregory. Nhịp độ náo động lúc này ở đây dường như chẳng kém dưới tầng trệt.

– Monsieur ạ, tối nay chúng tôi có hai bữa tiệc lớn. Tại phòng vũ hội lớn và phòng Bienville.

Peter gật đầu:

– Phải. Đại hội của các bác sĩ nha khoa và hãng Cola Vương miện vàng – Nhìn dòng thức ăn hướng tới đầu bên kia của gian bếp dài, anh có thể nhận ra món chính của các bác sĩ nha khoa là gà tây quay, còn các thương nhân Cola là món cá bơn áp chảo. Các tổ nấu bếp và phụ bếp phục vụ cho cả hai hội nghị, chia các suất ăn rau với một tốc độ nhanh như máy, sau đó bằng một động tác, họ úp sập những nắp đậy bằng sắt lên các đĩa thức ăn đầy rồi đặt toàn bộ lên khay của bồi bàn.

Cứ mỗi khay là chín đĩa, ứng với số đại biểu ngồi ở mỗi bàn. Mỗi hầu bàn phục vụ hai bàn. Mỗi suất ăn có bốn món, thêm bánh mì, bơ, cà phê và petit four. Peter nhẩm tính mỗi hầu bàn ít nhất cũng phải đi mười hai chuyến đầy thức ăn, có thể còn hơn thế, nếu khách ăn yêu cầu thêm và đôi khi khách đông còn phải đặt thêm bàn phụ nữa. Vì vậy không lấy gì làm lạ rằng vào cuối buổi tối một số hầu bàn mặt mũi trông phờ phạc.

Có lẽ chỉ có ông phụ trách toán hầu bàn là ít mệt hơn.

Ông ta vận áo đuôi tôm, đeo cà vạt trắng tinh, tác phong đĩnh đạc. Lúc này, giống như một cảnh sát trưởng đang phiên trực, ông ta đứng ở chính giữa bếp điều khiển đội ngũ hầu bàn đi về hai hướng. Vừa trông thấy Lemieu và Peter, ông ta tiến lại phía họ.

– Chào ông bếp trưởng, chào ông McDermott.

Mặc dù đứng về vai vế trong khách sạn, Peter có địa vị cao hơn hai người kia, song ở trong bếp, người trưởng toán hầu bàn đã đặt anh đứng sau anh bếp trưởng đang trực nhật. André Lemieu hỏi:

– Ông Dominique, số khách ăn tối nay là bao nhiêu?

Ông toán trưởng mở một tờ giấy ra đọc:

– Đại biểu Vương miện vàng có khoảng hai trăm bốn mươi người, chúng tôi đã xếp đủ số người này. Hình như đa số họ đã vào ăn rồi.

– Họ là những người tiếp thị làm công ăn lương – Peter nói – Cho nên họ nhất định đến ăn ở đây. Còn các bác sĩ nha khoa thì thoải mái. Có thể họ sẽ đi chơi linh tinh, nhiều người không về đây ăn.

Người toán trưởng hầu bàn gật đầu tán thành:

– Tôi nghe nói họ uống rất nhiều ngay tại buồng. Số lượng nước đá tiêu thụ rất lớn, họ gọi đưa lên phòng toàn là rượu pha. Chúng tôi cho rằng việc đó có thể làm cho con số bữa ăn giảm sút.

Vấn đề hóc búa là làm thế nào dự tính được số suất ăn chuẩn bị cho các hội nghị. Điều này vẫn thường làm cho cả ba người đau đầu. Ban tổ chức hội nghị đảm bảo cho khách sạn số lượng tối thiểu, nhưng trên thực tế con số dao động lên xuống đến một, hai trăm. Lý do là người ta không nắm được có bao nhiêu đại biểu sẽ tham gia những bữa chè chén theo tốp nhỏ và bỏ các bữa tiệc chính thức hoặc ở trường hợp khác, họ lại lũ lượt kéo nhau tới vào phút cuối đầy căng thẳng.

Những giây phút cuối cùng trước khi bước vào một bữa tiệc lớn của hội nghị thường là những giây phút căng thẳng mà bất kỳ bếp ăn nào của khách sạn cũng không cách gì tránh được. Đây là khoảnh khắc bộc lộ hết thực lực bởi tất cả những người liên đới đều hiểu tổ chức khách sạn của họ tốt hay tồi được thể hiện qua cách phản ứng khi đứng trước một tình hình gay cấn.

Peter hỏi lại ông phụ trách hầu bàn:

– Số lượng dự kiến ban đầu là bao nhiêu?

– Với số khách nhiều là năm trăm. Chúng tôi đã chuẩn bị xấp xỉ số đó và đã bắt đầu phục vụ rồi. Thế nhưng hình như họ vẫn còn đến thêm.

– Tôi đã cử một người làm việc này. Anh đến đây bây giờ.

Một anh toán trưởng vận áo đỏ từ phòng vũ hội lớn đi ra, vừa đi vừa tránh những người hầu bàn khác. Peter quay sang hỏi André Lemieu:

– Nếu cần, chúng ta có thể làm thêm được suất ăn không?

– Monsieur ạ, khi có yêu cầu, chúng tôi sẽ ráng hết sức.

Ông phụ trách trao đổi với anh toán trưởng vài câu, sau đó quay lại nói với hai người:

– Có lẽ tăng lên một trăm bảy chục khách ăn. Họ kéo tới đông quá. Chúng tôi đang cho kê thêm rất nhiều bàn.

Như lệ thường, tình hình căng thẳng thường ập đến không báo trước. Trong trường hợp này nó gây ra một tác động lớn. Thêm một trăm bảy chục suất ăn, lại đòi phải có ngay lập tức. Việc này thật là một thử thách đối với nguồn dự trữ của bất cứ một bếp ăn nào. Peter quay sang André Lemieu nhưng không thấy anh chàng trẻ tuổi người Pháp đâu nữa.

Người bếp phó bật trở lại công việc như một chiếc lò xo. Anh ta đang đứng giữa đám nhân viên của mình, ra lệnh giòn giã như pháo nổ. Một anh đầu bếp về bếp chính lấy bảy con gà tây quay dành cho bữa ăn nhẹ ngày mai…

Một lệnh thét vào buồng chuẩn bị thức ăn: Dùng hết số dự trữ! Khẩn trương! Còn bao nhiêu thịt, thái hết… Lấy thêm rau ra đây! Rút bớt một ít ở bữa tiệc thứ hai xem ra có vẻ dùng ít hơn số dự tính!… Một anh đầu bếp khác được cử chạy ngay vào bếp chính thu lượm hết số rau thấy ở khắp mọi nơi… Nhắn một tin nữa: Tìm gấp thêm nhân lực lên trợ giúp! Hai người thái thịt, hai người nấu bếp… Báo động cho bác phụ trách lò bánh biết! Vài phút nữa phải có thêm một trăm bảy mươi suất bánh ngọt tráng miệng… Lấy chỗ nọ đắp chỗ kia ngay lập tức! Láu cá một chút! Cho đám bác sĩ nha khoa ăn trước! Anh chàng André Lemieu trẻ tuổi thật nhanh trí, tự tin, hiền hậu, điều khiển tình hình rất chủ động.

Các hầu bàn đang được phân công lại. Một số rút rất êm khỏi bữa tiệc của Cola Vương miện vàng khách ăn ít hơn, những hầu bàn còn lại sẽ phải làm thêm việc. Khách không bao giờ nhận thấy điều này, có lẽ họ chỉ để ý thấy những món ăn sau do một anh hầu bàn là lạ nào đấy phục vụ. Những người hầu bàn khác đã được phân công ở phòng vũ hội lớn cho các bác sĩ nha khoa sẽ phải phụ trách ba bàn, hai mươi bảy khách một lúc, chứ không phải chỉ có hai bàn. Một vài người giầu kinh nghiệm, nhanh tay nhanh chân có thể đảm đương được bốn bàn. Khách ăn có thể phàn nàn chút ít, song không nhiều. Đa số các hầu bàn phục vụ hội nghị thường là dân làm tự do, khi có nhu cầu thì khách sạn mới cho gọi đến. Thêm việc thì thêm tiền. Tiền công làm ba giờ phụ trách hai bàn là bốn đôla.

Cứ thêm một bàn là thêm nửa tiền nữa. Tiền puốc boa được cộng thêm vào hóa đơn của hội nghị như thỏa thuận trước sẽ làm cho tổng số tiến thu nhập tăng lên gấp đôi.

Những người hầu bàn nhanh nhẹn thường trở về nhà với mười sáu đôla trong túi. Nếu may mắn thì vào bữa ăn sáng hoặc ăn trưa họ cũng kiếm được số tiền tương tự như vậy.

Peter trông thấy một chiếc xe đẩy chở ba con gà tây mới quay xong, từ thang máy đang tiến ra hết tốc lực. Các đầu bếp ở phòng chế biến xô tới chiếc xe. Người phụ bếp vừa mang ba con gà đến liền quay trở lại lấy thêm.

Mỗi con gà được xả thành mười lăm suất. Họ xả thịt với khả năng khéo léo như nhà phẫu thuật. Người khách nào cũng có một suất giống nhau: có chỗ thịt trắng, chỗ thịt xám và có một miếng da. Hai mươi suất đã đưa lên khay. Đẩy chiếc khay ra quầy phục vụ. Lại có thêm những chiếc xe đẩy rau tới như những con tàu đổ về bến.

Việc ông bếp phó rút đi hai người làm nhiệm vụ liên lạc đã khiến cho toán phục vụ chệch choạc. André Lemieu bước vào và thế chân cho hai người vắng mặt kia. Toán nấu ăn lại khẩn trương, hoạt động nhanh hơn cả lúc trước.

Đĩa… thịt… rau trước… rồi… nước sốt… sau… đẩy đĩa ra… đậy vào…Mỗi người một động tác. Cánh tay, bàn tay, muôi múc hoạt động nhịp nhàng. Mỗi suất làm trong một tích tắc… Khẩn trương hơn nào! Phía trước quầy dịch vụ, hàng người hầu bàn xếp chờ lấy thức ăn mỗi lúc một dài.

Phía bên kia bếp, ông phụ trách lò bánh đang mở tủ lạnh, xem xét, chọn lựa, rồi lại đóng sập cửa lại. Các thợ làm bánh của nhà bếp chạy sang tiếp tay. Cần huy động lực lượng bánh ngọt tráng miệng dự trữ. Lấy thêm từ dưới hầm lạnh lên.

Giữa lúc khẩn trương như vậy vẫn có tình trạng bất hợp lý.

Có một việc được một anh hầu bàn báo cáo lên ông toán trưởng, ông toán trưởng lại báo cáo lên ông phụ trách rồi ông phụ trách bồi bàn lại báo lên cho André Lemieu:

– Thưa ông bếp trưởng, có một người khách bảo rằng ông ta không thích món gà tây. Vậy ông ấy có thể đổi sang món thịt bò tái được không ạ?

Mấy người nấu bếp mặt đẫm mồ hôi nghe thấy thế, cười ầm lên.

Theo như Peter biết, lời yêu cầu này đã tuân thủ theo quy tắc rất chính xác. Chỉ có bếp trưởng mới có quyền thay đổi món ăn khác với thực đơn tiêu chuẩn. André Lemieu cả cười, nói:

– Cũng được, song phục vụ ông ta cuối cùng, tại bàn đó.

Đây cũng là một cái lệ cổ. Để giữ quan hệ tốt với khách, đa số các khách sạn đều có thể thay đổi món ăn tiêu chuẩn nếu như khách yêu cầu, thậm chí món thay thế này có thể đắt tiền hơn. Nhưng có một điều bất di bất dịch, cũng như trong trường hợp này là người khách đó phải ngồi đợi cho đến khi các khách ăn khác ngồi gần anh ta đã bắt đầu ăn rồi mới đến lượt anh ta để đề phòng trường hợp những thực khách kia cũng nẩy sinh ý muốn ăn tương tự như vậy.

Lúc này toán hầu bàn xếp hàng tại quầy phục vụ đang ngắn dần. Đa số các khách ở phòng vũ hội lớn, trong đó có nhiều người đến chậm, đã được phục vụ món chính rồi.

Những người bồi dọn dẹp đã xuất hiện với chồng đĩa rếch.

Giai đoạn khủng hoảng đã qua, André Lemieu giao lại chỗ của mình cho những người phục vụ kia rồi quay sang nhìn ông phụ trách lò bánh, vẻ dò hỏi.

Phụ trách lò bánh là một người gầy như cây sậy, dường như ít khi nếm những món bánh ngọt của mình.

Ông ta lấy ngón tay trỏ vào ngón cái làm dấu một vòng tròn:

– Tất cả sắp ra lò được rồi, thưa xếp.

André Lemieu mỉm cười, quay lại phía Peter:

– Monsieur, có lẽ chúng ta đã làm chủ được tình hình trên sân rồi, như cách người ta thường nói.

– Phải công nhận anh đã cải thiện được nhiều việc. Tôi thật là cảm kích.

Anh chàng trẻ tuổi người Pháp nhún vai:

– Những điều ông thấy là những mặt tốt, song mới chỉ là một phần của công việc. Ở chỗ khác chúng tôi không được tốt. Xin lỗi monsieur – Anh ta bỏ ra chỗ khác.

Món tráng miệng bánh nhân hạt dẻ, anh đào bốc lửa.

Món này được hầu bàn dọn ra theo nghi lễ tay bưng cao những chiếc khay bốc lửa trong ánh sáng phòng vũ hội lờ mờ.

Lúc này những người hầu bàn đang xếp hàng một trước cửa ra vào của nhân viên phục vụ. Ông trưởng lò bánh cùng những người giúp việc đang kiểm tra lại những món xếp đặt trên các khay. Khi có lệnh xuất phát thì chiếc đĩa đặt ở giữa mỗi khay sẽ bùng lên ngọn lửa. Hai người nấu bếp đứng bên cạnh đã cầm những ngọn nến thắp sẵn.

André Lemieu kiểm tra lại dẫy hành lang các hầu bàn.

Ở cửa vào phòng vũ hội lớn, anh bồi trưởng đứng đó, giơ cao một cánh tay vừa chăm chú theo dõi lệnh của ông phó bếp. Khi André Lemieu gật đầu, anh ta sẽ hạ tay xuống.

Hai người nấu bếp cầm nến sẽ chạy suốt một dọc hàng những người hầu bàn cầm khay, thắp sáng các khay lên.

Hai cánh cửa ra vào của nhân viên được mở ra, rồi đóng lại Phía ngoài, theo như quy ước, một người thợ điện làm cho hệ thống đèn mờ hẳn. Ban nhạc chơi nhỏ dẫn, sau đó đột nhiên dừng lại. Tiếng khách rì rầm chuyện trò ở ngoài phòng lớn cũng tắt hẳn.

Đột nhiên, khách thấy một chùm đèn nổi rõ khung cửa dẫn từ bếp ra. Im lặng một khoảnh khắc, sau đó tiếng kèn trômpét nổi lên ròn rã. Sau tiếng kèn, ban nhạc và chiếc đàn organ cùng cất lên fortissimo (cực mạnh) những nốt mở đầu bản ca ngợi Các thánh. Đoàn hầu bàn tiến ra trong tiếng nhạc, tay giơ cao những chiếc khay bốc lửa.

Peter McDermott vào phòng vũ hội lớn để nhìn rõ cảnh này. Anh thấy gian phòng chật cứng, số khách ăn đông đến mức không ngờ.

Chao ôi, khi các Thánh, khi các Thánh, khi các Thánh bước vào… Những người hầu bàn chỉnh tề trong bộ đồng phục màu xanh, lần lượt từ trong bếp tiến ra. Tất cả hầu bàn đều được trưng tập vào giây phút trọng đại này. Có một số tạm thời ở đây chốc lát rồi sẽ quay về hoàn thành nốt công việc của họ ở phòng tiệc bên kia. Còn bây giờ, trong cảnh tranh tối tranh sáng, ngọn lửa trong tay họ sáng lên như những ngọn đèn báo hiệu… Chao ôi, khi các Thánh, khi các Thánh, khi các Thánh tiến bước… Giữa đám khách bật lên một tiếng hoan hô, sau đó là tràng vỗ tay theo nhịp của điệu nhạc, trong lúc các hầu bàn đi một lượt quanh phòng. Đối với nhân viên khách sạn như vậy là một hoạt động đã được thực hiện đúng theo dự định.

Không một ai ngồi ở phòng ăn có thể biết được chỉ cách đây mấy phút bếp ăn vừa gặp phải một cuộc khủng hoảng lớn và họ đã khắc phục được… Lạy Chúa, con muốn được là một thành viên trong đó. Khi các Thánh tiến bước… Khi các hầu bàn đã đến bàn của khách, đèn trong phòng bật sáng, tiếng vỗ tay hoan hô lại nổi lên.

André Lemieu đã tới đứng bên cạnh Peter:

– Kết thúc của buổi tối nay là như vậy đó, Monsieur ạ. Có lẽ ông cũng muốn làm chút cô nhắc chứ. Ở trong bếp tôi có một ít dự trữ.

– Thôi xin cảm ơn – Peter mỉm cười – Buổi trình diễn tuyệt lắm. Xin có lời chúc mừng ông.

Khi anh đã quay đi, người bếp phó còn nói với theo:

– Chào ông. Mong ông chớ quên đấy.

Peter lúng túng, dừng lại hỏi:

– Quên gì cơ?

– Tôi đã nói rồi đấy. Về cái khách sạn nghiêm chỉnh mà tôi với ông có thể xây dựng.

Peter vừa cảm thấy lý thú, lại vừa phải suy nghĩ. Anh len lỏi bước qua các bàn tiệc để ra phía cửa ngoài của phòng vũ hội.

Anh đã đi gần hết quãng đường, bỗng thấy trong lòng áy náy. Anh dừng lại, đưa mắt nhìn quanh, song không biết do chuyện gì. Sau đó, bất ngờ anh nhận ra điều anh đang thắc mắc. Bác sĩ Ingram, chủ tịch Đại hội ngành nha khoa, con người thấp bé đầy kiêu hãnh, đáng ra phải chủ trì buổi tiệc này, bởi đây là một trong những sự kiện chính của hội nghị lần này. Thế nhưng không thấy người bác sĩ đó ngồi ở vị trí chủ tịch, cũng không thấy ông ngồi ở đâu trong cái bàn dài phía trên.

Một vài đại biểu đứng lên, chào hỏi bạn bè ở những khu vực khác trong phòng. Một người đeo máy trợ thính dừng lại cạnh Peter:

– Đông quá nhỉ?

– Vâng. Tôi chắc ông ăn bữa này thấy ngon miệng.

– Khá đấy.

– Này ông – Peter nói – Tôi đang tìm bác sĩ Ingram. Sao không thấy ông ấy đâu cả.

– Thấy thế nào được – Giọng đáp cụt lủn. Ông ta đưa mắt nhìn anh, vẻ nghi ngờ – ông là nhà báo?

– Không tôi là người của khách sạn. Tôi có gặp bác sĩ Ingram đôi ba lần…

– Ông ta từ chức chủ tịch rồi. Chiều hôm nay. Nếu ông muốn hỏi ý kiến của tôi thì xin nói ông ấy hành động hết sức ngu xuẩn.

Peter cố khống lộ vẻ ngạc nhiên:

– Ông có biết hiện ông ấy còn ở trong khách sạn này hay không?

– Tôi không rõ – Người đàn ông đeo máy trợ thính tiếp tục bước đi.

Có một máy điện thoại nội bộ ở tầng hội nghị.

Điện thoại viên cho anh biết bác sĩ Ingram vẫn còn trong danh sách đăng ký, nhưng không thấy ai trả lời ở phòng ông ta. Peter lại gọi điện thoại cho người thủ quỹ:

– Bác sĩ Ingram người Philadelphia đã trả lại phòng để ra về chưa?

– Dạ, đã. Mới cách đây một phút ạ. Tôi còn trông thấy ông ta ngoài sảnh.

Ông phái ngay một người ra nhắn với ông ấy nán lại chờ tôi một phút. Tôi xuống ngay bây giờ.

Khi Peter xuống đến nơi, bác sĩ Ingram đang đứng chờ, hai chiếc va li đặt bên cạnh ông, chiếc áo mưa khoác trên tay.

– Có chuyện gì thế anh McDermott? Nếu anh cần một giấy chứng nhận cho khách sạn này thì anh không gặp may rồi. Hơn nữa lúc này tôi phải đi cho kịp chuyến bay.

– Tôi có nghe tin ông từ chức chủ tịch. Tôi đến để xin lỗi ông.

– Tôi đoán rồi họ cũng sẽ hiểu ra.

Tiếng vỗ tay, cười nói hoan hô từ trên phòng vũ hội lớn cách đó hai tầng vang xuống chỗ họ đứng.

– Có lẽ họ hiểu ra rồi.

– Chắc ông khó chịu lắm phải không?

– Không! – ông bác sĩ nhỏ bé quay đi, nhìn xuống sau đó gào lên – Tôi nói dối đấy. Tôi rất khó chịu. Lẽ ra tôi không nên tỏ vẻ khó chịu, nhưng không được.

Peter nói:

– Tôi nghĩ ai cũng thế thôi.

Ông Ingram ngẩng mặt lên, sẵng giọng:

– Anh McDermott ạ, anh nên hiểu rằng tôi đâu phải là kẻ thất bại. Tôi không muốn có cảm giác như vậy. Cả đời tôi tôi đã làm giảng viên, tôi có nhiều học trò lắm. Tôi đã từng đào tạo ra những người xuất sắc như Jim Nicholas và còn nhiều người khác nữa, tôi đã chủ trì nhiều hội nghị, nhiều cuốn sách của tôi đã trở thành sách giáo khoa tiêu chuẩn. Đó là những cái cơ bản, vững bền. Còn cái kia – ông hất đầu về phía phòng vũ hội – chẳng qua là cái lớp váng màu mè.

– Tôi không biết rằng…

– Dù sao lớp váng đó cũng chẳng ăn nhằm gì. Thậm chí có kẻ còn hám danh. Quả là tôi cũng đã ham muốn cái chức chủ tịch. Tôi rất mừng khi người ta bầu tôi vào chức đó. Đấy chính là sự tán dương của những người mà tôi trân trọng ý kiến họ. Anh McDermott ạ, không hiểu vì sao tôi lại muốn thú nhận với anh điều này. Thành thật mà nói, tối nay không được tham gia cùng với mọi người ở trên đó, tôi thấy buồn vô cùng – ông ngừng lại, ngẩng lên nhìn.

Tiếng cười nói từ trên phòng vũ hội lại một lần nữa vọng xuống rất rõ.

– Tuy vậy, đôi khi người ta cũng phải cân nhắc để chọn lựa giữa một bên là sự ham muốn và một bên là niềm tin – ông bác sĩ người thấp bé nói tiếp – Một số bạn của tôi cho rằng tôi đã hành động như một thằng điên.

– Giữ vững nguyên tắc của mình thì đâu phải là điên.

Ông Ingram nhìn Peter trừng trừng:

– Anh McDermott ạ, anh đã có cơ hội và anh không làm như tôi. Anh quá lo giữ cho được cái chỗ của anh ở khách sạn này.

– Quả đúng như vậy.

– Thôi được anh đã đám thú nhận điều đó thì tôi cũng nói cho anh biết. Anh sẽ không đơn độc đâu.

Trước đây tôi đã có nhiều dịp chưa thấy hết được mọi điều mà tôi tin tưởng. Chuyện này ai cũng vậy thôi. Tuy nhiên nếu còn có một cơ hội nữa thì anh hãy cố mà giành lấy.

Peter ra hiệu cho một người trực tầng:

– Tôi sẽ đưa tiễn ông ra cửa.

Bác sĩ Ingram lắc đầu:

– Khỏi cần. Ta cứ nói toẹt ra thì hơn. Tôi chẳng khoái gì cái khách sạn này và cũng chẳng ưa gì anh đâu.

Người trực tầng nhìn anh có ý thăm dò. Bác sĩ Ingram bảo anh ta:

– Nào, ta đi thôi.

Chương trước

error: Content is protected !!