Peter McDermott đưa hai nhà thám tử từ khu đổ rác dưới hầm khách sạn lên cửa ra phố St. Charles. Đại úy Yolles cẩn thận dặn dò:
– Tạm thời tôi muốn những việc xảy ra tối hôm nay được giữ tuyệt mật. Ngay cả việc chúng tôi sẽ kết ông bạn Ogylvie kia tội gì cũng còn là vấn đề phải bàn. Khôn ngoan thì đừng có cho bọn báo chí cho mõm vào chuyện của chúng ta, bao giờ bắt buộc phải tiết lộ hẵng hay.
Peter khẳng định:
– Giá như để tùy khách sạn quyết định thì chúng tôi sẽ tránh việc công bố cho mọi người biết.
Yolles lầm bầm:
– Đừng có chủ quan như vậy.
Peter quay lại phòng ăn chính. Anh không ngạc nhiên khi thấy Christine và ông Wells đã đi rồi. Vào đến sảnh, anh được người trực đêm cho biết:
– Anh McDermott, có thư của cô Francis gửi cho anh đây. Trong một phong bì dán kín, thư vẻn vẹn có mấy chữ.
Em về nhà đây. Nếu có thể được, anh đến nhé – Christine.
Peter quyết định sẽ tới nhà cô. Anh cho rằng Christine đang háo hức muốn trao đổi về những sự kiện xảy ra trong ngày, kể cả chuyện ông Albert Wells vừa tiết lộ cái tin làm cho người ta phải sửng sốt.
Tối nay còn việc gì phải làm ở khách sạn nữa đâu.
Không biết có đúng như thế không? Bỗng Peter nhớ đến lời hứa với Marsha Preyscott, lúc anh chia tay không được lịch thiệp cho lắm tại nghĩa trang. Anh hứa sẽ gọi điện cho cô sau nhưng rồi quên khuấy mất, mãi tới bây giờ mới nhớ ra. Chuyện khủng hoảng chiều nay xẩy ra mới cách đây vài giờ thế mà anh tưởng như đã bao ngày mà Marsha đã phần nào trở thành xa xôi. Tuy nhiên anh nghĩ sẽ gọi điện cho cô, dù bây giờ đã muộn.
Một lần nữa anh sử dụng điện thoại của văn phòng ông phụ trách ghi nợ ở tầng trệt và quay số phôn của nhà Preyscott. Marsha trả lời ngây khi có tiếng chuông đầu tiên.
– Trời ơi, anh Peter – Cô nói – Em ngồi trực bên máy điện thoại, đợi mãi. Em đã gọi đến chỗ anh hai lần và có nhắn lại tên em.
Bây giờ anh mới thấy là bỏ qua tập tin nhắn đặt trên bàn làm việc của mình.
– Anh thành thật xin lỗi em, song anh không thể giải thích lý do, chí ít vào lúc này. Tuy nhiên mọi chuyện vẫn đang diễn tiến.
– Thế mai anh kể nhé.
– Marsha ạ, anh e rằng ngày mai anh sẽ bận nhiều việc lắm…
– Vào bữa điểm tâm được không? – Marsha hỏi – Nếu ngày mai anh bận đến mức như vậy thì anh cần phải thưởng thức một bữa điểm tâm New Orleans. Tuyệt lắm! Anh đã ăn như thế bao giờ chưa?
– Anh thường không ăn điểm tâm.
– Thế thì mai anh phải ăn. Các món của bác Anne làm rất đặc biệt. Em có thể đánh cuộc là ăn đứt cái khách sạn cổ đó của anh.
Không thể không cảm thấy thú vị trước nhiệt tình của Marsha. Hơn nữa, chiều nay anh đã bỏ mặc cô một mình rồi.
– Vậy thì phải thật sớm đấy.
– Sớm như thế nào là tùy anh.
Họ đồng ý dùng điểm tâm vào lúc bảy giờ ba mươi sáng.
Vài phút sau anh đã ngồi trong xe tắc xi, trên đường tới căn hộ của Christine ở Gentilly.
Anh nhấn chuông từ dưới nhà, Christine đang để ngỏ cửa chờ anh. Cô nới ngay:
– Muốn gì thì cũng phải uống xong một chầu đã. Em chưa thể nào hiểu hết chuyện được đâu.
– Cũng nên như thế – Anh bảo với cô – Em mới nghe hết một phần câu chuyện thôi.
Cô đã pha hai ly daiquiri và đặt trong tủ lạnh. Cô mang ra một đĩa thịt gà đầy và bánh mì giăm bông. Mùi cà phê mới pha bay phảng phất khắp căn phòng. Peter chợt nhớ ra rằng dù tối nay anh đã đi kinh lý qua mấy bếp ăn khách sạn, bàn đến bữa điểm tâm sáng mai những từ trưa đến giờ chưa có gì bỏ bụng.
– Em đoán đúng vậy mà – Christine nói sau khi anh thú thật với cô. – Chén đi thôi.
Peter ngoan ngoãn ngồi xuống và đưa mắt nhìn cô đi lại quanh căn bếp nhỏ bé rất nhanh nhẹn. Anh có cảm giác khi ngồi ở đây anh thấy dễ chịu và không phải bận bịu gì với những chuyện có thể đang diễn ra bên ngoài. Anh nghĩ thầm: Christine đã quan tâm săn sóc đến anh nên mới chuẩn bị kỹ như vậy. Điều quan trọng hơn là giữa họ có một sự tâm đắc, ngay cả những lúc lặng thinh như lúc này dường như họ cũng thấy cùng nhau chia sẻ và cảm thông.
Anh đẩy cốc daiquiri ra, với lấy tách cà phê Christine đã rót cho anh.
– Nào – Anh nói – Bây giờ chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?
Họ nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ. Thời gian càng trôi, quan hệ giữa họ càng thêm mật thiết. Cuối cùng, họ gặp nhau ở một điểm: ngay mai sẽ là một ngày rất thú vị.
– Em không ngủ được – Christine nói – Không tài nào ngủ được bởi em biết rõ là như vậy.
– Anh cũng thế – Peter nói – Nhưng lý do của anh không phải như em nghĩ.
Anh tin đúng là như vậy. Anh chỉ muốn giây phút này sẽ tiếp tục tiếp tục mãi. Anh ôm cô vào đôi cánh tay và hôn cô.
Sau đó là việc dường như hết sức tự nhiên, họ dìu nhau vào chuyện ân ái.
