Peter lao xuống cầu thang tầng lửng với một tốc độ chưa từng thấy anh sử dụng bao giờ ở khách sạn.
Khi anh xuống tới sảnh thì một cảnh hỗn loạn đang diễn ra. Tiếng kêu thất thanh vang ra từ các cửa thang máy và của mấy phụ nữ đứng quanh đấy. Xen lẫn vào đấy có tiếng quát tháo. Đứng phía trước đám đông đang nhốn nháo là một trợ lý giám đốc mặt trắng bệch và một người trực tầng cố tìm cách bật mở các cánh cửa sắt để vào trục thang số bốn. Thủ quỹ, hầu phòng, nhân viên văn phòng bỏ cả bàn, cả quầy, túa ra sảnh. Khách ở các quán ăn, tiệm rượu cũng dồn cả về đây, bồi bàn, bồi rượu cũng chạy đổ xô theo sau khách. Ở phòng ăn chính, ban nhạc đang chơi vào giờ ăn trưa, ngừng ngay lại, và theo đám người hỗn loạn.
Một dòng người phục vụ trong bếp đổ ra qua cửa bếp.
Hàng loạt câu hỏi tới tấp đổ dồn vào Peter.
Anh cố hết sức hét lớn, át tiếng hỗn loạn:
– Trật tự!
Tiếng ồn ào lắng đi trong giây lát, anh nói thật to:
– Đề nghị mọi người lùi cả lại, chúng tôi sẽ cố giải quyết mọi cách – Anh bắt gặp cái nhìn của một nhân viên hầu phòng – Đã có ai gọi sở cứu hỏa chưa?
– Thưa ông, tôi không rõ. Có lẽ…
Peter cắt lời:
– Anh đi gọi ngay đi! – Anh chỉ thị cho một người khác – Liên hệ với cảnh sát. Báo cho họ biết chúng ta cần ngay xe cứu thương, bác sĩ. Cần có ngay một người giữ trật tự ở đây.
Cả hai nhân viên chạy biến đi.
Một người đàn ông gấy, cao lêu đêu mặc áo vét tông vải tuýt quần vải thô tiến lên phía trước: – Tôi là một sĩ quan hải quân. Xin ông cứ ra lệnh cho tôi.
Peter nói bằng giọng cảm kích:
– Cần phải dãn số người đang xúm đông ở giữa sảnh. Ông hãy dùng nhân viên khách sạn làm hàng rào ngăn một lối mở ra đến cửa chính. Dẹp các cửa quay lại.
– Xin tuân lệnh!
Người đàn ông cao ngẳng quay đi và bắt đầu cất tiếng chỉ huy. Mọi người tỏ ra tuân thủ sự lãnh đạo. Lập tức một hàng dài người đã hình thành gồm các bồi, bếp, nhân viên, trực tầng, nhạc công và cả một số khách tự nguyện kéo dài qua suốt sảnh dẫn tới cửa ra đại lộ St. Charles.
Aloysius Royce đã tiếp tay người trợ lý giám đốc và người trực tầng phá cửa thang máy. Anh ta quay lại gọi Peter:
– Không có dụng cụ, không tài nào phá được đâu. Phải tìm chỗ khác để phá thôi.
Một người thợ bảo dưỡng mặc áo lao động chạy ùa vào sảnh. Anh ta gọi Peter:
– Chúng tôi cần thêm lực lượng trợ giúp ở dưới đáy trục. Một cậu bị buồng thang đè gãy người. Chúng tôi không tài nào kép được anh ta ra và đến gắn chỗ mấy người bị nạn khác.
Peter cắt lời:
– Chúng ta cùng xuống ngay dưới đó.
Anh lao vụt về phía cầu thang dẫn xuống hầm, Aloysius Royce theo ngay sát đằng sau.
Một đường hầm lát gạch xám, được chiếu sáng lờ mờ, dẫn tới trục thang. Đến đây, những tiếng kêu rên mà ở bên trên họ đã nghe thấy rõ bây giờ vang lên, nghe ghê rợn hơn. Buồng thang tơi tả ở ngay đằng trước mặt họ, nhưng lối vào đã bị chặn lại vì những mảnh sắt cong queo, méo mó bật ra từ buồng thang cùng với những thiết bị nó đã đập mạnh vào. Gần phía trước, các công nhân bảo dưỡng đang vật lộn với những thanh xà beng. Một số người khác đang đứng phía sau, không giúp được việc gì.
Tiếng gào, tiếng quát, tiếng máy móc rì rầm bên cạnh, hòa lẫn với tiếng rên rỉ đều đều từ bên trong buồng thang.
Peter quát bảo mấy người đứng không:
– Lấy thêm đèn xuống đây! – Có mấy người chạy ngược về cuối đường hầm.
Anh chỉ thị cho người công nhân mặc áo lao động đã lên sảnh:
– Quay lên trên đưa đội lính cứu hỏa xuống đây.
Aloysius Royce đang quỳ bên đống mảnh vụn thét to:
– Đưa thêm một bác sĩ xuống ngay.
– Phải – Peter nói – Cắt một người nào đó chỉ đường cho ông ta xuống. Cần phải ra một lời kêu gọi. Hiện nay đang có một số bác sĩ trọ ở khách sạn.
Người kia gật đầu rồi chạy trở lại con đường họ đã đi qua.
Thêm nhiều người nữa tới chỗ hành lang và bắt đầu làm nghẽn chỗ ấy. Kỹ sư trưởng Doc Vickery lách người đi vào.
– Lạy Chúa! – ông ta đứng trân trân nhìn quang cảnh trước mắt – Lạy Chúa! Tôi đã bảo họ rồi mà. Tôi đã cảnh cáo họ là nếu không chi tiền vào đây thì tai nạn như thế này… – ông ta nắm lấy tay Peter – Anh bạn trẻ, anh nghe tôi nói rồi đấy chứ? Tôi nói biết bao nhiêu lần rồi đấy chứ? Tôi nói biết bao nhiêu lần rồi…
– Ông kỹ sư – trưởng ạ, chuyện đó để sau – Peter gỡ tay ông ra – Bây giờ ông có cách nào đưa được những người đó ra không?
Ông ta lắc đầu, vô vọng: – Cần phải có những dụng cụ lớn như kích, cưa cắt sắt.
Anh thấy là ông kỹ sư không cần vào công việc này, anh chỉ thị:
– Ông cho kiểm tra mấy chiếc thang kia ngay. Nếu cần thì cho ngừng hoạt động. Đừng để lặp lại tình trạng như thế này. – Người kỹ sư già gật đầu, im lặng. Ông ta cúi đầu buồn bã bỏ đi.
Peter nắm vai một người kỹ sư đứng máy, tóc muối tiêu mà anh vừa nhận ra:
– Hãy dãn người ở khu vực này ra. Ai không có nhiệm vụ, ra khỏi đây ngay.
Ông kỹ sư gật đầu. Sau khi ông ra lệnh cho mọi người quay lui, đường hầm quang hẳn.
Peter quay trở lại chỗ trục của thang máy. Aloysius vừa quỳ vừa bò đã luồn được vào dưới một phần cái xác guồng thang và nâng được hai vai của anh thợ bị thương đang rên la dậy. Trong ánh đèn lờ mờ anh biết rõ khối mảnh vỡ còn đè lên đùi và phần bụng dưới của anh ta.
– Billyboy – Royce động viên – Cậu sẽ qua khỏi thôi. Tôi hứa với cậu là sẽ cứu cậu ra thoát bây giờ.
Chỉ có tiếng rên rỉ đau đớn đáp lại.
Peter cầm lấy tay người bị nạn:
– Anh ấy nói đúng đấy. Chúng tôi đã ở đây rồi! – Cứu thương cũng sắp tới bây giờ.
Xa xa phía trên anh đã nghe thây tiếng còi rền rĩ.
