Thứ sáu – 3

Ông Dempster ở Montreal đăng ký vào khách sạn lúc mười giờ rưỡi. Peter đã được báo tin này, vội xuống ngay sảnh chính thức đón chào ông. Cho tới giờ này sáng hôm nay, cả ông Trent lẫn ông Wells đều không xuất hiện ở tầng dưới khách sạn. Nhất là ông Wells, càng không thấy ai nhắc tới.

Vị đại diện tài chính của ông Albert Wells có dáng oai vệ và lanh lợi, trông như giám đốc giàu kinh nghiệm của một chi nhánh ngân hàng lớn. Đáp lại câu bình luận của Peter về tốc độ diễn biến nhanh chóng đến kinh ngạc của các sự kiện, ông ta nhận xét:

– Ông Wells của chúng tôi thường gây cho người ta ấn tượng như thế đó.

Một phụ trách trực tầng đưa ông khách mới đến lên cụm phòng trên tầng mười một. Hai mươi phút sau, ông Dempster xuất hiện trong văn phòng của Peter. Ông cho biết ông đã đến thăm ông Wells và nói chuyện qua điện thoại với ông Trent. Cuộc họp vào lúc mười một giờ rưỡi sẽ tiến hành đúng như dự định. Trong khi chờ đợi, ông Dempster muốn gặp một vài người, trong đó có ông quản trị trưởng khách sạn và ông Trent đã mời ông cứ việc sử dụng cụm phòng quản trị. Ông Dempster tỏ ra là một người đã quen thực hiện uy quyền.

Peter đưa ông vào văn phòng của Warren Trent và giới thiệu cô Christine. Đối với Peter và Christine, đây là lần thứ hai họ gặp nhau sáng hôm nay. Vừa về đến khách sạn, anh đã vội tìm ngay Christine. Mặc dù giữa phòng quản trị đầy người và chỉ khẽ chạm tay nhau trong thoáng chốc nhưng họ vẫn cảm thấy rộn ràng, háo hức.

Từ lúc đến khách sạn, lần đầu tiên người ở Montreal kia mới mỉm cười:

– À phải rồi, cô Francis, ông Wells có nhắc đến tên cô. Của đáng tội, ông đã nói về cô rất nồng nhiệt.

– Theo tôi nghĩ, ông Wells là một người tuyệt vời. Trước đây tôi cũng đã có ý kiến như vậy… – Cô ngập ngừng.

– Cô cứ nói tiếp.

– Tôi thấy hơi áy nấy về chuyện xảy ra tối hôm qua.

Ông Dempster gỡ đôi kính gọng bự, lau kỹ rồi lại đeo lên mắt:

– Nếu như cô muốn nhắc lại chuyện hóa đơn ở tiệm ăn, thì cô Francis ạ, chẳng cần phải nói nữa. Ông Wells đã kể tôi nghe hết rồi. Tôi xin nhắc lại lời ông ấy nhé? Đây là một chuyện thú vị nhất, tốt đẹp nhất mà người khác làm cho ông. Tất nhiên ông ấy hiểu hết mọi chuyện. Thường rất ít khi qua mặt ông được chuyện gì.

– Vâng – Christine nói – Tôi đã nhận ra điều đó.

Có tiếng gõ cửa ở văn phòng phía ngoài, rồi ông Sam Jakubiec phụ trách phòng ghi nợ xuất hiện:

– Xin lỗi – ông nói khi trông thấy nhóm người ở trong phòng và vội rút lui. Nhưng Peter gọi ông lại.

– Tôi đến kiểm tra một tin đồn – Jakubiec nói – hiện nay tại khách sạn đang lan truyền rất rất nhanh tin đồn ông già Wells…

– Không phải tin đồn đâu – Peter cắt lời – Sự thực đấy – Anh giới thiệu ông trưởng phòng ghi nợ với ông Dempster.

Jakubiec vỗ trán kêu lên:

– Lạy Chúa? Thế mà tôi lại kiểm tra kỹ số tiền nợ của ông ấy. Rồi nghi ngờ tấm séc, thậm chí còn gọi cả điện về Montreal nữa chứ!

– Tôi có biết về cú điện thoại của ông – Lần thứ hai ông Dempster mỉm cười – ở nhà băng họ lấy làm thú vị chuyện đó lắm, nhưng họ đã được chỉ thị không bao giờ được đưa ra tin tức gì về ông Wells. Ông ấy thường yêu cầu như vậy.

Jakubiec gần như rên rỉ.

– Tôi nghĩ nếu như ông không kiểm tra sổ nợ của ông Wells – người từ Montreal nói như muốn trấn an Jakubiec – thì ông sẽ còn phải lo lắng hơn nhiều. Ông Wells đánh giá ông cao qua chuyện này đấy. Ông ấy thường có thói quen viết hối phiếu vào những loại giấy kỳ cục làm cho nhiều người phải bối rối. Tất nhiên các tấm hối phiếu này đều có giá trị. Có lẽ đến bây giờ chắc ông đã biết rõ ông Wells là một trong những nhân vật giàu có nhất ở Bắc Mỹ rồi chứ?

Jakubiec vẫn chưa hết ngạc nhiên, chỉ lắc đầu hoài.

Ông Dempster nhận xét:

– Lẽ ra sự việc đơn giản hơn đối với các bạn nếu tôi giải thích thêm một số điều về ông chủ của tôi – ông tiếc nhìn đồng hồ – ông Dempster, giám đốc ngân hàng cùng một số luật sư sẽ có mặt ở đây bây giờ, tuy nhiên tôi tin chúng ta còn đủ thì giờ chuyện trò thêm.

Ông ngừng lại vì Royall Edwards vừa tới. Ông quản trị trưởng lễ mễ mang theo hồ sơ giấy tờ và một chiếc cặp căng phồng. Một lần nữa lễ nghi giới thiệu lặp lại.

Ông Dempster vừa bắt tay người quản trị trưởng vừa báo:

– Chúng ta sẽ nói chuyện phiếm một lát, sau đó tôi mời các ông tham dự cuộc họp lúc mười một giờ rưỡi với chúng tôi. Nhân thể xin mời cả cô Francis. Ông Wells đề nghị cô cũng có mặt và tôi tin là ông sẽ rất hài lòng về việc này.

Lần đầu tiên, Peter McDermott thấy lúng túng vì bị loại khỏi trung tâm công việc.

– Tôi định giải thích rõ một vài vấn đề có liên quan tới ông Wells – ông Dempster gỡ kính xuống, thổi vào mắt kính rồi lại lau một lần nữa.

– Mặc dù giàu có như vậy, ông Wells vẫn là một người có những sở thích hết sức giản dị. Điều này không có nghĩa ông keo kiệt. Thực tế, ông Wells là người hết sức hào phóng. Chẳng qua đối với bản thân, ông thích nếp sống khiêm tốn, kể cả trong trang phục, đi lại và chỗ ăn ở.

– Về chỗ ăn ở – Peter xen vào – Tôi dự định chuyển ông Wells vào một cụm phòng. Chiều nay ông Curtis O’Keef ra về sẽ trả cho chúng tôi một cụm phòng.

– Theo tôi, không cần như vậy. Tình cờ tôi được biết ông Wells thích căn phòng hiện nay. Tất nhiên không phải như căn phòng trước đây.

Peter bất giác giật mình nhớ lại căn phòng “ha ha” mà ông Wells đã trọ trước khi được chuyển sang phòng 1410 tối hôm thứ hai.

– Ông không phản đối việc nhân viên của ông có cả một cụm phòng. Hay lấy tôi đây làm ví dụ – ông Dempster giải thích thêm. – Chẳng qua ông ấy cảm thấy không cần nhiều cho bản thân đến vậy. Chuyện của tôi có hấp dẫn không đây?

Những người đang nghe ông nói đều đồng ý là câu chuyện rất hấp dẫn. Royall Edwards thích thú:

– Nghe cứ như chuyện cổ tích của anh em nhà Grimm vậy!

– Có thể. Song các ông cũng đừng cho rằng ông Wells đang sống trong thế giới cổ tích nhé. Ông ấy còn thực tế hơn tôi nhiều.

Peter nghĩ thầm: không biết mấy người kia có nhận ra hay không? Ẩn sau những lời lẽ tao nhã kia là vẻ gì đó rất cứng rắn.
Ông Dempster tiếp tục:

– Tôi đã từng biết ông Wells rất nhiều năm. Trong thời gian ấy tôi thấy kính trọng sự mẫn cảm của ông trước công việc và con người. Ông có sự sắc sảo bẩm sinh mà người ta không đào tạo được ở trường Đại học doanh nghiệp Harvard.

Royall Edwards vốn tốt nghiệp đại học Harvard nghe đến đây đỏ bừng mặt. Peter băn khoăn tự hỏi, không biết câu nói này do vô tình hay xuất phát từ việc vị đại diện của Wells đã điều tra chớp nhoáng tiểu sử các viên chức cao cấp của khách sạn rồi. Rất có thể ông ta đã điều tra.

Và như vậy, ông ta cũng biết rõ Peter, kể cả vụ bê bối dẫn anh tới việc bị sa thải ở Waldoff và bị ghi sổ đen. Phải chăng đó là lý do Peter không được ông ta nhắc tới trong lời mời họp hội đồng cơ mật của khách sạn?

Royall Edwards nói:

– Có lẽ chúng tôi sẽ có rất nhiều sự đổi mới ở đây.

– Tôi cũng nghĩ vậy – ông Dempster lại lau kính. Thói quen này dường như không bỏ được ở ông – Điều thay đổi trước hết là tôi sẽ trở thành chủ tịch của công ty khách sạn. Chức vụ này tôi nắm hầu hết ở các công ty của ông Wells. Bản thân ông ấy không hề quan tâm đến chức vị.

Christine nói:

– Như vậy chúng tôi sẽ còn gặp ông luôn.

– Thực tế lại rất ít, cô Francis ạ. Tôi sẽ chỉ là một nhân vật danh dự thôi, không hơn. Ông phó chủ tịch quản lý sẽ có toàn quyền ở đây. Đó là chính sách của ông Wells và cũng là của tôi.

Peter nghĩ thầm: Rốt cuộc, tình hình đã diễn ra đúng như anh dự kiến. Ông Wells sẽ không trực tiếp tham gia vào công việc quản lý khách sạn. Do đó việc ông ta hiểu anh cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Trên thực tế, con người nhỏ thó đó đã hai lần rời khỏi công việc quản lý trực tiếp, do vậy tương lai của Peter sẽ phụ thuộc vào ông phó chủ tịch phụ trách quản lý, dù ông ta là ai chăng nữa. Peter tự hỏi, người đó là ai? Nếu biết, tình hình có khả năng thay đổi nhiều.

Lúc này, Peter tự nhủ và gần như khẳng định, anh sẵn sàng chấp nhận mọi tình huống, kể cả việc phải ra đi, nếu cần. Bây giờ, anh thấy anh tha thiết gắn bó với St. Gregory hơn lúc nào. Tất nhiên, Christine là một lý do.

Một lý do khác là St. Gregory sẽ tiếp tục tính độc lập dưới chế độ quản lý mới, hứa hẹn nhiều cải tổ đáng phấn khởi.

– Ông Dempster – Peter hỏi – Nếu không phải là điều tối mật, ông có thể cho biết ai sẽ làm phó chủ tịch quản lý ở đây?

Người từ Montreal bối rối. Ông nhìn Peter lạ lùng, sau đó nét mặt trở nên rạng rỡ:

– Xin lỗi, tôi tưởng ông biết rồi chứ? Người đó là ông!

Chương trước

error: Content is protected !!