Tôi không vội gọi lại, mà bấm vào hộp thư đến. Không ngoài dự đoán, mẹ lại trách móc, bố lại lôi tôi ra so sánh với Lục Khả Khả.
[Tại sao con lại nói Khả Khả như vậy? Nó là em gái con đấy!]
[Con đừng có tranh giành tình thương như con nít với Khả Khả nữa được không? Chúng tôi là bố mẹ ruột của con, thế còn chưa đủ à?]
[Đến bao giờ con mới học được cách hiểu chuyện như Khả Khả hả? Bố mẹ thực sự quá thất vọng về con!]
Trượt tiếp xuống dưới, còn có tin nhắn của Lục Khả Khả: [Chị ơi, em xin lỗi nhiều lắm, đều tại sức khỏe em không tốt, bố mẹ lo lắng nên mới quay về gấp. Chị đừng giận em nữa được không?]
Tôi mím môi, vẻ mặt hờ hững trả lời lần lượt từng người: [Con không giận đâu, mọi người đừng suy diễn lung tung. Con chơi chán rồi tự khắc sẽ về.]
Chẳng bao lâu sau, điện thoại lại nhận được thông báo chuyển tiền. Kèm theo đó là tin nhắn của mẹ: [Thế con cứ thoải mái thư giãn đi nhé, lúc nãy mẹ hơi nóng vội.]
Trước giờ họ vẫn luôn như thế. Lần nào mắng mỏ tôi vì Lục Khả Khả xong, họ cũng sẽ chuyển cho tôi một khoản tiền tiêu vặt. Đó là cách họ ban phát sự hòa giải.
Tôi biết, bà ấy đang đợi tôi viết một bức tâm thư, câu từ nhún nhường sợ sệt, trình bày rằng mình không hề giận dỗi bố mẹ, sau đó tự kiểm điểm lỗi lầm của bản thân.
Nhưng tôi chẳng nhắn lại một chữ nào. Tôi đang nghĩ, lên đại học rồi, chắc sẽ chẳng còn mấy cơ hội được đi chơi thoải mái thế này nữa. Những nơi muốn đi, tôi sẽ đi một mình cho thật đã đời.
***
Một tháng sau tôi mới về nhà. Khi đẩy cửa bước vào, mẹ đang bưng đĩa hoa quả cho Lục Khả Khả. Nhìn thấy sự xuất hiện đột ngột của tôi, biểu cảm trên gương mặt hai người bọn họ trông đặc sắc vô cùng.
Lục Khả Khả bĩu môi không vui, còn mẹ lại có vẻ hơi ngạc nhiên mừng rỡ. Bà tùy tiện đặt đĩa hoa quả xuống, rảo bước đến bên cạnh tôi, đưa tay vén lọn tóc rối ra sau tai giúp tôi: “Thu Thu, sao con đi chơi về mà đen thế này?”
Tôi đáp lại bằng một nụ cười xã giao: “Chắc là đi nhiều nơi quá, không bôi kem chống nắng kỹ ấy mà.” Câu trả lời của tôi khiến phòng khách bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Mẹ có chút gượng gạo đi vào bếp: “Đừng động vào hoa quả của em nhé, cái đó là bố đặc biệt đi đường xa mua về cho em con đấy. Để mẹ rửa cho con đĩa khác.”
Tôi đứng ngẩn người ở cửa, sau đó cúi đầu thản nhiên thay giày. “Khỏi phiền đi ạ, con không ăn.”
Mẹ bỗng nhiên bước ra từ bếp, sắc mặt sa sầm: “Lục Thu Thu, con đừng có cái kiểu vừa về đến nhà đã hờn dỗi với em. Sức khỏe em con không tốt, con nhường nhịn em một chút là lẽ đương nhiên.”
Tôi hơi khó hiểu nhìn sang Lục Khả Khả, thấy nó đang nhếch mép cười với tôi đầy đắc thắng. Tôi bỗng nhiên hiểu ra. Là câu nói vừa rồi của tôi lại khiến họ nảy sinh hiểu lầm.
Tôi cười nhạt, vẻ mặt dửng dưng: “Con nói không ăn, là vì chuyến này về con không mua được vé máy bay, phải ngồi ghế cứng tàu hỏa mười mấy tiếng đồng hồ. Nên bây giờ con rất mệt, không nuốt nổi, chỉ muốn đi nghỉ thôi, mọi người đừng hiểu lầm.” Nói xong, tôi khoác ba lô đi thẳng về phòng.
Mẹ hiếm khi chủ động kéo tay tôi lại, trên mặt lộ ra vẻ áy náy chưa từng có: “Thu Thu, con… con đừng hiểu lầm, mẹ không biết.”
Phải rồi, tôi một mình lang thang bên ngoài cả tháng trời, nhưng bà chưa từng hỏi thăm tình hình của tôi lấy một câu. Thế nên bà không biết tôi đã đi đâu, cũng không biết hôm nay tôi về, âu cũng là hợp lý.
Nghĩ vậy, tôi gật đầu cho có lệ: “Con không hiểu lầm gì đâu, con về phòng đây.”
Dứt lời tôi định đi ngay, nhưng mẹ vẫn không buông tay, ngược lại còn nắm chặt hơn: “Thu Thu, đợi con nghỉ ngơi khỏe lại, nhớ kể cho mẹ nghe con đã đi những đâu nhé.”
Tôi mệt rã rời, ừ một tiếng rồi mở cửa phòng ngủ. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến bộ não đang rệu rã của tôi bỗng chốc tỉnh táo hẳn. Sách vở quý của tôi bị vứt đầy đất, trên giá treo quần áo vắt lộn xộn những bộ đồ bẩn thỉu của Lục Khả Khả, ngay cả chú gấu bông của tôi cũng bị rạch nát bươm.
Mẹ đi theo sau lưng tôi nhìn thấy cảnh này, dường như muốn nói gì đó. Nhưng bà còn chưa kịp mở miệng, Lục Khả Khả đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế bỗng nhiên ôm ngực ngã vật ra. Mẹ trừng mắt lườm tôi một cái cháy mặt, rồi lao thẳng về phía Lục Khả Khả, vừa đỡ nó dậy vừa bấm gọi cấp cứu.
Trong lúc chờ xe cứu thương, mẹ bực bội trách móc tôi: “Sao con vừa về đã bắt nạt em thế hả Lục Thu Thu? Rốt cuộc con muốn mẹ phải làm thế nào con mới vừa lòng!”
Tôi không vội vàng thanh minh như trước kia nữa, mà bình tĩnh nhìn người mẹ đang nổi trận lôi đình: “Từ lúc bước chân vào nhà, con mới chỉ nói vài câu. Dù Lục Khả Khả phá nát phòng con, nhưng con còn chưa thèm liếc nhìn nó cái nào, xin hỏi con có lỗi gì?”
Mẹ bị tôi hỏi đến mức cứng họng, sững sờ tại chỗ. Đúng lúc này, Lục Khả Khả vừa nãy còn nhắm nghiền mắt bỗng mở ra, túm lấy tay áo mẹ: Mẹ ơi, con sợ chị giận lắm, sợ chị không thích con…”
Nghe Lục Khả Khả nói vậy, mặt mẹ lại đanh lại, lạnh lùng: “Nếu Khả Khả có mệnh hệ gì, mẹ sẽ không tha cho con đâu!”
Tôi gật đầu hờ hững: “Được thôi.”
Tôi biết thừa Lục Khả Khả chẳng làm sao cả. Nó chỉ không muốn sự chú ý của bố mẹ rơi vào tôi, dù chỉ một giây. Nhưng nó không biết rằng, bây giờ tôi đã chẳng còn quan tâm nữa rồi. Đã thích giả bệnh thế, thì cứ giả cho trót đi.
Đúng lúc hai người đi khuất, tôi có thể yên tĩnh nghỉ ngơi.
Sau khi hai người họ đi, tôi tắm nước nóng cho thật thoải mái, rồi tống khứ hết đồ đạc của Lục Khả Khả ra khỏi cửa. Bao gồm cả chú gấu bông của tôi. Đó là món quà sinh nhật bố mẹ tặng khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã giữ gìn hơn mười năm nay. Tôi từng kiên nhẫn giặt giũ, chải lông cho nó, tối nào cũng phải ôm đi ngủ. Dường như làm vậy, tôi có thể quay lại quãng thời gian được độc chiếm sự quan tâm của bố mẹ ngày xưa. Nhưng bây giờ, sao cũng được.
Tôi leo lên giường, ngủ một giấc ngon lành. Lúc tỉnh dậy trong nhà chẳng có ai, nhìn thư mời tham gia khóa tập huấn hè của Đại học Thanh Hoa gửi đến điện thoại, tôi suy nghĩ vài giây rồi đồng ý.
Nếu là trước kia, chắc chắn tôi sẽ không đi. Lục Khả Khả không cho phép tôi vượt trội hơn nó ở bất cứ điểm nào, nếu không sẽ lại khóc lóc ầm ĩ, rồi lên cơn đau tim đột ngột. Mỗi lần như thế, bố mẹ luôn nhìn tôi đầy thất vọng và thở dài thườn thượt. Lâu dần, tôi quen với việc giấu đi tài năng, thu mình lại, không dám bộc lộ sở trường trước mặt người nhà. Chẳng phải tôi sợ Lục Khả Khả, chỉ là tôi không muốn thấy bố mẹ phải phiền lòng vì những chuyện vặt vãnh này.
Nhưng giờ đây, tôi bỗng nhiên không muốn nhẫn nhịn nữa. Tình yêu của bố mẹ tôi không giành được thì thôi, bỏ đi. Nhưng những thứ khác, cái gì vốn là của tôi, thì chắc chắn phải là của tôi. Khoá tập huấn bắt đầu sau một tuần nữa, tôi chuẩn bị sắp xếp hành lý.
