Thứ ba – 3

Ngay sau 9 giờ 30 phút sáng, khi Christine Francis phát hiện nơi ông ta đang có mặt, thì Sam Jakubiec, phụ trách phòng ghi nợ, một người dáng bè bè chắc nịch, đầu bắt đầu hói, đang đứng ở phía sau phòng tiếp tân. Ông ta đang làm công việc hằng ngày, kiểm tra sổ cái của từng người trong khách sạn. Như lệ thường, Jakubiec làm việc khẩn trương với vẻ bồn chồn, khiến đôi khi người ta có thể lầm tưởng ông ta làm việc không nghiêm túc lắm. Thực ra, hầu như không có một điều gì lọt qua được đầu óc của ông quản lý phòng ghi nợ sắc sảo và uyên bác này. Ông đã giúp khách sạn truy ra hàng ngàn đô la nợ lưu cữu.

Những ngón tay ông như múa trên tập phích thanh toán xếp vào máy, mỗi tờ phích dành cho một khách và một phòng. Ông ghé mắt qua đôi kính dày cộp nhìn các cái tên, liếc nhìn các khoản ghi theo từng mục, thỉnh thoảng lại hý hoáy ghi vào một tập giấy đặt bên cạnh. Ông không dừng tay, chỉ ngước lên nhìn chốc lát rồi lại cúi xuống.

– Tôi xong ngay bây giờ, Francis ạ.

– Tôi đợi cũng được. Sáng nay có việc gì đặc biệt không?

Jakubiec không dừng lại, gật đầu:

– Có vài vụ đấy.

– Thí dụ?

Ông ghi thêm vào tập giấy:

– Phòng 512. H. Baker. Đăng ký vào lúc 8 giờ 10 phút. 8 giờ 20 phút đã gọi và ghi sổ nợ một chai rượu mùi.

– Có thể ông ta thích súc miệng bằng thứ đó thì sao.

– Có thể lắm – Jakubiec vẫn cắm cúi, khẽ gật đầu.

Nhưng Christine biết rất có thể Baker ở phòng 512 đang mệt lử. Một cách tự nhiên, những người khách vừa mới đến được vài phút mà đã gọi mang rượu gây cho ông quản lý ghi nợ mối nghi ngờ. Đa số những người khách mới đến mà muốn uống ngay lập tức sau một chuyến đi hoặc một ngày mệt mỏi, thì họ thường gọi rượu pha tại quầy rượu. Những người gọi cả chai thường làm một chầu bí tỉ, và có thể không muốn hoặc không có khả năng trả tiền.

Cô cũng hiểu ngay sự việc tiếp sau đây sẽ như thế nào. Jakubiec sẽ phái một cô hầu phòng vào phòng 512 vì một cớ gì đấy để kiểm tra người khách và hành lý của anh ta.

Các cô hầu phòng biết rõ nhiệm vụ của họ phải phát hiện điều gì: hành lý có đầy đủ không, quần áo có tươm tất không, và nếu khách có đủ hai điều đó, thì ông quản lý sổ nợ có thể sẽ không làm gì thêm, ngoài việc chú ý vào phiếu ghi thanh toán. Đôi khi cũng có những vị khách nghiêm chỉnh, đáng kính đến thuê phòng khách sạn chỉ để uống một chầu bí tỉ với điều kiện họ có khả năng trả đủ và không làm phiền đến ai. Đó là việc riêng của họ.

Nhưng nếu như không có hành lý hoặc một dấu hiệu gì khác về tài sản thì Jakubiec phải thân chinh đến chuyện trò. Phong cách của ông là thận trọng và thân mật. Nếu như người khách tỏ ra là có khả năng thanh toán hoặc đồng ý ký quỹ một số tiền mặt thì cuộc chia tay giữa họ sẽ là thân tình. Tuy nhiên, nếu những mối nghi ngờ trước đây của ông được khẳng định thì ông quản lý ghi nợ sẽ có thái độ cứng rắn, tàn nhẫn với khách để tống cổ họ ra trước khi hóa đơn ghi nợ chồng chất quá dài.

– Đây một thí dụ nữa – Sam Jakubiec bảo với Christine – San Durson phòng 1207. Đưa puốc boa quá mức.

Cô xem kỹ tấm phiếu trên tay ông. Trên đó có ghi hai khoản nợ dịch vụ hầu phòng, một khoản là một đô la năm mươi, một khoản là hai đô la. Trong mỗi trường hợp đều cộng thêm tiền puốc boa hai đô la và ký đàng hoàng.

– Những người không có ý định thanh toán thường ghi tiền puốc boa rất lớn – Jakubiec nói – Hơn nữa, đây lại là người đăng ký ra về.

Còn đối với thắc mắc kia, Christine biết rằng ông quản lý ghi nợ sẽ phải thận trọng. Một mặt công việc ông ta làm, cũng quan trọng không kém, là ngăn ngừa chuyện lừa đảo song cũng không được để cho những người khách trung thực bị mếch lòng. Sau nhiều năm dày dạn kinh nghiệm, một người quản lý sổ nợ lão luyện thường có thể phân biệt đâu là chó sói và đâu là cừu non một cách rất bản năng. Thế nhưng thỉnh thoảng có thể ông ta cũng lầm và gây tổn hại cho uy tín của khách sạn.

Christine biết rõ vì sao các quản lý sổ nợ thỉnh thoảng cũng phải nhắm mắt đánh liều cho khách nợ và nhận những tấm séc trong trường hợp hơi phân vân nghi hoặc. Lúc làm việc đó họ khá căng thẳng về tinh thần. Đa số các khách sạn, kể cả những khách sạn tiếng tăm, đều chẳng hề quan tâm đến đạo đức của những người khách trọ ở bên trong bốn bức tường của họ, bởi họ biết rằng giá như họ có quan tâm chăng nữa thì rất nhiều việc cũng sẽ tuột khỏi tay họ thôi.

Mối quan tâm của họ, mà cũng là điều người quản lý sổ nợ tâm niệm, làm sao giải đáp được câu hỏi: liệu người khách có đủ khả năng thanh toán hay không?

Bằng một động tác nhanh gọn, Sam Jakubiec lật bộ phiếu ghi nợ trở về chỗ cũ và đóng chiếc ô kéo chứa tập phiếu đó lại. Ông hỏi:

– Bây giờ cô cần gì tôi nào?

– Chúng tôi đã thuê một hộ lý riêng cho phòng 1410.

Christine thuật lại tóm tắt tình trạng trầm trọng của Albert Wells đêm hôm trước – Tôi hơi băn khoăn, không biết liệu ông Wells có thanh toán được không và cũng không tin rằng ông ấy nắm được mức độ chi tiêu sẽ tốn kém ra sao. Lẽ ra cô còn có thể nói thêm, nhưng cô đã ghìm lại, rằng cô lo lắng cho ông già nhỏ bé này còn hơn lo cho khách sạn.

Jakubiec gật đầu:

– Việc thuê hộ lý riêng có thể sẽ tốn kém đây – Họ cùng nhau đi ra phòng tiếp tân, ngang qua sảnh lúc này đang ồn ào, vào văn phòng quản lý ghi nợ. Đó là một phòng nhỏ hình vuông đằng sau bàn của người gác cửa. Trong phòng, một cô thư ký người lùn bé, da ngăm đen đang làm việc sát bức tường chỉ thấy rặt những khay đựng phiếu ghi chép.

– Cô Madrieu – Sam Jakubiec nói – Cô xem giúp ta có phiếu ghi chép gì về ông Albert Wells hay không.

Cô ta không đáp, đóng một ngăn kéo lại và mở một ngăn kéo khác, lôi ra một số phích. Ngừng một giây, cô ta nói tiến một hơi:

– Albuquerque, Kun Rapids, Montreal.

– Hóa ra là Montreal – Christine nói, và Jakubiec cầm một tấm phiếu cô thư ký đưa cho ông. Liếc dọc xong, ông nhận xét:

– Xem chừng ông ta cũng là người đứng đắn. Đã đến khách sạn ta sáu lần rồi. Trả tiền mặt. Hình như chỉ có một thắc mắc nhỏ chưa được giải đáp thôi.

– Tôi cũng biết việc đó – Christine nói – Đó là lỗi của phía chúng ta.

Người quản lý nợ gật đầu:

– Vậy có thể nói là không có gì đáng ngại cả. Những người trung thực cũng có một quy tắc giống như kẻ tráo trở vậy – ông đưa trả tấm phiếu và cô thư ký đặt vào chỗ cũ cùng với những tấm phiếu ghi chép khác về tình hình của tất cả những khách đã từng lưu lại ở khách sạn trong những năm qua – Tuy vậy tôi sẽ quan tâm đến việc này, tôi sẽ tính xem số tiền nợ dự kiến bao nhiêu, rồi trao đổi với ông Wells. Nếu ông ta đang gặp khó khăn về tiền mặt thì có thể chúng ta phải giúp đỡ, cho ông ta một số thời gian thanh toán sau.

– Cảm ơn ông Sam – Christine thấy nhẹ cả người, vì cô biết rằng Jakubiec sẽ sẵn sàng giúp đỡ và thông cảm đối với những người khách chân chính, cũng như ông cứng rắn với những trường hợp gặp kẻ làm bậy.

Khi cô ra đến cửa phòng, ông quản lý sổ nợ còn hỏi với theo:

– Cô Francis, tình hình ở tầng trên ra sao?

Christine mỉm cười:

– Người ta sắp ngã giá khách sạn này đấy, ông Sam ạ. Tôi không muốn cho ông biết điều đó, nhưng ông đã buộc tôi nói ra rồi đấy.

– Nếu như họ thải hồi tôi – Jakubiec nói – Thì cứ để cho họ tìm người khác. Tôi đã chịu những chuyện phiền hà như vậy quá đủ rồi.

Đằng sau câu nói đùa cợt đó, Christine cho rằng ông quản lý sổ nợ cũng đang lo lắng về công ăn việc làm của mình như rất nhiều người khác. Tình hình tài chính của khách sạn được coi là chuyện tuyệt mật, thế nhưng ít khi, và trước đây thường là không tài nào có thể ngăn chặn được những tin tức khó khăn khỏi lan truyền như một bệnh dịch.

Cô lại đi ngang qua sảnh, vừa đi vừa đáp những lời chào hỏi của những người trực tầng, cô bán hoa trong khách sạn và một người trợ lý giám đốc ngồi vênh vang tại chiếc bàn đặt ở chính giữa. Sau đó cô đi qua chỗ thang mấy, bước rảo chân lên cầu thang uốn cong để tới tầng lửng.

Hình ảnh người trợ lý giám đốc vừa rồi gợi cô nhớ đến Peter McDermott. Từ đêm hôm qua Christine cảm thấy cô nghĩ rất nhiều đến Peter.

Không biết những phút giây họ sống bên nhau đó có để lại cho anh ấn tượng như vậy không. Đôi lúc cô ao ước điều đó là thực, sau đó lại tự nhủ cần phải coi chừng, đừng để cho thứ tình cảm có thể còn chưa chín muồi đó dính vào. Trong những năm tháng trước đây, khi sống một mình, cô cũng đã từng gặp nhiều người đàn ông trong cuộc đời cô, song cô không coi một ai là quan trọng. Thỉnh thoảng cô nghĩ hình như bản năng đang ngăn trở không cho cô xây dựng lại thứ quan hệ thân thiết mà cách đây năm năm cô đã bị cướp đi quá phũ phàng. Dù sao lúc này cô cũng vẫn băn khoăn không biết Peter đang ở đâu và làm gì. Thôi được, cô quả quyết sớm muộn trong ngày hôm nay họ cũng sẽ gặp nhau.

Trở về văn phòng của mình trong cụm phòng quản trị, Christine tiếc nhanh sang phòng của ông Trent, nhưng chưa thấy ông chủ khách sạn từ trên phòng riêng ở tầng mười lăm xuống. Thư từ buổi sáng đã xếp đầy trên bàn cô và có một vài tin nhắn điện thoại ghi lại cần lưu ý giải quyết ngay lập tức. Trước hết cô xác định phải hoàn thành công việc mà vì nó cô đã phải xuống dưới nhà lúc nãy. Cô nhấc điện thoại xin phòng 1410.

Tiếng một phụ nữ trả lời. Có lẽ đó là chị hộ lý thuê riêng. Christine xưng tên và lễ phép hỏi thăm tình hình sức khỏe bệnh nhân.

– Ông Wells đã qua một đêm dễ chịu – Chị ta báo tin cho cô biết – và hiện nay tình hình sức khỏe của ông đã tốt hơn.

Christine băn khoăn không hiểu tại sao có những chị hộ lý cứ phải nói như kiểu đưa tin ngoại giao như vậy. Cô đáp:

– Nếu thế tôi có thể lên thăm được chứ?

– Đáng tiếc là phải ít lâu nữa – Người ta có ấn tượng về một bàn tay vệ sĩ giơ ra kiên quyết ngăn lại – Bác sĩ Aerons sẽ đến thăm bệnh nhân sáng nay và tôi muốn chuẩn bị mọi thứ cho ông ấy.

Christine nghĩ: “Nghe cứ như một cuộc viếng thăm của nguyên thủ quốc gia”. Cô cảm thấy lý thú khi nghĩ đến việc một ông bác sỹ Aerons vênh váo lại được một chị hộ lý cũng vênh váo không kém trợ giúp. Cô nói to:

– Vậy thì chị báo giúp cho ông Wells biết là tôi đã gọi và chiều nay muốn đến thăm ông.

Chương trước

error: Content is protected !!