Thứ ba – 8

Những trang báo buổi sáng vứt bừa bộn, rải rác quanh giường Công tước phu nhân Croydon. Bà đọc kỹ càng từng mẩu tin và bây giờ nằm ngửa, lưng tựa vào gối, đầu óc bận rộn suy tính. Bà nhận thấy chưa có lúc nào trí thông minh và tài tháo vát của bà lại cần đến như lúc này.

Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, khay điểm tâm phục vụ tận buồng đã được dùng xong và xếp sang một bên. Kể cả những lúc khủng hoảng, bà Công tước vẫn giữ thói quen ăn sáng đàng hoàng. Thói quen này đã được duy trì từ thuở còn thơ, khi gia đình bà ở vùng quê Folingbrook Abi, bữa sáng có nhiều món và lượng thức ăn cũng nhiều, thường là sau một chuyến đi ngựa chớp nhoáng dạo quanh vùng.

Ông Công tước ăn sáng một mình trong phòng sinh hoạt. Cách đây ít phút ông đã quay trở vào phòng ngủ.

Ông cũng đọc ngấu nghiến tờ báo khi nó vừa được mang đến. Lúc này ông mặc một chiếc áo choàng đỏ thắm có đai, phủ ra ngoài bộ pyjama, bước đi bồn chồn. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên vuốt mái tóc rối bù.

– Vì Chúa, hãy đứng yên một chỗ đi nào? – Giọng bà gay gắt – ông cứ đi đi lại lại như diễu ngựa ở Ascott thế kia, tôi không thể nghĩ được gì cả. Ông quay lại, bộ mặt nhăn nhó, tuyệt vọng trong ánh sáng buổi sớm chói chang: Nghĩ ngợi thì được cái cóc khô gì? Không xoay xở được gì đâu.

– Suy tính bao giờ cũng hơn, có nghĩ có hơn. Vì thế có nhiều người thành công trong lúc những người khác thất bại.

Tay ông lại giơ lên vuốt tóc lần nữa:

– Tình hình đêm qua như vậy là ổn rồi.

– Chí ít đến bây giờ không tồi hơn – Bà Công tước nói một cách thực tế – Như thế cũng đáng cảm ơn Chúa rồi. Chúng ta vẫn còn ngồi đây, chưa bị ai đụng tới.

Ông lắc đầu mệt mỏi. Đêm qua ông ngủ chập chờn:

– Làm sao bây giờ?

– Theo em, đó là vấn đề thời gian. Thời gian ủng hộ chúng ta. Chúng ta cứ đợi và nếu như không có chuyện gì xảy ra thì… Bà dừng lại, sau đó tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình – Điều mà chúng ta rất cần bây giờ là làm sao cho mọi người phải chú ý đến mình. Sự chú ý này sẽ khiến cho việc kia trở thành một chuyện dường như quái gở không thể gán cho mình được.

Hình như hai người đã thống nhất với nhau là không một ai nhắc lại chuyện cãi vã của họ đêm hôm trước.

Công tước lại tiếp tục đi đi lại lại:

– Chỉ có một điều gây được tác dụng mạnh mẽ lúc này là việc công bố quyết định bổ nhiệm tôi tại Washington.

– Đúng thế – Nhưng không thể vội được. Nếu anh Jeffrey Hool cảm thấy bị thúc ép quá, anh ấy sẽ làm tùm lum lên ở phố Downing. Tình hình sẽ thật đáng buồn…

– Sẽ còn đáng buồn hơn nếu như…

– Mình tưởng anh không biết gì sao? Anh không nghĩ đến chuyện ta phải bỏ cuộc đâu! Ông châm điếu thuốc lá tay run run.

– Chúng ta quyết không bỏ cuộc! – Trái hẳn với giọng rầu rĩ của chồng, giọng của bà hoạt bát và thực tế – Ngay đến cả các Thủ tướng cũng phải chấp nhận những áp lực đó xuất phát từ nguồn chính đáng. Anh Jeffrey cũng nằm trong thông lệ đó thôi. Em sẽ gọi điện cho London.

– Để làm gì?

– Em sẽ nói chuyện với anh Jeffrey. Em định yêu cầu anh ấy huy động mọi khả năng thúc đẩy việc bổ nhiệm của anh sớm được hoàn tất.

Ông Công tước lắc đầu không tin, mặc dù ông vẫn không dứt được ý nghĩ đó. Trước đây ông đã từng nhận thấy có bao nhiêu bằng chứng về thế lực ghê gớm của gia đình nhà vợ ông. Mặc dù vậy ông vẫn nói dóng:

– Mình ơi, có thể chúng ta phải chịu lép đấy.

– Không việc gì phải như vậy. Nếu cần, anh Jeffrey cũng biết gây sức ép lắm chứ. Hơn nữa nếu ta cứ ngồi đây mà đợi thì tình hình có thể tồi tệ hơn – Để cho lời nới đi đôi với việc làm, bà Công tước nhấc điện thoại đặt cạnh giường và hạ lệnh cho nhân viên trực điện – Tôi muốn gọi về London, nói chuyện với Huân tước Selwin – Bà đọc số điện thoại ở Mayfair.

Hai mươi phút sau, đường giây thông suốt – Sau khi bà Công tước giải thích lý do của cú điện thoại thì Huân tước Selwin, người anh của bà, tỏ ý hững hờ ra mặt. Đứng ở phía bên kia buồng ngủ Công tước có thể nghe thấy giọng trầm trầm phản kháng của ông anh vợ, giọng nói đã làm cho cái màng chắn ống nghe vang lên tiếng lẹt xẹt – Này cô làm như thế là chọc vào ổ rắn độc đấy, cô có biết vì sao không? Tôi sẽ nói hết cho cô hay. Việc bổ nhiệm chú Simon, hiện nay tôi thăm dò thấy thất bại rồi. Một số thành viên trong Nội các cho rằng chú ấy không hợp với vai trò đó lúc này. Tôi không muốn nói là tán thành song nhắm mắt cho qua không được đâu.

– Nếu như cứ giữ nguyên hiện trạng thì đến bao giờ mới có quyết định?

– Khó có thể nói trước. Có lẽ, theo anh biết cũng phải vài tuần nữa.

– Chúng em không thể đợi lâu như thế được – Bà Công tước vật nài – Anh Jeffrey ơi, em xin thề là nếu như anh không nỗ lực bây giờ thì anh sẽ phạm phải một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng đấy.

– Anh không tin là như vậy – Giọng nói từ London đầy ve ngạo mạn.

Giọng bà gay gắt:

– Điều em đang yêu cầu đây không chỉ vì lợi ích của chúng em, mà còn là vì lợi ích của gia đình ta. Em xin cam đoan với anh như vậy.

Ngừng một lát, sau đó một câu hỏi thận trọng:

– Chú Simon có ở đây không?

– Có.

– Âm mưu gì với nhau thế? Chú ấy nghĩ thế nào?

– Nếu có phải trả lời bây giờ – Bà Công tước đáp – thì em cũng không dại gì mà nói ra trên điện thoại công cộng đâu.

Lại im lặng một lúc nữa, sau đó là sự chấp nhận miễn cưỡng: – Thôi được, cô thường biết rõ hậu quả của việc cô làm. Anh nói thế có đúng không?

Bà Công tước đưa mắt cho chồng. Bà gật đầu vẻ hiểu ý trước khi hỏi lại ông anh bà: – Vậy em có thể hiểu là anh sẽ hành động như em yêu cầu được không?

– Cô ạ, anh không tán thành đâu. Anh vẫn chưa ưng đâu nhé. Nhưng ông lại nói thêm – Thôi được, anh sẽ làm hết khả năng mình.

Sau vài lời trao đổi thêm, họ tạm biệt nhau.

Máy điện thoại đầu giường vừa trả về chỗ cũ một lát thì lại réo vang. Cả hai vợ chồng Croydon giật nảy người.

Công tước liếm môi, bồn chồn. Ông nghe thấy vợ hỏi vào máy:

– Có chuyện gì vậy?

Một giọng mũi bè bè hỏi:

– Bà là nữ Công tước Croydon?

– Phải.

– Ogylvie, phụ trách an ninh của khách sạn đây. Có tiếng thở mạnh trong máy, rồi ngừng ngắn như thể người gọi điện muốn cho tin tức có đủ thời gian truyền đi.

Bà Công tước chờ đợi. Không thấy đầu dây bên kia nói gì thêm, bà hỏi sẵng:

– Ông cần gì?

– Chuyện riêng thôi. Với ông nhà và với bà – Một lời tuyên bố thẳng thừng, không tình cảm, vẫn bằng cái giọng lè nhè.

– Nếu đây là việc khách sạn thì có lẽ ông nhầm rồi. Chúng tôi có thói quen trao đổi thẳng với ông Trent.

– Chỉ một lần này thôi, nếu không ông bà sẽ tiếc đấy – Giọng nói lạnh lùng, trâng tráo vẫn giữ vẻ đầy tự tin không lầm vào đâu được.

Bà Công tước đâm ra ngập ngừng. Lúc này bà có cảm giác hai bàn tay bà run rẩy. Bà gắng trả lời:

– Lúc này gặp ông chưa tiện.

– Vậy bao giờ? – Lại ngừng và thở mạnh.

Bà nhận thấy dù gã này biết được điều gì hoặc cần gì thì chưa rõ, nhưng gã tỏ ra khá sành sỏi trong việc giữ một lợi thế về tâm lý. Bà đáp:

– Có lẽ để sau vậy.

– Một giờ nữa tôi sẽ tới – Đúng là một lời phán quyết chứ không còn là hỏi ý kiến nữa.

– Có lẽ không thể…

Không để bà phản đối, người gọi đã gác máy, nghe rõ một tiếng cách.

– Ai thế? Họ muốn gì? – ông Công tước tiến lại gần, vẻ căng thẳng. Khuôn mặt hốc hác của ông hình như tái nhợt hơn trước.

Bà nhắm mắt lại một lát. Bà có một niềm mong mỏi đến tuyệt vọng là được giải thoát khỏi địa vị cầm trịch, bà mong trách nhiệm đè nặng lên vai hai vợ chồng bà sẽ được ai đó cáng đáng giúp cho. Bà biết đó chỉ là một hy vọng vô ích, như đã từng bao nhiêu lần trước đây. Một khi bà sinh ra đã có tính cách mạnh mẽ hơn những người khác, thì bà không thể né tránh được.

Trong gia đình riêng của bà, mặc dù sức mạnh là một tiêu chuẩn, những người khác vẫn nhìn bà một cách tự nhiên, họ theo sự hướng dẫn của bà và phải chú ý nghe ý kiến bà. Thậm chí Jeffrey là người vốn có năng lực thực sự và phong cách ương ngạnh, thế mà cuối cùng bao giờ cũng phải nghe theo bà, như ông vừa nghe ý kiến bà lúc nãy. Một phút trôi qua, bà trở về với thực tại. Bà mở mắt ra.

– Hắn là một thám tử của khách sạn. Hắn cứ đòi lên đây sau một tiếng nữa.

– Vậy là hắn biết! Trời ơi, hắn biết rồi! – Rõ ràng là hắn có biết một chuyện gì đó. Nhưng hắn chưa nói ra là chuyện gì.

Bất ngờ Công tước Croydon thẳng người, đầu ngẩng lên, hai vai đưa cao vuông góc, hai tay nắm chặt, miệng bặm lại một cách cương quyết. Ông nói bình thản:

– Tình hình có thể sáng sủa hơn ngay cả vào giờ phút này nếu như anh đến…nếu như anh tự thú…

– Không! Dứt khoát, tuyệt đối không! – Mắt bà vợ long lên – ông phải nhớ một điều là: ông không thể làm một việc gì lúc này để cải thiện được tình hình, dù chỉ là chút xíu – Hai người lại im lặng, sau đó bà Công tước nói, vẻ suy tư – Chúng ta sẽ chẳng làm gì cả. Ta đợi gã đàn ông này tới, để xem hắn biết gì và muốn gì.

Lúc này Công tước muốn tranh luận với vợ. Sau đó ông lại thay đổi ý kiến, gật đầu ngán ngẩm. Ông thắt lại chiếc áo choàng đỏ tươi rồi bước sang phòng bên. Vài phút sau ông quay trở lại, mang theo hai cốc rượu Scotch nguyên chất. Khi ông đưa cho vợ một cốc, bà phản đối:

– Uống bây giờ còn sớm quá…

– Không hề gì. Em uống đi.

Bà có vẻ ngần ngại vì không quen uống sớm, nhưng ông cứ ấn cốc rượu vào tay bà.

Bà tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng đành nhượng bộ, cầm lấy chiếc cốc uống cạn. Chất rượu nguyên không pha cháy bỏng làm cho bà nghẹt thở, nhưng một lát sau nó nhấn chìm bà trong cảm giác bừng bừng dễ chịu.

Chương trước

error: Content is protected !!