Thứ ba – 7

Lúc Peter McDermott xuống tới sảnh thì Curtis đã được đưa vào phòng rồi. Peter quyết định không theo lên làm gì. Có những giây phút mà việc săn sóc chăm quá cũng làm cho người ta thấy khó chịu như chẳng được chăm sóc gì. Hơn nữa ông Warren Trent sẽ chính thức chuyển đến lời chào mừng của St. Gregory, cho nên sau khi anh kiểm tra lại thấy rằng ông chủ đã được báo O’Keef đến rồi, Peter chuyển sang thăm Marsha Preyscott ở phòng 555.

Cô ra mở cửa:

– Em rất mừng là ông tới. Em đã tưởng ông không tới.

Anh thấy cô đang mặc một chiếc váy dài không có tay màu mơ chín mà chắc chắn cô đã sai đi lấy về sáng nay. Chiếc áo chạm nhẹ vào người cô. Mái tóc đen dài buông xoã xuống hai vai, thật trái hẳn với kiểu tóc cầu kỳ nhưng bù xù của cô đêm hôm trước. Trên hình dáng nửa phụ nữ, nửa trẻ con đó có một nét khêu gợi độc đáo, gần như khiến cho người ta phải kinh ngạc.

– Xin lỗi tôi đã để cô đợi lâu quá – Anh nhìn cô vẻ hài lòng – Nhưng cô đã dùng thời gian có ích đấy.

Cô mỉm cười:

– Có lẽ ông cũng cần đến bộ áo ngủ đó chứ.

– Bộ quần áo đó chỉ dùng trong trường hợp cần thôi, cũng như căn phòng này. Tôi rất ít khi dùng đến nó.

– Chị hầu phòng cũng cho em biết như vậy – Marsha nói – Nếu ông khống phản đối, em muốn ở lại đây ít nhất thêm một ngày hôm nay nữa.

– Ồ! Sao lại như vậy?

– Em không rõ – Cô ngập ngừng khi hai người đứng đối diện – Có lẽ vì em muốn được bình phục sau những sự kiện xẩy ra hôm qua, và chỗ thích hợp nhất chính là đây – Thế nhưng lý do đích thực mà cô tự thú nhận với bản thân lại là niềm mong muốn được hoãn lại việc trở về với tòa nhà to lớn, trống trải ở quận Garden.

Anh gật gù, băn khoăn:

– Cô thấy thế nào?

– Khá lắm rồi.

– Thế thì tôi mừng.

– Những chuyện như vậy không dễ dàng gì xua tan được trong vòng vài tiếng đồng hồ – Marsha thú nhận – Đáng tiếc là em đã dại dột mò đến đây, đúng như ông đã nhắc cho em biết.

– Tôi có nói thế đâu.

– Không nói, nhưng ông đã nghĩ như vậy.

– Nếu có nói thì chẳng qua tôi nhớ đến một điều là chúng ta ai mà chẳng có lúc gặp những tình huống khó khăn – Im lặng một lúc, sau đó Peter bảo – Ta ngồi xuống đây. Sau khi họ đã ngồi thoải mái, anh bắt đầu: – Tôi hy vọng cô sẽ thuật cho tôi đầu đuôi câu chuyện.

– Em biết là ông muốn như vậy – Cô nói thêm bằng một thái độ thẳng thắn mà anh bắt đầu thấy quen – Em cứ băn khoăn mãi không biết có nên nói ra hay không.

Marsha thầm nghĩ: đêm hôm qua sở dĩ cô có nhiều tình cảm ngổn ngang là vì cô bị chấn động, lòng tự trọng bị tổn thương và mệt rã rời về cơ thể. Nhưng bây giờ sự chấn động đã qua rồi, còn sự tự trọng của cô, cô không tin nếu im lặng thì cô sẽ bớt bị tổn thương hơn là khi công khai phản kháng. Rất có thể ngay trong lúc còn tinh mơ sáng nay, thằng Lyle Dumaire và đồng bọn chưa thể háo hức bốc phét về những việc chúng dự định làm.

– Nếu cô có ý định giữ im lặng thì tôi không thể ép cô nói – Peter bảo – Tuy nhiên tôi xin lưu ý với cô rằng những hành động mà bọn họ thoát khỏi sự trừng phạt một lần, chúng sẽ làm lại lần nữa, có lẽ không phải với cô đâu, mà với một cô gái khác – Đôi mắt cô bối rối khi nghe anh tiếp tục nói – Tôi không rõ bọn đàn ông trong căn phòng đó đêm qua có phải là bạn của cô không. Mà cho dù là bạn chăng nữa, tôi thấy chẳng có lý do gì để bao che cho họ cả.

– Một đứa là bạn, ít nhất em cũng cho là như vậy.

– Bạn hay không thì không biết – Peter gay gắt – Vấn đề là bọn họ đã cố tình làm như vậy… và sẽ làm bằng được nếu như Royce không đến kịp. Hơn nữa, khi chúng suýt bị tóm cổ thì cả bốn đứa đã lủi như chuột, bỏ mặc cô một mình.

– Đêm qua, em nghe thấy ông bảo là ông biết tên hai đứa phải không? – Marsha ướm hỏi.

– Phòng đã đăng ký theo tên Stanley Dixon. Còn tên kia tôi được biết là Dumaire. Có phải hai đứa đó không?

Cô gật đầu.

– Đứa nào cầm đầu?

– Có lẽ Dixon.

– Thôi, bây giờ cô hãy kể những chuyện xảy ra trước đó.

Marsha nhận thấy phần nào cô đã bị người ta tước mất quyền quyết định. Cô có cảm giác bị khống chế. Thật là một điều mới lạ, thậm chí khá lạ lùng, cô lại thấy thinh thích. Cô ngoan ngoãn thuật lại diễn biến của sự kiện, bắt đầu từ việc cô rời sàn nhẩy đi ra ngoài và cuối cùng là việc Aloysius Royce đến kịp thời.

Chỉ có hai lần cô bị ngắt lời. Peter McDermott hỏi:

– Cô có trông thấy gì xảy ra với đám phụ nữ ở phòng bên cạnh mà thằng Dixon và đồng bọn nhắc tới không? Cô có nhận thấy một ai trong số các nhân viên của khách sạn không? – Đối với cả hai câu hỏi này cô đều lắc đầu từ chối.

Cuối cùng cô còn muốn kể thêm cho anh rõ lý do. Cô nói toàn bộ câu chuyện này có lẽ đã không xảy ra nếu như hôm qua không phải là sinh nhật của cô.

Anh có vẻ ngạc nhiên:

– Hôm qua là sinh nhật của cô à?

– Em tròn mười chín tuổi.

– Và cô thấy lẻ loi?

Bây giờ khi đã tiết lộ quá nhiều rồi, cô thấy không cần giữ điều gì nữa. Marsha kể lại cú điện thoại từ Roma và cô thất vọng vì ba cô không trở về.

– Thật đáng tiếc – Anh nhận xét sau khi cô nói xong – Cô nói ra nguyên nhân đó khiến tôi thấy dễ hiểu hơn phần nào những chuyện đã xảy ra.

– Em sẽ không bao giờ để cho chuyện này tái diễn.

– Không bao giờ. – Tôi cũng tin như vậy – Anh đổi giọng quan trọng – Điều tôi muốn làm bây giờ là sử dụng các tư liệu cô đã kể cho tôi nghe.

Cô phân vân hỏi:

– Bằng cách nào vậy?

– Tôi sẽ gọi cả bốn tên, Dixon, Dumaire và hai thằng kia đến khách sạn này để nói chuyện.

– Có thể chúng không đến thì sao.

– Chúng sẽ đến – Peter khẳng định anh sẽ tìm cách buộc chúng phải đến.

Marsha hỏi, vẫn chưa tin lắm:

– Với cách đó liệu có nhiều người biết chuyện hay không?

– Tôi hứa một khi chúng ta giải quyết xong vụ này thì khả năng thiên hạ đồn đại sẽ còn giảm đi.

– Vậy thì được – Marsha chấp nhận – Xin cảm ơn ông về tất cả những việc ông đã làm – Cô có một cảm giác dễ chịu đến nỗi đầu óc lâng lâng lạ thường.

Tình hình suôn sẻ hơn anh dự kiến, Peter nghĩ. Bây giờ anh đã có đủ tư liệu, anh nóng lòng được đưa ra sử dụng. Tuy nhiên có lẽ anh cũng nên nán lại đôi ba phút để cô gái thấy yên tâm. Anh bảo:

– Còn một chuyện nữa, tôi muốn được nghe cô giải thích, cô Preyscott ạ.

– Marsha chứ.

– Cũng được, tôi là Peter – Anh chấp nhận việc xưng hô thân mật này, mặc dù người ta dạy cho các viên chức khách sạn cần phải tránh sự thân mật, trừ trường hợp đối với những người khách họ quá quen thuộc.

– Marsha ạ, có rất nhiều chuyện xảy ra trong các khách sạn chúng tôi có thể nhắm mắt làm ngơ. Nhưng những chuyện đại loại như thế này thì chúng tôi phải hết sức cứng rắn, kể cả bất cứ ai trong số nhân viên chúng tôi, nếu như chúng tôi phát hiện họ có dính líu đến vụ này.

Đây là lĩnh vực mà Peter biết nó đụng chạm đến uy tín của khách sạn, và Warren Trent cũng cảm thấy bị xúc phạm như anh vậy. Cho nên bất kỳ biện pháp nào của Peter tiến hành, với điều kiện anh phải có bằng chứng, cũng sẽ được ông chủ khách sạn kiên quyết ủng hộ.

Peter cảm thấy câu chuyện đã đi đến chỗ căng thẳng.

Anh đang ngồi ở ghế, đứng dậy và đi ra phía cửa sổ. Từ phía bên này của khách sạn anh có thể trông rõ những hoạt động tấp nập giữa buổi sáng trên khu Canal. Cả sáu làn đường đều chật trích ôtô, chạy chỗ nhanh chỗ chậm, còn vỉa hè rộng thì đầy ắp người đi mua sắm. Nhiều tốp người đợi xe buýt đang đứng ở đại lộ trung tâm có hàng cây cọ, nơi có những chiếc xe buýt gắn máy điều hòa nhiệt độ lướt qua, khung xe bằng nhôm của chúng sáng ngời dưới ánh mặt trời.

Phong trào NAACP lại đang hoạt động mạnh, – anh nhận xét. ĐỪNG ĐẾN ĐÂY, CỬA HÀNG NÀY PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC, một biểu ngữ khuyên người ta như vậy và có nhiều biểu ngữ khác nữa. Những người mang biểu ngữ bước chắc nịch giữa một biển người khách bộ hành tràn ngập quanh họ.

– Anh cũng mới đến New Orleans phải không? Marsha hỏi. Cô tiến ra gần chỗ anh đứng bên cửa sổ. Anh cảm thấy một mùi thơm dịu dàng, man mát.

– Tương đối mới. Tôi tin là tôi sẽ hiểu biết nhiều hơn.

Cô nói, giọng bỗng sôi nổi:

– Em biết rất nhiều lịch sử địa phương. Anh để em hướng dẫn cho anh hiểu rõ nhé?

– À tôi có mua mấy cuốn sách. Nhưng không có thì giờ đọc.

– Anh có thể đọc những cuốn sách đó sau. Trước hết phải đến xem tận nơi, hoặc được nghe kể về các danh thắng. Hơn nữa, em cũng muốn làm một việc gì đó thể hiện lòng biết ơn…

– Không cần thiết phải như vậy.

– Dù sao em vẫn muốn thế. Đồng ý nhé? – Cô nắm lấy cánh tay anh.

Anh phân vân không biết anh có tỉnh táo hay không – Đề nghị hay đấy.

– Hay lắm! Thế là đồng ý rồi nhé! Tối mai em sẽ tổ chức một bữa tiệc tại nhà. Tiệc theo kiểu cổ ở New Orleans. Sau đó ta sẽ bàn về lịch sử thành phố.

– Hượm đã nào! – Anh phản đối.

– Nghĩa là anh đã có dự định việc gì rồi sao?

– Không hoàn toàn như vậy.

Marsha quả quyết:

– Thế thì đồng ý được rồi.

Nhớ lại chuyện cũ, nghĩ đến yêu cầu phái tránh quan hệ với một thiếu nữ khách hàng của khách sạn. Peter thấy ngần ngại. Sau đó anh lại cho rằng nếu anh cứ khăng khăng từ chối lời mời này thì xem ra sắt đá quá. Hơn nữa chẳng có gì thiếu khôn ngoan nếu nhận lời mời dự bữa tiệc tối nay. Vả lại, sẽ còn có nhiều khách khác đến dự cơ mà – Nếu tôi đến – Anh bảo – tôi yêu cầu cô làm giúp một việc ngay bây giờ, có được hông?

– Việc gì vậy?

– Về nhà, Marsha ạ. Cô phải rời khỏi khách sạn về nhà ngay lập tức.

Bốn mắt họ nhìn thẳng vào nhau. Lại một lần nữa anh nhận thấy sự tươi trẻ và hương thơm ở cô.

– Được rồi – Cô đáp – Anh đã muốn thì em về ngay.

Peter bề bộn với những ý nghĩ trong đầu khi anh quay trở về văn phòng của mình ở tầng lửng, sau đó vài phút.

Anh băn khoăn trước việc một cô gái trẻ trung như Marsha Preyscott, có lẽ còn được sinh trưởng trong nhung lụa thế mà rõ ràng lại bị người ta bỏ mặc cô đơn như vậy. Bố đang ở tận nước ngoài, mẹ thì đi biến mất. Anh nghe nói bà Preyscott đã có bao nhiêu lần lấy chồng rồi – Anh cũng thấy khó tin rằng bố cô không thu xếp được một lực lượng bảo vệ an toàn cho con gái. Nếu mình là cha cô, anh nghĩ…hoặc là anh cô ta…

Dòng suy nghĩ của anh bị Flore Yates cắt ngang. Chị ta là thư ký của anh, nét mặt thô kệch, đầy tàn nhang. Những ngón tay mũm mĩm của chị, thường có thể múa rất nhanh trên bàn máy đánh chữ, nhanh hơn bất kỳ ai khác mà anh từng thấy. Lúc này chị đang nắm một tập tin nhắn qua điện thoại. Anh chỉ tay vào tập giấy, hỏi:

– Có tin gì khẩn cấp không?

– Có vài tin. Sẽ còn có giá trị cho đến chiều nay.

– Chúng ta sẽ giải quyết. Tôi đã bảo phòng ghi nợ gửi cho tôi hóa đơn thanh toán phòng 1126 – 1127. Đăng ký theo tên Stanley Dixon.

– Có đây ạ – Flore nhặt một xấp giấy trong đám tài liệu trên bàn của anh – Có cả bảng tính toán của xưởng mộc về những thiệt hại trong phòng. Tôi đã đặt cả hai tờ giấy cạnh nhau.

Anh liếc qua hai tờ giấy. Hóa đơn có kê mấy khoản dịch vụ là bẩy mươi lăm đô la, còn bảng ước tính thiệt hại của thợ mộc là một trăm mười đô la. Peter chỉ vào điện thoại nói:

– Chị tìm cho tôi số điện thoại theo địa chỉ này. Có thể đó là tên của bố anh ta.

Trên bàn làm việc của anh có một tờ báo gập đôi mà từ sáng tới giờ anh chưa ngó tới. Đó là Times Picayune. Anh giở tờ báo khi Flore đã đi ra khỏi phòng. Những dòng chữ đen lớn đập vào mắt anh. Vụ đâm xe rồi bỏ chạy đêm hôm trước đã đưa đến hai cái tang, đứa bé bị chết tại chỗ còn bà mẹ thì sáng sớm hôm nay cũng đã tắt thở tại bệnh viện.

Peter đọc nhanh bài tường thuật. Anh biết chi tiết hơn những điều mà người cảnh sát đã kể cho anh và Christine nghe khi họ bị chặn xe trên đường tối hôm qua “Cho đến nay – Bài báo viết – chưa có những chứng cớ chắc chắn để xác minh chiếc xe giết người và chủ của nó là ai. Tuy nhiên, cảnh sát tin vào lời khai báo của một người qua đường miễn được nhắc tên, rằng “anh ta thấy có một chiếc xe đen, thấp, phóng rất nhanh khỏi hiện trường sau khi tai nạn xảy ra vài giây đồng hồ”. Tờ Times Picayune viết thêm “Cảnh sát thành phố và bang đang cùng hợp tác để rà soát trong toàn bang chiếc xe rất có thể là đã bị hư hại và phù hợp với lời miêu tả trên đây”.

Peter tự hỏi không biết Christine đã đọc bài tường thuật trên báo này chưa. Ấn tượng hình như càng tăng thêm bởi vì hai người đã có khoảnh khắc ngắn ngủi có mặt tại nơi xảy ra tai nạn.

Flore đã trở lại, mang theo số điện thoại mà anh yêu cầu Anh cũng quay về với những công việc cần giải quyết trước mắt.

Anh đặt tờ báo một bên, dùng điện thoại trực tiếp với bên ngoài, quay lấy số. Một giọng nam trầm trả lời:

– Nhà riêng ông Dixon đây.

– Tôi muốn nói chuyện với ông Stanley Dixon. Ông ấy có nhà không?

– Ngài có thể cho biết quý danh, được không ạ?

Peter xưng danh và nói thêm:

– Khách sạn St. Gregory.

Ngừng một lát, nghe rõ tiếng bước đi thong thả lui xa, rồi vẫn tiếng bước như vậy trở lại.

– Xin lỗi ngài. Cậu Dixon không có nhà.

Anh dằn giọng:

– Ông nhắn hộ với cậu ấy rằng nếu cậu không ra điện thoại bây giờ thì tôi có ý định gọi trực tiếp cho ông nhà đây.

– Có lẽ nếu ông gọi…

– Cứ bảo như vậy đi! Nhắc lại điều tôi vừa nói.

Rõ ràng là có sự dùng dằng ở đầu giây kia, sau đó là:

– Thôi được ông đợi nhé – Tiếng chân lại lui xa.

Có tiếng tách trên đường giây và một giọng rầu rĩ trong máy:

– Stanley Dixon đây. Chuyện quái gì thế?

Peter đáp gay gắt:

– Chuyện quái này liên quan đến việc xẩy ra đêm hôm qua đấy. Anh có ngạc nhiên không?

– Ông là ai vậy?

Anh nhắc lại tên mình:

– Tôi đã nói chuyện với cô Preyscott rồi. Bây giờ tôi muốn nới chuyện với cậu.

– Thì ông đang nói đấy thôi – Dixon đáp – ông biết những gì ông cần biết rồi chứ?

– Cần phía khác kia. Tại văn phòng của tôi ở khách sạn. – Có tiếng thét to, nhưng Peter làm như không nghe thấy – Bốn giờ chiều mai. Cùng với ba cậu kia nữa. Cậu phải đưa họ tới đây.

Tiếng đáp nhanh và kiên quyết:

– Ừ thì cứ đợi đấy rồi tớ đến! Mà dù bồ có là gì chăng nữa thì bồ chẳng qua cũng chỉ là một thằng ngố ở khách sạn, tớ cóc tuân lệnh bồ đâu. Hơn nữa cần phải coi chừng, bởi ông già nhà tớ quen biết Warren Trent đấy!

– Về cái điều cậu vừa cho biết đó tôi đã trao đổi với ông Trent rồi. Ông đã giao trách nhiệm cho tôi giải quyết, kể cả quyền chúng tôi có tiến hành khởi tố hình sự hay không. Nhưng tôi sẽ báo lại cho ông ấy biết rằng cậu muốn người ta cho mời ba cậu đến. Chúng tôi sẽ bắt đầu từ đó vậy nhé.

– Khoan đã! – Có tiếng thở hổn hển, sau đó giọng có dịu đi một cách đáng kể – Bốn giờ chiều mai tôi có giờ học phải đến lớp.

– Hoãn đi – Peter bảo hắn – Cậu nhắn cả với mấy người kia cũng làm như vậy. Văn phòng của tôi ở trên tầng lửng. Nhớ là đúng bốn giờ đấy.

Đặt máy điện thoại về chỗ cũ, anh cảm thấy mình đang chờ đợi cuộc gặp gỡ chiều mai.

Chương trước

error: Content is protected !!