Một con muỗi cứ cố tình vo ve bay len lỏi vào bên trong xe Jaguar đã đánh thức Ogylvie giữa buổi chiều. Ông tỉnh dần, thoạt đầu khó khăn lắm mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Sau đó chuỗi sự kiện dần dần hiện trở lại. Ông đã rời khách sạn, phóng xe lúc trời còn tối mò, ông đã hốt hoảng lo lắng một cách vô cớ, sau đó quyết định đợi cho qua một ngày rồi tiếp tục cuộc hành trình lên phía Bắc và cuối cùng đưa xe vào con đường um tùm cỏ mọc, chỗ cụt là những lùm cây và ông đã giấu chiếc xe vào đây.
Chỗ giấu này rõ ràng chứng tỏ ông đã khéo chọn. Ông liếc nhìn đồng hồ, đã ngủ được gần tám giờ mà không bị ai quấy rầy.
Khi đã tỉnh táo, ông càng thấy không được thoải mái.
Thùng xe nóng ngột ngạt, mình mẩy ông đau nhừ, cứng đơ vì phải nằm thu người trên chiếc ghế chật chội phía sau.
Miệng ông khô rát, tanh lợm. Ông thấy khát và bụng đói cồn cào.
Ogylvie rên rỉ khổ sở, dựng cái thân hình đồ sộ ngồi dậy, mở cửa xe. Ngay lập tức hàng chục con muỗi khác bu quanh ông. Ông giơ tay xua chúng đi, đồng thời liếc mắt nhìn quanh, cố xác định lại phương hướng và so sánh những điều ông trông thấy lúc nãy với những ấn tượng của ông sáng nay. Lúc đó trời còn tờ mờ, không khí mát mẻ.
Bây giờ mặt trời đang ở trên cao, thậm chí có núp trong bóng cây không khí vẫn cứ nóng hầm hập.
Ông đi ra phía rìa hàng cây để nhìn cho rõ con đường chính ở phía xa xa với những luồng khí nóng bốc lên lung linh trên mặt đường. Sáng sớm chưa có nhiều xe cộ đi lại.
Bây giờ có một vài chiếc xe con và xe tải đang chạy rất nhanh trên cả hai chiều, tiếng động cơ nghe ì ầm mơ hồ.
Xung quanh, ngay sát cạnh ông, trừ tiếng vo ve đều đều của côn trùng, không thấy dấu hiệu hoạt động gì khác.
Từ chỗ ông ra đến con đường chính chỉ thấy một bãi cỏ hoang vu, một lối mòn yên tĩnh và đám cây đứng hiu quạnh. Chiếc Jaguar vẫn được ẩn kín dưới đám cây này.
Ogylvie thở phào nhẹ nhõm, sau đó mở một cái gói đã xếp vào thùng xe trước khi rời khách sạn. Trong đó có một bình đựng cà phê, vài hộp bia, mấy ổ bánh xanđwich, một chiếc xúc xích Salami, một lọ nước quả và một chiếc bánh táo. Ông ăn nghiến ngấu, chiêu ừng ực những ngụm bia, và cuối cùng là cà phê. Cà phê đã nguội từ đêm hôm trước, nhưng vẫn làm ông thỏa mãn vì nó đặc sánh.
Trong lúc ngồi ăn, ông lắng nghe radio trên xe và cố đợi một bản tin của New Orleans. Tin đó đây rồi, song chỉ thấy nhắc rất ngắn đến cuộc điều tra vụ tai nạn xe hơi.
Ông có cảm tưởng người ta không được thêm tin gì mới mẻ, sau đó ông quyết định đi thăm thú xung quanh. Cách vài trăm thước, trên một đỉnh gò có một rặng cây nữa, còn lớn hơn rặng cây thứ nhất. Ông đi qua một khoảng đất trống để tới đó và khi đứng ở phía bên kia rặng cây ông thấy một bờ suối đầy rêu phong và dòng suối ngầu bùn, chảy lờ đờ. Ông quỳ xuống bên dòng suối, vớt nước rửa mặt qua loa, sau đó ông cảm thấy tỉnh táo hẳn. Bãi cỏ ở đây xanh hơn, đầy vẻ mời mọc hơn so với nơi đỗ ô tô ngoài kia. Ông lấy làm thú vị, nằm lăn ra đó, lấy áo khoác cuộn lại làm gối.
Sau khi đã nằm thoải mái, Ogylvie ôn lại những sự kiện hồi đêm và triển vọng tình hình sắp tới. Càng nghĩ ông càng thấy cuộc chạm trán với Peter McDermott bên ngoài khách sạn chỉ là tình cờ và bây giờ có thể gạt đi được rồi, ông dự kiến phản ứng của McDermott. Khi biết tin người phụ trách an ninh khách sạn vắng mặt, anh ta sẽ ỏm tỏi như thế nào. Thế nhưng bản thân việc đó cũng không hề phát hiện ra Ogylvie đi đâu và lý do vì sao phải đi như vậy.
Tất nhiên cũng cỏ thể là do một nguyên nhân gì khác, từ tối hôm qua người ta đã báo động và thậm chí bây giờ Ogylvie và chiếc xe Jaguar đang bị người ta săn lùng ráo riết. Nhưng nếu căn cứ vào bản tin đài phát thanh thì tình hình đó dường như chưa xảy ra.
Nhìn chung, triển vọng tỏ ra là xán lạn, đặc biệt khi nghĩ đến món tiền ông đã cất kỹ, và số còn lại sẽ lấy được tại Chicago vào ngày mai.
Và bây giờ ông chỉ việc đợi cho đến lúc trời tối hẳn.
