Xế chiều, Ogylvie lại ngủ thêm một giấc nữa, gần rặng cây giấu chiếc Jaguar. Ông tỉnh dậy lúc hoàng hôn, mặt trời như một quả cam xuyên qua rặng đồi lặn về phía tây.
Cái nóng ban ngày đã chuyển thành làn hơi mát mẻ thú vị ban đêm. Ogylvie khẩn trương vì nhận thấy đã đến lúc phải lên đường.Trước hết ông lắng nghe radio trên xe. Hình như chưa có tin tức gì mới mẻ, chỉ thấy người ta nhắc lại những điều ông đã nghe được trước đây. Ông cảm thấy hài lòng, tắt radio.
Ông quay lại ngồi phía trước rặng cây nhỏ bên kia, khỏa nước lên mặt, lên đầu cho mát mẻ, tỉnh táo. Ông ăn vội chỗ thức ăn còn lại, lấy đầy nước vào nhũng bình thủy, bỏ chúng vào ghế sau xe cùng với chồng bánh mì và pho mát. Chỗ thức ăn này sẽ giúp ông đỡ đói lòng trong chuyến đi đêm nay. Cho đến sáng mai ông định sẽ không cần dừng lại ở đâu cả.
Lộ trình Ogylvie dự định và ghi nhớ kỹ từ trước lúc rời đi là theo hướng tây bắc chạy suốt dọc phần còn lại của sông Mississippi. Sau đó ông sẽ băng qua phần phía tây bang Alabama, rồi thẳng hướng bắc qua Tennessee và Kentucky. Từ Louisville ông sẽ rẽ thẳng góc sang phía tây, qua Indiana bằng đường Indianapolis, ông sẽ vào Illinois gần Hemond, sau đó tới Chicago.
Đoạn đường còn lại phải vượt qua khoảng bảy trăm dặm. Toàn bộ quãng đường này quá dài, một chuyến đi căng thẳng cơ hồ không kham nổi, song Ogylvie nhẩm tính có thể đến được gần Indianapolis vào rạng sáng và đến đó ông tin rằng đã được an toàn. Ông chỉ còn cách Chicago hai trăm dặm nữa thôi.
Khi ông đánh xe ra khỏi rặng cây trú ẩn, nhẹ nhàng đi vào hướng đường chính, trời đã tối hẳn. Ông trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm lúc nhập vào quốc lộ 45 lên hướng Bắc.
Đến thị trấn Columbus, nơi có nghĩa địa các chiến sĩ tử trận tại chiến trường Silo, Ogylvie dừng lại mua xăng.
Ông cẩn thận chọn một hiệu nhỏ ở ngoại ô thị trấn có hai cột bơm xăng kiểu cổ lỗ và mỗi một ngọn đèn chiếu sáng.
Ông cho xe vượt lên phía trước, tránh chỗ có ánh sáng để mũi ô tô khuất trong bóng tối.
Ông giả bộ không nghe thấy chủ hiệu nói: “Đêm mát mẻ đấy chứ?”, “ông đi còn xa không?” làm cho câu chuyện của ông ta cụt hứng. Ogylvie trả tiền xăng và mua sáu miếng sô cô la, sau đó lại cho chạy tiếp.
Chạy được chín dặm nữa, ông vượt ranh giới sang bang Alabama.
Một loạt thành phố nhỏ xuất hiện trên đường. Vernon, Sulligent, Hamilton, Russellville, Florence và thành phố cuối cùng nổi tiếng về ngành sản xuất bồn cầu. Đi thêm vài dặm nữa, ông vượt qua đường ranh để vào bang Tennessee.
Xe cộ đi lại tương đối thưa thớt và chiếc Jaguar chạy rất ngon lành. Điều kiện chạy xe thật lý tưởng lại thêm trăng tròn và sáng mọc ngay từ lúc trời tối. Không hề có một dấu hiệu nào cho thấy có hoạt động của cảnh sát.
Ogylvie cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm.
Cách Nashville năm mươi dặm, ở Columbia bang Tennessee, ông rẽ sang quốc lộ 31. Xe cộ đi lại lúc này đã đông hơn. Những chiếc xe kéo moóc khổng lồ, đèn mũi xe quét trong màn đêm, giống như một chuỗi sáng không ngớt, rầm rập chạy xuống phía nam về hướng Birmingham và lên phía bắc tới khu công nghiệp Midwest. Một vài chiếc xe chở khách liều lĩnh len lách giữa dòng xe tải. Thỉnh thoảng Ogylvie cũng tách ra để vượt một chiếc xe chạy chậm, song ông cũng thận trọng không vượt quá tốc độ giới hạn được báo bằng biển dọc đường. Ông không muốn để tốc độ của xe hoặc bất kỳ một cử chỉ gì khác có thể gây ra sự chú ý. Sau đó ông để ý thấy có một chiếc xe đằng sau, chạy với tốc độ gần bằng tốc độ xe của ông. Ogylvie điều chỉnh gương chiếu hậu để giảm bớt độ chói, rồi ông cho xe chạy chậm lại để chiếc xe đi sau vượt lên. Khi chiếc xe đó không vượt nổi, ông thấy không cần để ý đến nó nữa, tiếp tục với tốc độ ban đầu.
Đi tiếp vài dặm, ông nhận thấy những dòng xe đi lên phía Bắc đang chậm chần. Đèn báo ở phía đuôi của các xe đi trước đã bật sáng. Nghiêng người sang bên trái, hình như ông có thể thấy cả một dãy đèn mũi xe và cả hai làn đường lên phía Bắc chụm vào làm một. Cảnh tượng giống như hình ảnh của một tai nạn trên đường.
Rồi đột nhiên đến chỗ đường cong, ông đã hiểu ra nguyên nhân thực sự của việc xe cộ ngừng trệ. Có hai dãy xe tuần tiễu của cảnh sát Tennessee đang đậu ở hai bên vệ đường, đèn đỏ trên nóc xe bật sáng. Một chiếc barie bằng đèn sáng đặt ngang ở làn đường giữa. Đúng lúc đó chiếc xe từ nãy đến giờ vẫn chạy sau xe ông bỗng bật ngọn đèn báo, hóa ra nó chính là xe của cảnh sát.
Khi chiếc Jaguar chạy chậm lại rồi dừng hẳn, cảnh sát của bang chạy về phía Ogylvie, tay lăm lăm súng.
Ogylvie run rẩy, đưa hai tay lên đầu.
Một hạ sĩ cảnh sát to con mở cửa xe, tiến đến gần.
– Giơ cao tay lên như thế – Anh ta hạ lệnh – Đi dần ra khỏi xe, ông đã bị bắt.
