Thứ năm – 20

– Mụ đàn bà nói xạo – Đại úy Yolles nói – Tuy nhiên nếu ta muốn chứng minh cũng khó đấy – ông ta thong thả đi dọc văn phòng của Peter McDermott. Hai thám tử cùng Peter đã quay về đây sau cuộc rút lui thảm hại khỏi cụm phòng Tống thống. Từ nãy đến giờ Yolles chỉ đi đi lại lại, suy nghĩ, mặc cho hai người kia chờ đợi.

– Ông chồng bà ta có thể bị quỵ – Nhà thám tử kia gợi ý – Nếu như chúng ta dồn cho ông ta một chập.

Yolles lắc đầu:

– Ta không có cơ hội nào đâu. Lý do thứ nhất là bà ta tinh quái lắm, không để cho ta có cơ hội nào cả. Lý do thứ hai là với danh giá và vai vế của họ lúc này, chúng ta sẽ như một lũ người đi bên bờ vực – ông đưa mắt nhìn Peter – Xin chớ bao giờ ngây thơ tin rằng cảnh sát có cùng một cách đối xử với người nghèo cũng như với người giàu và nhiều thế lực.

Peter đứng ở góc bên kia, gật đầu, nhưng lại tỏ ra hờ hững. Sau khi hoàn thành những công việc mà do chức trách và lương tâm đòi hỏi, bây giờ anh cảm thấy công việc sắp tới thuộc phận sự của cảnh sát. Tuy nhiên, anh vẫn tò mò hỏi thêm:

– Thế còn tờ giấy bà Công tước viết cho ga ra thì sao?

Người thám tử thứ hai nói:

– Giá như có được tờ giấy ủy quyền trong tay, chúng ta nắm được một chứng cớ rõ ràng.

– Nếu như bác trực đêm và có khi cả Ogylvie nữa, thề rằng có một tờ giấy viết tay như vậy, thì điều đó chưa đủ hay sao?

Yolles nói:

– Bà ta sẽ bảo đó là giấy giả mạo, do chính Ogylvie viết ra – ông ta suy nghĩ một lát, rồi tiếp – Anh nói đó là loại giấy đặc biệt à? Cho tôi xem mẫu được không?

Peter đi ra phòng ngoài tìm lấy vài tờ giấy trong tủ đựng văn phòng phẩm. Đó là loại giấy cứng, xanh nhạt, có in tên khách sạn và rập nổi dấu khách sạn. Bên dưới lại có dấu nổi và dòng chữ Cụm phòng Tổng thống.

Peter đem giấy lại. Hai người cảnh sát xem xét kỹ mấy tờ giấy:

– Đẹp lắm! – Người thám tử thứ hai nói.

Yolles hỏi:

– Có bao nhiêu người có loại giấy này?

– Bình thường, số đó rất ít. Thế nhưng trên thực tế rất nhiều người có thể có những tờ giấy như vậy nếu họ muốn.

Yolles lầu bầu:

– Thôi bỏ chuyện đó đi.

– Còn có một khả năng nữa – Peter thốt lên. Đột nhiên anh chợt nhớ ra và sự thờ ơ cũng vụt biến mất.

– Có chuyện gì vậy?

– Ông có hỏi tôi về điều này và tôi nói rằng một khi rác đã được đổ đi như trường hợp ở ga ra lần này, thường không có cơ hội nào để thu lại được. Quả là tôi cũng cho rằng… tìm một mẩu giấy giữa đống rác đó thì chẳng khác chuyện đáy bể mò kim. Hơn nữa, tôi chưa thấy hết tầm quan trọng của nó. – Anh nhận thấy hai nhà thám tử đang chăm chú nhìn vào tận mặt anh.

– Chúng tôi có phân công cho một người – Peter nói tiếp – Bác ta phụ trách lò đốt rác. Nhiều thứ rác bác ta lựa bằng tay. Bây giờ có lẽ cũng đã quá muộn, nhưng biết đâu may ra vẫn có thể…

– Lạy Chúa? – Yolles cướp lời – Đến chỗ ông ta ngay thôi!

Họ đi nhanh xuống tầng trệt, sau đó qua cửa của nhân viên tới một thang máy nâng hàng đổ xuống tầng hầm.

Chiếc thang đang bận ở phía dưới, Peter nghe rõ cả tiếng dỡ hàng. Anh phải kêu to xuống dưới, thúc giục đội khuân vác nhanh tay.

Trong lúc chờ thang lên, Bennet, nhà thám tử thứ hai bảo:

– Tôi được biết tuần này ở khách sạn của ông còn có một vụ lộn xộn nữa.

– Sáng sớm hôm qua xẩy ra một vụ trộm. Bấn búi vào vụ này, tôi suýt quên hết cả.

– Tôi đã trao đổi với người của chúng tôi. Anh ta cùng với thám tử của khách sạn… tên ông ấy là gì nhỉ?

– Finnegan. Ông ấy chỉ là quyền phụ trách mà thôi – Trong tình hình đang nghiêm túc, Peter vẫn mỉm cười – Còn ông chính của chúng tôi đang tham gia ở một vụ khác.

– Về vụ trộm này, hiện chưa có gì tiến triển. Cảnh sát đã kiểm tra danh sách khách của các ông, nhưng chưa phát hiện thấy điều gì khả nghi. Tuy nhiên hôm nay xảy ra một vụ rất kỳ quặc, kẻ trộm đã đột nhập vào một nhà riêng ở Lakeview. Sáng nay bà chủ nhà bị mất chùm chìa khóa tại khu trung tâm thành phố. Kẻ tìm thấy chùm chìa khóa đã đến thẳng nhà. Có những dấu hiệu giống như vụ ở đây, kể cả những thứ bị lấy cắp và không để lại dấu vết gì.

– Đã bắt được thủ phạm chưa?

Nhà thám tử lắc đầu:

– Vụ này mãi mấy giờ sau mới phát hiện. Tuy nhiên cũng có một manh mối. Một người láng giếng đã trông thấy một chiếc xe hơi. Bà ta không nhớ được gì cả trừ một chi tiết là biển đăng ký sơn xanh lá cây và trắng. Có năm bang sử dụng loại biển có hai màu này. Đó là Michigan, Idaho, Nebraska, Vermont, Washington và thêm Saskatchewan ở Canada.

– Vậy thì có ích gì?

– Trong vòng một hai ngày tới, tất cả quân của chúng tôi sẽ theo dõi những chiếc xe có nguồn gốc trên. Họ sẽ chặn lại, kiểm tra. Có thể sẽ lần ra manh mối. Trước đây chúng tôi đã có lần gặp may, vớ trúng một vụ khá.

Peter gật đầu, nhưng xem ra anh cũng không quan tâm nhiều lắm. Vụ trộm xảy ra cách đây đã hai ngày, lại không thấy lặp lại ở khách sạn. Hơn nữa hiện nay có nhiều chuyện xem ra còn hệ trọng hơn nhiều.

Một lát sau thang nâng lên đến nơi.

Bộ mặt Booker Graham đang đầm đìa mồ hôi chợt lộ vẻ rạng rỡ thú vị khi thấy Peter McDermott, người phụ trách hành chính duy nhất hạ cố tới thăm buồng đốt rác của bác nằm sâu trong tầng hầm của khách sạn. Những cuộc viếng thăm này tuy không thường xuyên, song Booker Graham vẫn coi như những dịp trọng đại.

Đại úy Yolles nhăn nhăn mũi khi hít phải mùi ô uế nồng nặc của đống rác cộng thêm hơi nóng càng lúc càng tăng. Ánh lửa phản chiếu nhảy múa trên các bức tường ám khói. Peter phải hét to để át tiếng chiếc lò đặt bên khu đất có rào đang gầm rú:

– Cứ để mặc cho tôi giải thích với bác ta về việc chúng ta đang cần tìm cái gì.

Yolles gật đầu. Cũng như những người đã từng xuống chỗ này trước đây, ấn tượng đầu tiên in vào trí óc ông ta là buồng đốt rác chẳng khác gì địa ngục. Ông ta tự hỏi làm sao một con người lại có thể tồn tại trong một khung cảnh như thế mỗi ngày, bằng ấy giờ được.

Yolles nhìn Peter McDermott nói chuyện với lão da đen to lớn đang chọn lựa đống rác trước khi đốt.

McDermott có mang theo một tờ giấy đặc biệt dùng ở cụm phòng Tổng thống và giơ ra cho lão xem. Lão da đen gật đầu cầm lấy tờ giấy, giữ lại một lúc lâu, vẻ mặt tỏ ra phân vân. Bác ta giơ tay chỉ vào hàng chục thùng rác đang xếp đống xung quanh. Lúc họ bước vào đây Yolles đã thấy còn nhiều thùng khác đứng thành hàng phía bên ngoài, trên những chiếc xe đẩy. Ông ta hiểu ra lý do tại sao trước đây McDermott đã gạt bỏ khả năng tìm ra một mẩu giấy giữa cái núi rác như thế này. Lão da đen đang lắc đầu đáp lại một câu hỏi gì đó. McDermott quay trở lại chỗ hai người thám tử.

Anh giải thích:

– Chỗ rác này chủ yếu là rác ngày hôm qua, sáng nay mới thu nhập lại. Khoảng một phần ba số rác đã bị đốt rồi. Chúng ta không thể biết được mảnh giấy chúng ta cần tìm có nằm trong số đó hay không. Đối với chỗ còn lại, Graham sẽ phải kiểm tra kỹ để thu lượm những đĩa, thìa bằng bạc và vỏ chai. Trong lúc làm việc này, lão sẽ tập trung chú ý tìm mảnh giấy như loại tôi vừa đưa cho lão. Tuy nhiên như các ông cũng thấy đó, công việc này quá vất vả. Trước khi rác chuyển xuống đây đã được ép lại, đa số ẩm ướt và nếu là giấy tờ thì sẽ bị mủn. Tôi hỏi lão Graham có cần thêm phụ việc không, lão ấy bảo nếu có thêm người mà không quen việc thì chỉ tổ làm hỏng việc mà thôi.

– Cách nào thì cách, tôi không tin tìm ra được – Người thám tử thứ hai nói.

Yolles thừa nhận:

– Có lẽ chỉ còn mỗi một cách duy nhất này nữa thôi. Ông đã dặn gì lão chưa, một khi lão tìm ra được mảnh giấy ấy?

– Lão sẽ gọi điện thoại ngay lên tầng trên. Tôi chỉ thị cho mọi người phải thông báo ngay cho tôi, bất kể thời gian nào. Sau đó tôi phôn sang cho ông.

Yolles gật đầu. Khi ba người đi ra, Booker Graham đang dùng tay tãi đám rác trên một chiếc khay lớn.

Chương trước

error: Content is protected !!