Cuối cùng, sau vài ba câu hỏi và lời tán tụng sáo rỗng, cuộc họp báo của ông bà Croydon kết thúc.
Khi cửa ngoài của cụm phòng Tổng thống đóng lại, người khách cuối cùng đã ra về, ông Công tước không còn ghìm được nữa phải bật ra những lời như sau:
– Lạy Chúa. Bà không thể xoay chuyển được tình hình. Bà không thể đi thoát được…
– Im ngay! – Bà Công tước liếc nhìn quanh căn phòng sinh hoạt lúc này đã yên tĩnh – Không nói ở đây được. Tôi không tin cái khách sạn này và mọi chuyện dính dáng đến nó.
– Vậy thì ở đâu bây giờ? Lạy Chúa, ở đâu?
– Chúng ta đi ra ngoài. Ở đó không ai nghe trộm được. Nhưng ông hãy dẹp bớt nỗi xúc động như lúc này đi.
Bà mở cánh cửa thông với hai phòng ngủ của họ. Đàn chó Bedlington đang bị nhốt, nhảy mừng rỡ vọt ra, sủa to khi thấy bà Công tước buộc lại dây dắt. Chúng biết đó là dấu hiệu sắp được đi chơi. Tại phòng ngoài, anh thư ký cung kính mở cửa phòng khi thấy đàn chó dẫn đường ra trước. Khi đang ở trong thang máy, Công tước định nói gì đó nhưng bà vợ chỉ lắc đầu. Họ đã ra đường, cách khách sạn một quãng xa, không có một người đi đường nào có thể nghe thấy được, bà mới thì thào:
– Bây giờ thì nói đi!
Giọng ông căng thẳng:
– Như vậy là điên quá đấy! Vụ này tệ hại lắm rồi. Lúc đầu ta tưởng ổn cả. Bà có lường trước được tình hình như thế này không, một khi sự thật tóe tòe loe cả ra?
– Có chứ. Tôi đã nghĩ đến khả năng như thế này.
Ông khăng khăng nói tiếp:
– Ngoài những chuyện đó ra lại còn vấn đề đạo đức. Không bao giờ thoát được đâu.
– Tại sao vậy?
– Bởi không thể được. Không thể tưởng tượng được. Chúng ta đang chui vào một cái rọ. Bây giờ, với việc… – Giọng ông nghẹn lại.
– Chúng ta không bí hơn, trái lại tình thế lúc này còn sáng sủa là khác. Tôi cần nhắc ông nhớ là ông đã được bổ nhiệm chức đại sứ tại Washington.
– Thế bà không nghiêm chỉnh mà nghĩ đến việc chúng ta rất ít có cơ hội để đi đến đó lúc này sao?
– Còn rất nhiều cơ hội.
Đàn chó vẫn háo hức chạy trước. Họ đi dọc đại lộ St. Charles tới phố Canal đông đúc, chan hòa ánh điện.
Sau đó họ rẽ về hướng đông nam, ra bờ sông, vừa đi họ vừa chăm chú theo dõi những tủ kính bày hàng đầy màu sắc trong lúc từng tốp khách bộ hành xuôi ngược tíu tít.
Bà Công tước hạ giọng:
– Chuyện đã qua thật đáng xấu hổ, nhưng tôi vẫn muốn biết rõ một số việc xảy ra đêm thứ hai đó. Con mụ đàn bà đi với ông đến Irish Bayou ấy. Ông có lái xe đưa nó đến đó không?
Ông Công tước đỏ bừng mặt:
– Không. Cô ta đi tắc xi. Chúng tôi gặp nhau ở bên ngoài. Tôi định sau đó sẽ…
– Đừng có nhắc đến những dự định. Thế tức là con ấy chỉ nghĩ đến khả năng ông cũng đi tắc xi tới thôi chứ gì.
– Tôi không nghĩ đến chuyện đó. Nhưng có lẽ là như vậy.
– Lúc tới, tôi đã đi bằng tắc xi. Điều này nếu cần có thể khẳng định được. Tôi chú ý thấy lúc chúng ta ra xe hơi, ông đã đỗ xe cách cái câu lạc bộ chó chết đó một quãng rất xa phải không. Lại không có ai giữ xe cả.
– Tôi đã cố tình đỗ cách xa như vậy. Tôi cứ tưởng bà ít có khả năng đoán ra được.
– Như vậy là loại trừ khả năng có nhân chứng về việc ông lái xe vào đêm hôm thứ hai.
– Thế còn ga-ra khách sạn? Có thể ai đó đã thấy chúng ta trở về.
– Không! Tôi nhớ rõ lúc ông đỗ xe vào bên trong cổng ga-ra, rồi ông rời khỏi xe như chúng ta vẫn thường làm. Chúng ta không thấy ai cả, cũng có nghĩa chẳng có ai thây chúng ta.
– Thế còn lúc lấy xe ra thì sao?
– Lấy ra thế nào? Có phải từ gara đâu. Sáng hôm thứ hai chúng ta để nó ở một khu vực đỗ xe ngoài trời cơ mà.
– Đúng thế! Công tước nói – Tối hôm đó tôi lấy xe từ bãi giữ xe.’
Bà Công tước tiếp tục nói ra những suy luận của mình:
– Tất nhiên, phải công nhận chúng ta có đưa ô tô trở về gara khách sạn sau khi sử dụng nó vào tối thứ hai. Sẽ không có một sự ghi nhận nào về việc này cả, song điều đó cũng chẳng chứng minh được gì. Còn về phần chúng ta, chúng ta không nhìn thấy chiếc xe đó kể từ sau buổi trưa hôm thứ hai.
Ông Công tước không nói gì. Họ tiếp tục đi dạo. Bằng một động tác, ông tiến lên phía trước nắm lấy dây dắt chó ở tay bà vợ. Đàn chó có cảm giác được một bàn tay mới dắt dẫn, chúng càng hối hả chồm lên phía trước. Hồi lâu ông nói:
– Mọi chuyện ăn khớp đến mức tuyệt vời.
– Không phải chỉ tuyệt vời như vậy. Mà thực ra đã được bố trí. Mọi chuyện đã được sắp xếp ngay từ đầu. Bây giờ…
– Bây giờ bà đẩy một người khác vào tù thay tôi chứ gì.
– Không phải!
Ông lắc đầu:
– Tôi không thể làm như vậy được, dù là đối với hắn ta.
– Về phần hắn, tôi xin hứa với ông không hề có chuyện gì xẩy ra với hắn đâu.
– Nhưng sao bà lại dám khẳng định như vậy được.
– Bởi cảnh sát sẽ phải chứng minh hắn lái chiếc xe đó lúc xẩy ra tai nạn. Họ không thể làm được việc đó, cũng như họ không thể chứng minh lỗi đó là của ông. Ông có hiểu như thế không? Có thể họ biết một trong số hai người các ông đã gây án, thậm chí còn tin rằng họ đã biết rõ là ai. Thế nhưng tin cũng chẳng đủ. Phải có chứng cớ rõ ràng.
Ông nói, đầy vẻ khâm phục:
– Quả thực có những lúc bà sắc sảo đáng ngạc nhiên đấy.
– Tôi rất thực tế. Và bây giờ nói đến thực tế, có một điều nhắc ta phải lưu ý. Gã Ogylvie đó đã cầm của chúng ta mười ngàn đô la. Chí ít chúng ta cũng có chuyện lôi thôi về vụ này.
Ông Công tước hỏi:
– Thế còn mười lăm ngàn nữa đâu rồi?
– Vẫn còn trong chiếc va li còn khóa kỹ, cất trong buồng ngủ của tôi. Khi nào đi, chúng ta sẽ đem theo. Tôi nghĩ nếu ta trả nó lại cho ngân hàng ở đây thì có thể sẽ gây nên sự chú ý.
– Quả là bà nghĩ chu đáo hết mọi chuyện.
– Thế nhưng lại sơ suất với tờ giấy ủy quyền. Khi tôi nghĩ đến việc người ta đã thu được nó. Đúng là đã hóa rồ khi làm chuyện đó.
– Không thể lường hết mọi chuyện được.
Họ đã đi tới đoạn cuối của phố Canal, nơi có ánh sáng rực rỡ. Bây giờ họ quẹo vào trung tâm thành phố.
– Thật là tai quái – Công tước Croydon nói – ông uống cốc rượu cuối cùng vào buổi trưa, vì thế giọng nói của ông nghe rành rọt hơn nhiều so với những ngày gần đây – Thật là tai quái, mưu xảo. Song xem ra cũng có thể làm nên chuyện đây.
