Trùm Khóa Milne gặp hết thất bại này đến thất bại kia.
Y đã không ngừng quan sát cụm phòng Tổng thống kể từ lúc chập tối. Gần đến giờ ăn tối, y đứng cảnh giới ở tầng chín gần cầu thang phục vụ. Giờ này y tin rằng vợ chồng ông Công tước sẽ rời khách sạn, giống như đa số các khách trọ khác. Từ chỗ y đứng có thể thấy rõ lối vào cụm phòng, lạ không bị người ta nhìn bằng cách thụt vào sau cửa cầu thang. Đã mấy lần y phải ẩn mình, mỗi khi thang máy dừng lại cho chủ nhân các phòng khác ở tầng vào ra.
Thế nhưng trước khi lủi đi, y cố liếc mắt nhìn một lượt bọn họ. Y còn tính toán một cách chính xác là vào thời điểm này trong ngày các nhân viên ít hoạt động ở các tầng trên.
Nếu gặp phải tình huống bất ngờ ngoài dự kiến, việc đơn giản nhất của y là rút về tầng thứ tám và nếu cần, trở về ngay phòng mình.
Y đã thực hiện xong phần đầu của kế hoạch. Song có một điều cản trở. Vợ chồng Công tước Croydon không rời phòng suốt buổi tối.
Tuy nhiên, y thấy không có ai mang cơm tối lên phòng.
Điều này làm cho Trùm Khóa phấp phỏng hy vọng.
Có một lần y tưởng y không theo dõi kịp việc vợ chồng Croydon đã rời khỏi phòng. Trùm Khóa hăm hở đến cuối hành lang, tai lắng nghe tiếng động trong phòng. Y nghe thấy tiếng người ồn ào bên trong lẫn cả tiếng của phụ nữ.
Sau đó, y càng thất vọng khi thấy có thêm nhiều khách đến. Họ từng tốp hai ba người một và sau mấy tốp khách đầu tiên, các cửa cụm phòng Tổng thống mở ngỏ không khép nữa. Ngay sau đó, bọn bồi phục vụ tại phòng xuất hiện với những chiếc khay đựng thức ăn nguội. Tiếng chuyện trò mỗi lúc một ồn ào, xen lẫn tiếng lanh canh của cốc tách, văng vẳng ra hành lang.
Lát sau, y càng thêm bối rối khi từ xuất hiện một anh chàng còn trẻ, vai rộng mà Trùm Khóa đoán chừng là một nhân viên khách sạn. Bộ mặt anh ta đằng đằng sát khí và hai người đi cùng cũng có nét mặt như vậy. Trùm Khóa dừng lại lâu một chút để quan sát kỹ cả bả người này và thoạt nhìn y đã đoán chừng hai người đi sau là cảnh sát. Thế nhưng sau đó y tự trấn tĩnh bản thân rằng sở dĩ y nghĩ như vậy là vì trí tưởng tượng của y quá phong phú.
Ba người mới đến sau lại ra về trước. Số khách dự tiệc nấn ná thêm khoảng nửa giờ nữa, rồi cũng lục tục ra về.
Những giờ phút cuối buổi tối, người đi lại rộn rịp hơn, song Trùm Khóa tin rằng y không bị ai để ý cả. Người ta coi y như một khách bình thường của khách sạn.
Sau khi người khách cuối cùng ra về, hành lang tầng chín hoàn toàn yên tĩnh. Lúc này đã gần mười một giờ đêm. Rõ ràng đêm nay sẽ không thể xảy ra thêm việc gì nữa. Trùm Khóa quyết định đợi thêm mười phút nữa rồi rút lui. Buổi chiều y phấn chấn bao nhiêu thì bây giờ thất vọng bấy nhiêu.
Y phân vân, không biết có nên liều lĩnh ở lại khách sạn thêm hai mươi bốn giờ nữa không. Y đã tính chuyện lọt vào cụm phòng này đêm nay hoặc sáng sớm mai rồi y dẹp ngay ý nghĩ đó. Làm như vậy liều mạng quá. Nếu người ta thức giấc, y không có cớ gì để minh oan cho việc y có mặt trong cụm phòng Tổng thống được. Từ ngày hôm qua y cũng đã nhận thức được một điều là y sẽ phải tính cả đến những hoạt động của người thư ký và chị hầu gái của vợ chồng Công tước. Y biết chị hầu này có một phòng ở chỗ khác trong khách sạn và tối hôm nay không thấy xuất hiện ở đây. Thế nhưng anh thư ký lại ở trong cụm phòng này và có thể là người thứ ba tỉnh giấc nếu y đột nhập vào lúc ban đêm. Ngoài ra, đàn chó mà Trùm Khóa đã từng trông thấy bà Công tước đưa đi huấn luyện cũng có thể sủa ầm ĩ.
Như vậy lúc này y đang đứng trước một sự lựa chọn.
Nán đợi thêm một ngày nữa hoặc gạt bỏ cái dự kiến được đụng chạm tới những món đồ nữ trang của bà Công tước.
Thế rồi, khi y sắp sửa rút lui, vợ chồng Công tước lại xuất hiện, với đàn chó Bedlington đi trước.
Trùm Khóa nhanh nhẹn nấp vào cầu thang phục vụ.
Trống ngực y đập thình thịch. Cuối cùng, khi y tưởng phải gác hết mọi hy vọng thì cơ hội lại đến.
Cơ hội này cũng không đơn giản gì. Hiển nhiên vợ chồng ông Công tước sẽ đi ra ngoài khách sạn không lâu.
Anh chàng thư ký còn ở đâu đó trong cụm phòng, nhưng ở đâu? Ở một phòng tách biệt có cửa đóng kín chăng? Đi ngủ rồi chăng? Hắn ta coi bộ nhát như thỏ đế, có thể là đã đi ngủ sớm rồi cũng nên.
Dù có phải chạm trán hắn thì ba bảy y cũng liều.
Trùm Khóa hiểu rằng nếu không hành động bây giờ, qua một ngày chờ đợi nữa, y sẽ nhụt chí. Y nghe rõ tiếng cửa thang máy mở ra, đóng lại. Y bước thận trọng trở lại hành lang lúc này đã vắng vẻ, yên tĩnh. Y đi rón rén đến cụm phòng Tổng thống.
Chiếc chìa khóa y đã thử lại xoay êm ru. Y hé mở một cánh cửa, nới nhẹ độ căng lò xo và rút chìa khóa ra. Ổ khóa không hề gây tiếng động. Y khẽ mở cửa, cũng hết sức nhẹ nhàng. Ngay trước mặt y là một hành lang dẫn vào một phòng rộng hơn. Bên trái và bên phải có hai cửa nữa đều đóng kín. Qua cánh cửa bên phải y nghe như có tiếng máy thu thanh. Nhưng không thấy ai ở bên trong. Các đèn trong cụm phòng đều bật sáng.
Trùm Khóa bước vào. Y xỏ tay vào găng, sau đó đóng chặt và cài chết cửa ngoài lại.
Y di chuyển thận trọng song hết sức tranh thủ thời gian. Nhờ tấm thảm ở hành lang trước phòng và trong phòng sinh hoạt tiếng bước chân y không vang to. Y băng qua phòng sinh hoạt, tới một cửa ra vào ở phía xa đang hệ hé mở. Đúng như Trùm Khóa dự kiến, cửa này dẫn vào hai phòng ngủ rộng rãi, mỗi phòng có một buồng tắm, và một buồng trang điểm lọt ở giữa. Trong hai phòng ngủ này đèn vẫn bật sáng trưng như những nơi khác. Y nhận ra ngay phòng ngủ nào của bà Công tước.
Đồ đạc trong phòng gồm có một tủ commốt cao, hai bàn gương và một tủ chìm. Trùm Khóa bắt đầu lục soát cả bốn cái theo thứ tự. Chẳng hạn y phát hiện rằng đến bàn gương thứ hai y mới tìm ra một hộp đựng đồ nữ trang.
Trong đó có hàng loạt thứ như ví đi dạ hội, hộp đựng thuốc lá mạ vàng, hộp phấn sáp đắt tiền, những thứ mà trong những trường hợp khác vớ được y đã mừng rú rồi nhưng lúc này y đang vội, phải tìm món nào cho ra tấm ra miếng.
Y vứt bỏ những thứ này đi.
Ở bàn gương thứ hai, y mở ngăn kéo thứ nhất không thấy thứ gì giá trị. Ngăn kéo thứ hai cũng chẳng có gì hơn.
Đến ngăn kéo thứ ba, trên cùng có mấy bộ đồ bằng vải mỏng, phía dưới là một chiếc hộp hình chữ nhật sâu bằng da. Hộp khóa kỹ.
Trùm Khóa vẫn đặt chiếc hộp trong ngăn kéo, dùng dao và tuốc vít nậy khóa. Chiếc hộp rất chắc, không chịu bung ra. Đã mấy phút trôi qua, y thấy thời gian đi nhanh quá, toát mồ hôi hột.
Cuối cùng, ổ khóa bung, nắp hộp bật lên. Bên dưới lộ ra hai lớp đồ nữ trang lóng lánh, làm cho y nín thở. Nào là nhẫn, trâm cài đầu, nào là vòng kiềng, dây chùm tóc. Tất cả đều bằng kim loại quý và đa số có nạm ngọc. Mới thoạt trông thấy Trùm Khóa rất kinh ngạc. Như vậy là một phần kho báu vô giá của bà Công tước đã không gửi vào hầm bảo vệ của khách sạn. Một lần nữa cái điềm tĩnh cảm của y tỏ ra là đúng. Y đưa cả hai tay ôm lấy đống chiến lợi phẩm. Đúng lúc đó có tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa ở cửa phía ngoài.
Y lập tức phản ứng kịp thời, đóng sập nắp hộp nữ trang và đẩy ngăn kéo đóng lại. Lúc bước vào trong phòng y đã để cửa phòng ngủ hơi hé mở. Bây giờ y có thể chạy bộ ngay ra. Qua khe hở rộng hơn hai phân, y trông rõ phòng sinh hoạt. Một bà hầu phòng của khách sạn khoác khăn mặt trên cánh tay, đi về phía phòng ngủ của bà Công tước.
Bà hầu phòng đã có tuổi, dáng đi lạch bạch. Sự chậm chạp của bà tạo cho y một cơ hội mong manh.
Trùm Khóa quay ngoắt lại, nhào tới chiếc đèn ở đầu giường. Y tìm giây điện, giật đứt. Đèn phụt tắt. Bây giờ y phải tìm một thứ gì cầm tay chứng tỏ y sắp đi công chuyện. Vật gì cũng được. Miễn là cho có chuyện. Có một chiếc cặp ngoại giao nhỏ dựa vào tường. Y vớ vội và hiên ngang bước ra cửa.
Trùm Khóa mở toang cửa, bà hầu phòng giật mình:
– Ối! Rồi bà đưa tay lên ngực.
Trùm Khóa cau mặt:
– Bà đi đâu từ nẫy đến giờ? Sao bây giờ mới tới?
Choáng váng vì bị người ta buộc tội như vậy, bà ta đỏ bừng mặt. Y biết rõ tình hình sẽ như vậy.
– Xin lỗi ông. Lúc nẫy tôi thấy ở đây có nhiều khách quá cho nên…
Y cắt ngang:
– Thôi, không sao. Bà cứ làm phận sự của bà đi, trong này có một chiếc đèn cần sửa lại – Y giơ tay chỉ vào phòng ngủ – Bà Công tước muốn có đèn sáng đêm nay đấy – Y hạ giọng bởi nhớ rằng còn người thư ký ở đây nữa.
– Dạ, vâng, thưa ngài, tôi sẽ quan tâm tới điều đó.
– Tốt lắm – Trùm Khóa lạnh lùng gật đầu rồi bước ra ngoài.
Ra đến hành lang, y cố gắng không nghĩ ngợi gì cả. Y đã làm được như vậy cho đến khi y về đến phòng số 830.
Sau đó, hoang mang và thất vọng. Y nằm lăn ra giường, mặt úp xuống gối.
Phải hơn một giờ sau y mới nghĩ đến chuyện phá khóa chiếc cặp ngoại giao mà y đã đem về phòng.
Bên trong toàn tiền Mỹ, hết tập nọ đến tập kia. Tất cả đều là tiền đã lưu hành và là loại tiền nhỏ.
Hai tay y run lên. Y đếm thấy có tất cả mười lăm ngàn đô la.
