Thứ sáu – 1

Peter McDermott nghĩ: Kể ra cũng không có gì khó hiểu khi vợ chồng Công tước Croydon cần phải lăn Ogylvie, người phụ trách an ninh khách sạn, đã bị bó tròn như quả bóng, ra tận mép mái nhà khách sạn St. Gregory.

Bên dưới, một biển người đang ngẩng mặt lên. Nhưng có một điều lạ khiến anh sửng sốt là cách đó mấy thước Curtis O’Keef và Warren Trent đang cầm hai thanh gươm đẫm máu đâm nhau chí mạng. Peter không hiểu tại sao đại úy Yolles đang đứng ở cửa cầu thang lại không tiến lại ngăn cản họ? Sau đó Peter để ý thấy người cảnh sát mải ngắm cái tổ của một con chim lớn, trong đó có một quả trứng sắp nở. Lát sau, từ bên trong quả trứng xuất hiện một chú sẻ to lớn khác thường, với bộ mặt hồ hởi của ông Albert Wells. Thế nhưng bây giờ Peter chuyển sang theo dõi việc xẩy ra ở nóc nhà. Christine cũng bị trói như Ogylvie, vùng vẫy tuyệt vọng. Marsha Preyscott đang giúp vợ chồng Croydon đẩy hai cái bịch mỗi lúc một gần đến vực thẳm ghê rợn kia. Đám đông bên dưới vẫn chăm chú theo dõi, trong lúc đại úy Yolles lại dựa vào trụ cửa, ngáp dài.

Peter nhận thấy nếu muốn cứu Christine thì chính anh phải hành động. Nhưng khi anh cố tiến lên, chân anh nặng như chì, người anh lao ra phía trước, chân vẫn không chịu bước. Anh cố thét to, nhưng cổ họng bị chẹn lại. Anh bắt gặp đôi mắt Christine im lặng, tuyệt vọng.

Đột nhiên vợ chồng Croydon, Marsha, O’Keef, Warren Trent dừng cả lại, chú ý lắng nghe. Con sẻ là Albert Wells vểnh một tai lên.

Rồi đến lượt cả Ogylvie, Yolles và Christine cũng đều lắng nghe. Nhưng họ nghe gì vậy? Sau đó Peter nghe thấy tiếng lộn xộn chói tai như toàn bộ các máy điện thoại trên thế giới cùng vang lên một lúc.

Tiếng chuông réo mỗi lúc một gần, to dần, cho đến khi tiếng réo tưởng như nhấn chìm tất cả bọn họ. Peter giơ hai tay bịt chặt tai. Tiếng hỗn loạn tăng lên. Anh nhắm mắt, sau đó lại mở ra.

Anh đang nằm trong phòng của mình. Đồng hồ báo thức đặt cạnh giường chỉ sáu giờ ba mươi phút sáng. Anh nằm rốn thêm mấy phút nữa, lắc mạnh đầu như để xua đi giấc mơ dữ dội, lộn xộn. Sau đó anh vào buồng tắm, đứng dưới những tia nước mạnh cho đến lúc tỉnh hẳn mới bước ra. Anh mặc chiếc áo choàng vải bông khăn mặt, bắt đầu pha cà phê trong căn bếp nhỏ, rồi đến chỗ máy điện thoại và quay số của khách sạn.

Anh được nối giây với máy của người trực đêm. Ông này cho Peter biết trong đêm qua không thấy có tin nhắn về chuyện tìm thấy vật nào ở lò đốt rác cả. Chưa, người trực đêm nói bằng một giọng mệt mỏi, đích thân ông ta chưa kiểm tra lại việc này. Vâng, nếu như ông McDermott muốn, ông ta sẽ xuống dưới lò ngay bây giờ và sẽ phôn báo kết quả. Tuy nhiên, Peter cảm thấy ông ta có vẻ hơi miễn cưỡng nếu phải làm thêm việc này vào lúc gần hết phiên trực đêm dài đằng đẵng và mệt bã người. Lò đốt rác ở đâu đó dưới tầng hầm, có đúng thế không? Peter đang cạo mặt thì có tiếng điện thoại gọi trở lại.

Người trực đêm báo cáo rằng ông ta đã nói chuyện với lão Graham, phụ trách lò đốt rác. Lão ta lấy làm tiếc vẫn chưa tìm thấy cái mẩu giấy mà Peter cần. Có lẽ xem chừng không thể tìm ra được. Phụ trách ca trực còn báo thêm là ca đêm của Graham cũng như của ông ta cũng sắp hết rồi.

Sau đó, Peter quyết định sẽ báo cho đại úy Yolles biết tin này hoặc nói cho đúng hơn là báo chưa có tin gì mới lạ.

Anh nhớ đêm hôm qua anh đưa ra ý kiến khách sạn đã làm mọi việc trên phương diện trách nhiệm với xã hội. Và ý kiến đó của anh cho đến lúc này vẫn còn giá trị. Những việc khác thuộc phạm vi trách nhiệm của cảnh sát.

Trong lúc ngồi nhấm nháp cà phê và sau đó mặc quần áo, Peter vẫn luôn nghĩ đến hai vấn đề đang ám ảnh anh.

Christine và tương lai của anh tại khách sạn St. Gregory này, nếu có.

Sau cái đêm hôm qua, anh nhận thấy dù số phận đặt ra trước mặt anh như thế nào chăng nữa thì điều quan trọng nhất mà anh mong muốn là Christine sẽ phải gắn chặt vào số phận của anh. Niềm tin đó đã manh nha trong anh và bây giờ trở thành xác định rõ ràng. Có thể nói anh đang yêu chăng? Tuy nhiên anh lại thấy phải dè dặt khi xác định những thứ tình cảm sâu xa, ngay cả với bản thân mình. Trước đây, đã có lần thứ tình cảm mà anh tin là tình yêu đó đã tan thành cát bụi. Có lẽ tốt nhất là nên bắt đầu bằng niềm hy vọng, để rồi lần lần dò dẫm tiến tới cái đích chưa định trước.

Peter nghĩ rằng nếu nói là anh cảm thấy đầy đủ tiện nghi bên cạnh Christine thì có lẽ không được lãng mạn.

Song điều đó là thật và xét ở mặt nào đó đã được khẳng định. Anh tin rằng cùng với thời gian mối quan hệ giữa hai người sẽ ngày một gắn bó bền chặt. Và anh tin rằng tình cảm của Christine cũng giống như của anh.

Anh nhận thức một cách bản năng rằng cái cảm xúc quan hệ sắp tới giữa hai người là thưởng thức, chứ không phải thứ cảm xúc ăn tươi nuốt sống.

Còn đối với khách sạn, anh thấy rằng ngay cả lúc này cũng khó có thể hiểu được một ông Albert Wells mà anh và Christine vẫn coi là một ông già nhỏ thó tầm thường, dễ dãi, lại có thể là một nhà tài phiệt đã nắm được quyền kiểm soát khách sạn St. Gregory vào ngày hôm nay.

Đứng về bề ngoài mà xét, dường như địa vị riêng của Peter cũng được củng cố thêm qua sự phát triển quan hệ bất ngờ. Anh đã thân mật với ông già bé nhỏ đó và đáp lại anh cảm thấy anh cũng được ông ta yêu mến. Nhưng cảm tình và tính quyết đoán trong công việc là hai điều hoàn toàn khác nhau. Những người rất tử tế lại có thể trở thành ương ngạnh, tàn bạo khi họ lựa chọn. Hơn nữa đích thân ông Wells có thể không điều hành khách sạn và người nào đó đại diện cho ông sẽ có những định kiến dựa trên các hồ sơ nhân sự thì sao.

Và rồi cũng giống như tình hình vừa qua, Peter quyết định không băn khoăn suy nghĩ về các sự kiện chừng nào chúng xảy ra hẵng hay.

Tiếng chuông đồng hồ báo hiệu bảy giờ rưỡi vang lên trên khắp thành phố New Orleans đúng lúc Peter đi tắc xi tới dinh thự nhà Preyscott ở phố Prytania.

Đằng sau hàng cột cao vút duyên dáng, ngôi nhà đồ sộ trắng toát đứng uy nghi dưới ánh nắng sớm mai. Không khí xung quanh ngôi nhà trong lành, mát mẻ còn vương dấu vết của sương mù buông xuống trước rạng đông.

Hương hoa mộc lan tỏa ngát và trên thảm cỏ còn đọng hơi sương.

Ngôi nhà và đường phố này vẫn còn yên tĩnh, mặc dù từ đại lộ St. Charles và các phố xa hơn người ta đã nghe rõ tiếng ồn ào của thành phố thức giấc.

Peter đi qua thảm cỏ theo con đường uốn quanh lát gạch cổ màu đỏ. Anh bước lên bậc thềm và gõ vào cánh cửa chạm trổ.

Ben, người đầy tớ trai đã phục dịch bữa ăn tối thứ tư vừa qua ra mở cửa và đon đả chào Peter:

– Chào ngài. Xin mời ngài vào – Anh ta nói từ bên trong nhà – Cô Marsha có nhắn tôi đưa ngài đi xem phòng tranh. Cô ấy sẽ ra ngay bây giờ.

Ben dẫn đường. Họ lên một cầu thang rộng uốn cong, rồi đi dọc hành lang lớn có những bức tranh tường mà Peter cùng Marsha đã đi qua trong cảnh tranh tối tranh sáng hôm thứ tư vừa rồi. Anh tự nhủ: – Thời gian trôi qua mới ngắn ngủi thế thôi ư?

Giữa ánh sáng ban ngày, gian hành lang vẫn tỏ ra ngăn nắp và hấp dẫn không kém gì hôm trước. Ở đây có những chiếc ghế nệm rất sâu, có những cây cảnh đầy hoa rực rỡ. Nhìn xuống khu vườn bên dưới Peter thấy một chiếc bàn đã được chuẩn bị cho bữa sáng và hai chỗ ngồi.

Anh hỏi:

– Phải chăng vì có tôi mà cả nhà dậy sớm như thế này?

– Thưa ngài, không phải – Ben khẳng định với anh – ở đây chúng tôi thường dậy sớm. Khi ông Preyscott ở nhà, ông ấy cũng không thích dậy muộn. Ông ấy vẫn thường nói rằng mỗi ngày có mấy thời gian đâu cho nên không được lãng phí phần đầu buổi sáng.

– Anh thấy chưa! Em đã bảo ba em có nhiều nét giống anh, đúng thế không?

Nghe tiếng Marsha, Peter vội quay lại. Cô đã lặng lẽ bước đến đằng sau họ từ lúc nãy. Anh có cảm tưởng đang đứng trước một đóa hồng còn đọng sương mai.

– Chào anh! – Marsha mỉm cười – Anh Ben, anh rót cho ông McDermott một ly rượu apxin – Cô khoác tay Peter.

– Ít thôi anh Ben ạ – Peter nói – Tôi biết bữa điểm tâm New Orleans phải có ly rượu apxin, song tôi vừa có một ông chủ mới. Tôi muốn gặp ông ta trong tình trạng tỉnh táo.

Người đầy tớ nhăn nhở cười:

– Thưa vâng.

Khi đã ngồi vào bàn, Marsha hỏi:

– Có phải vì thế mà hôm qua…

– Tôi biến mất như con thỏ trong tay nhà ảo thuật chứ gì? Không phải đâu. Đó lại là một chuyện khác.

Cô ngồi nghe, mắt mở to, theo dõi câu chuyện anh kể hết sức tường tận về vụ điều tra chiếc xe gây án rồi bỏ chạy. Nhưng anh không nhắc đến vợ chồng Croydon, tìm cách lảng tránh không để cho Marsha thắc mắc. Cuối cùng anh bảo:

– Dù thế nào chăng nữa, hôm nay cũng sẽ có thêm tin tức mới.

Anh thầm nhủ:

– Lúc này có lẽ Ogylvie đã về đến New Orleans và đang bị thẩm vấn. Nếu như vẫn bị câu lưu thì chắc chắn ông ta sẽ bị khép tội và nếu ông ta xuất hiện trước tòa, giới báo chí sẽ xôn xao. Nhất định người ta phải nhắc đến chiếc xe Jaguar và sau đó việc này sẽ hướng sang vợ chồng Croydon.

Peter nếm ly rượu apxin rất dịu đặt trước mặt anh.

Anh nhớ lại thành phần của rượu qua kinh nghiệm những ngày đứng pha chế rượu ở quầy. Nó gồm có thanh thảo, một cái lòng trắng trứng, kem, nước lúa mạch ướp hoa và một chút rượu anix. Anh ít khi được nếm rượu pha nào hơn thế này. Trong lúc đó Marsha ngồi đối diện bên kia bàn đang nhấm nháp nước cam.

Peter lại nghĩ: – Liệu vợ chồng Công tước Croydon đứng trước lời buộc tội của Ogylvie có còn tiếp tục giữ vững sự vô can của họ nữa hay không? Đó lại là một câu hỏi khác có thể sẽ được giải đáp trong ngày hôm nay.

Nhưng có điều chắc chắn là mảnh giấy của bà Công tước nếu quả thật có thực, đã tan biến rồi. Không có một thông báo gì thêm từ khách sạn, chí ít về vụ này và Booker Graham có lẽ cũng đã hết phiên trực đêm lâu rồi.

Ben đặt trước mặt Peter và Marsha món pho mát kem Crêol, có trái cây trang trí xung quanh.

Peter ăn rất thích thú.

– Vừa rồi – Marsha nói – anh có nhắc đến việc gì đó về khách sạn.

– À phải.

Miệng còn đầy pho mát và trái cây, Peter giải thích về vụ Albert Wells.

– Hôm nay người ta sẽ tuyên bố về ông chủ mới của khách sạn. Anh đã nhận được một cú phôn ngay trước lúc tới đây. Cú phôn này của ông Warren Trent. Ông đã báo Peter biết ông Dempster, đại diện tài chính cho chủ nhân mới của St. Gregory đang từ Montreal trên đường tới New Orleans. Ông Dempster đã có mặt tại New York, từ đây ông sẽ lên một chuyến bay của hãng Eastern Airlines đến New Orleans giữa buổi sáng hôm nay. Cần phải dành cho ông ta một cụm phòng và cuộc họp giữa hai nhóm quản trị cũ và mới dự định sẽ tiến hành vào lúc mười một giờ ba mươi. Ông chỉ thị Peter phải luôn luôn có mặt tại khách sạn – phòng khi cần triệu tập.

Có điều lạ là ông Trent không hề tỏ ra thất vọng chán ngán, và thực tế lại có phần phấn khởi hơn so với mấy ngày vừa rồi. Peter tự hỏi: liệu ông Trent có biết người chủ mới của St. Gregory hiện đã có mặt tại khách sạn rồi không. Peter nhớ đến trách nhiệm của mình là phải trung thành với ban quản trị cũ cho đến khi chính thức bàn giao, anh thuật lại cuộc nói chuyện tối hôm qua giữa anh, Christine và Albert Wells cho ông Trent nghe.

Ông nói:

– Phải, tôi biết rồi. Ông Emile Dumaire chủ Ngân hàng Thương gia công nghiệp, đến thương lượng cho ông Wells vào khuya đêm hôm qua đã gọi điện thoại báo cho tôi biết rồi. Hình như lúc đầu họ có ý muốn giữ bí mật. Bây giờ thì thôi.

Peter còn được biết Curtis O’Keef cùng với cô bồ Lash sẽ rời khách sạn St. Gregory cuối buổi sáng nay. Rõ ràng hai người sẽ đi hai tuyến khác nhau. Khách sạn giải quyết cả những dịch vụ vé máy bay cho khách và đã đặt cho cô Lash một chuyến bay về Los Angeles trong khi đó ông Curtis O’Keef đi Napoli, qua New York và Roma.

– Anh suy nghĩ nhiều chuyện quá đấy – Marsha nói – Giá như anh cho em biết vài chuyện thì hay biết chừng nào. Ba em thường muốn nói chuyện trong bữa điểm tâm, còn má em chẳng bao giờ chú ý. Em thì trái hẳn với má em.

Peter mỉm cười. Anh tâm sự với cô về những mong ước của anh đối với ngày hôm nay.

Trong lúc họ nói chuyện, món pho mát còn dở được thay bằng món trứng bốc khói thơm nghi ngút. Một cốc rượu vang đỏ xuất hiện trước mặt Peter, Marsha nói:

– Em hiểu anh nói hôm nay rất bận là nghĩa như thế nào rồi.

– Và anh cũng hiểu một bữa ăn điểm tâm truyền thống mà em nói tới là như thế nào – Peter chợt nhìn thấy bà quản gia Anne đang lởn vởn ở phía sau. Anh nói to: – Ngon tuyệt! – Và thấy bà ta mỉm cười.

Sau đó, anh kinh ngạc vì người ta mang ra món thịt thăn bò với nấm, bánh mì nóng và mứt cam.

Peter nói, vẻ hoài nghi:

– Anh không tin rằng…

– Sẽ còn có cả bánh crếp suzetle và cà phê nữa.

Marsha bảo với anh:

– Hồi ở đây còn là những đồn điền lớn người ta thường ních căng bụng vào bữa petit dejéuner. Họ coi bữa điểm tâm là bữa ăn chính mà.

– Em cũng đã biến nó thành một bữa chính rồi – Peter bảo – Bữa ăn này cũng như nhiều chuyện khác, như được gặp em, được nghe những bài lịch sử và bây giờ ngồi cạnh em đây, anh sẽ không bao giờ quên.

– Làm như anh sắp chia tay với em không bằng.

– Đúng thế đấy, Marsha ạ.

Anh chăm chú nhìn vào tận đáy mắt cô, sau đó mỉm cười:

– Ngay sau khi ăn xong những chiếc bánh crếp này.

Im lặng một lúc, cô nói:

– Em tưởng rằng…

Anh đưa tay sang phía bên kia bàn, nắm lấy tay Marsha:

– Có lẽ cả hai đứa mình đều đã mơ mộng viển vông. Anh cho là như vậy. Nhưng đó là một giấc mơ đẹp anh chưa từng có bao giờ.
– Nhưng tại sao lại chỉ có vậy thôi?

Anh nhẹ nhàng đáp:

– Có nhiều điều em chưa thể giải thích được. Dù em có mến yêu ai đó bao nhiêu chăng nữa, vẫn còn phải nghĩ đến vấn đề nên quyết định hành động thế nào cho thuận nhất, còn việc cân nhắc đánh giá…

– Thế nhận định của em không có giá trị gì sao?

– Marsha ạ, anh phải tin rằng nhận định của anh là có giá trị đối với cả hai chúng ta – Nhưng chính anh lại đang tự hỏi: Có thật đáng tin cậy không? Trước đây, những nhận định có tính bản năng của anh đã tỏ ra không đáng tin cậy. Có thể vào thời điểm này anh đang phạm phải một sai lầm để rồi nhiều năm sau đây anh sẽ nhớ lại, đầy nuối tiếc. Làm thế nào khẳng định được một chuyện gì khi người ta phát hiện chân lý quá muộn.

Anh cảm thấy Marsha đang rưng rưng muốn khóc.

– Xin lỗi – Cô hạ giọng, rồi đứng dậy và vụt đi nhanh ra khỏi phòng hành lang.

Peter ngồi lại, thấy tiếc là anh đã nới ra quá thẳng. Đáng lẽ anh phải dùng lời lẽ nhẹ nhàng thông cảm với cô gái cô đơn này. Không biết cô có còn quay ra nữa không? Vài phút sau, Marsha vẫn không trở lại, bà Aune xuất hiện:

– Có lẽ ông sẽ phải kết thúc bữa sáng một mình thôi. Cô Marsha chắc không quay lại nữa đâu.

Anh hỏi:

– Cô ấy thế nào rồi?

– Cô đang khóc trong phòng – Bà Anne nhún vai – Đây chẳng phải lần đầu. Mà có lẽ cũng chưa phải lần cuối. Hễ cứ không được vừa ý chuyện gì là cô ấy khóc như thế. – Bà thu dọn hai đĩa thịt bò. – Ben sẽ phục vụ ông đến hết bữa.

Anh lắc đầu:

– Thôi, xin cảm ơn. Tôi phải về bây giờ.

– Vậy để tôi mang cà phê.

Phía bên trong Ben đã tíu tít chuẩn bị và thân chinh bà Anne mang cà phê sữa ra đặt bên cạnh Peter.

– Ông cứ về đi, xin chớ băn khoăn gì nhiều. Khi nào cô ấy nguôi nguôi, tôi sẽ cố gắng nói cho cô ấy hiểu. Có lẽ cô Marsha có quá nhiều thời gian để nghĩ về bản thân. Giá như ba cô ấy ở nhà nhiều hơn thì sự thể đã khác rồi. Tiếc rằng ông ấy không mấy khi ở nhà.

– Bác hiểu hết rồi đó.

Peter nhớ đã có lần Marsha kể cho anh nghe về bà Anne. Hồi còn là một thiếu nữ, bà Anne đã bị gia đình ép gả cho một người mà bà hầu như chưa biết tí gì. Thế nhưng cuộc hôn nhân đó đã kéo dài đầy hạnh phúc trên bốn chục năm trời cho đến lúc chồng bà Anne mất cách đây một năm.

Peter nói:

– Tôi có nghe nói về bác trai nhà. Chắc bác là người tốt lắm.

– Chồng tôi ư? – Bà quản gia cười khúc khích – Tôi làm gì có chồng. Cả đời, tôi đã lấy ai bao giờ đâu. Coi như gái già cũng được.

– Thế mà Marsha kể rằng họ vẫn sống ở đây với cha con cô. Bác trai là một người rất tốt, rất hiền lành, cô chưa từng gặp một ai như thế bao giờ. Nếu như trên đời này có một cuộc hôn nhân nào hoàn hảo thì đó phải là cuộc hôn nhân của họ. Marsha đã vẽ ra một bức tranh như vậy để củng cố thêm lập luận của mình khi cô yêu cầu Peter kết hôn với cô.

Bà Anne vẫn khúc khích cười:

– Lạy Chúa! Cô Marsha đưa ra những chuyện bịa đặt để bẫy ông đấy. Cô ấy hay bịa nhiều chuyện lắm. Nhiều lúc cô thường đóng kịch chơi. Chính vì thế ông càng không cần phải suy nghĩ làm gì cho mệt.

– Thế à? – Peter không tin vào việc mình làm, tuy nhiên anh cũng thấy bớt băn khoăn.

Ben đưa anh ra cửa. Lúc này đã hơn chín giờ sáng và trời bắt đầu nóng nực. Peter đi bộ nhanh về phía đại lộ St. Charles rồi từ đó quay về khách sạn. Anh hy vọng khi đi bộ sẽ trút được cảm giác buồn ngủ do bữa ăn cật lực kia gây ra. Anh thật sự nuối tiếc nếu như anh sẽ không còn gặp lại Marsha và cảm thấy buồn thương cô gái, vì lý do gì thì anh không thể hiểu thấu đáo được. Đối với phụ nữ, anh có khôn ra không? Anh chưa thể tin là như vậy.

Chương trước

error: Content is protected !!