Ba năm yêu qua mạng – Chương 8

Từ sau ngày bị lộ thân phận, Lục Dục Thâm hoàn toàn buông thả chính mình. Anh không còn hài lòng với việc âm thầm quan tâm qua mạng hay âm thầm bảo vệ ngoài đời nữa, chuyển sang tấn công trực diện không lối thoát.

Hôm sau, tôi còn đang nằm lười trên giường thì Lục Tinh Dao hớt hải xông vào. “Niệm Niệm! Mau nhìn xuống dưới đi!”

Tôi mơ màng bước ra ban công nhìn xuống, lập tức tỉnh cả ngủ. Lục Dục Thâm mặc đồ thể thao trắng tinh, đứng thẳng tắp dưới ký túc xá, tay còn xách một hộp đồ ăn nhìn siêu tinh tế. Ánh nắng ban mai chiếu lên người anh, đẹp như bước ra từ phim thần tượng.

Xung quanh đã tụ tập không ít nữ sinh hóng chuyện, ai cũng thì thầm chỉ trỏ.

Căn bệnh sợ xã giao của tôi lập tức phát tác. Anh ấy muốn làm gì đây! Muốn tôi xã chết tại chỗ sao!

Tôi quay người định trốn lại vào chăn. Lục Tinh Dao kéo tay tôi lại, mắt sáng rực như đèn LED. “Anh tớ chắc chắn mang bữa sáng đến cho cậu đó! Niệm Niệm, mau xuống đi! Cả trường đang nhìn đó nha!”

Tôi: “…” Chính vì cả trường đang nhìn nên tôi mới không muốn xuống đấy chứ!

Cuối cùng, tôi vẫn bị Lục Tinh Dao đẩy ra cửa. Tôi cúi đầu bước xuống, chỉ mong có cái hố nào gần đó để chui vào. Lục Dục Thâm dường như không để ý tới ánh nhìn xung quanh, đi thẳng tới trước mặt tôi, tự nhiên đón lấy cặp sách, rồi nhét hộp đồ ăn vào tay tôi.

“Vừa làm xong, ăn lúc còn nóng.” Giọng anh không to, nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe rõ mồn một.

Tôi mở hộp ra, là bánh bao nhỏ và cháo kê mà tôi thích nhất, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.

Buổi sáng, Lục Dục Thâm thậm chí còn đến dự thính lớp của tôi. Anh ngồi ngay bên cạnh, không nghe giảng cả, chỉ chống cằm nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt ấy vừa nghiêm túc, vừa nóng bỏng, khiến mặt tôi nóng bừng, một chữ cũng không vào đầu.

Ðến trưa, màn “thả thính” càng tăng cấp.

Căn-tin đông nghẹt người, Lục Dục Thâm cứ như không có ai xung quanh, đích thân giữ chỗ, lấy cơm cho tôi, thậm chí… Anh gắp một miếng thịt kho tàu tôi thích nhất, thổi thổi mát rồi đưa đến miệng tôi.

“A

Tôi:

Cả căn tin lập tức vang lên tiếng hút khí và tiếng la hét của đám nữ sinh. Lục Tinh Dao ngồi đối diện, sợ đến mức… rớt luôn cái đùi gà trong tay. Tôi như hoá đá, mặt đỏ như cà chua chín.

Anh điên rồi! Nhất định điên rồi! Giữa chốn đông người như vậy… sao anh dám làm thế hả!?

“Ngoan, há miệng nào.” Giọng anh dịu dàng đến mức có thể tan thành nước.

Dưới ánh nhìn chăm chú của anh và hàng tá ánh mắt xung quanh, tôi vừa xấu hổ vừa ngọt ngào mà há miệng ăn miếng thịt kho anh đút. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình chính thức trở thành kẻ thù số một của toàn bộ nữ sinh trong trường. Nhưng đồng thời cũng có một cảm giác chưa từng có, như thể tôi là người duy nhất được nâng niu trong lòng bàn tay.

một nam sinh không biết điều lẩm bẩm khi đi ngang qua: “Xì, tiền thì giỏi lắm sao.”

Ðộng tác đút đồ ăn của Lục Dục Thâm khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đào hoa đang mỉm cười kia thoắt cái trở nên băng giá, như lưỡi dao bén lạnh cắt thẳng vào tên kia. Nam sinh đó run lên một cái, im bặt rồi lủi đi mất hút.

Lục Dục Thâm quay lại, ánh mắt lập tức dịu dàng trở lại. Anh xoa đầu tôi, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ðừng để ý đến họ. Ăn đi.”

Tôi nhìn anh, tim đập loạn nhịp không kiểm soát được. Người đàn ông này, đúng nghĩa là chân ái kiểu hai mặt. Sự lạnh lùng, mạnh mẽ của anh – dành cho cả thế giới. Còn mọi dịu dàng, cưng chiều – chỉ dành riêng cho tôi.

Cảm giác ấy, thật sự gây nghiện.

Chương trước

error: Content is protected !!