Ba năm yêu qua mạng – Chương 9

Tôi hoàn toàn quen với sự xuất hiện của Lục Dục Thâm trong cuộc sống hàng ngày. Anh như một quản gia AI đời thực, chăm sóc tôi từ A đến Z. Ði học có người đưa đón, ăn uống có người phục vụ, ngay cả làm bài tập cũng có người giúp tôi đánh dấu phần quan trọng. Cuộc sống của tôi trở thành giấc mơ chính hiệu: chỉ cần nằm chờ cơm tới, việc tới, hạnh phúc tới.

Vấn đề duy nhất là… quá nổi bật.

Ði đến đâu cũng có người chỉ trỏ:

“Kia kìa, cô gái được thái tử nhà họ Lục theo đuổi mỗi ngày đấy.”

“Không biết ta ăn đỏ vận dữ vậy trời.”

Tôi tuy là kiểu người sợ xã giao, nhưng không đến mức điếc. Nghe riết vẫn thấy nhói trong lòng. Lục Dục Thâm dường như nhận ra sự tụt mood của tôi. Ðúng lúc đó, trường thông báo sẽ tổ chức một buổi tiệc chào tân sinh viên, tất cả sinh viên bắt buộc tham gia, lại còn kết hợp giao lưu với nhiều doanh nghiệp.

Chỉ cần nghĩ tới việc phải ở trong không gian đó vài tiếng, xã giao với một đống người xa lạ là tôi đã muốn ngất. Tôi ôm gối lăn qua lăn lại trên sofa, tuyệt vọng rên rỉ: “Em không muốn đi… em không muốn đi…”

Lục Dục Thâm đang làm trái cây trộn trong bếp bước ra, lau tay rồi hỏi: “Không muốn đi?”

Tôi gật đầu đáng thương: “Vâng… em sợ đám đông… nhiều người em thấy ngột ngạt.”

Anh xoa đầu tôi, giọng ôn tồn: “Vậy thì không đi.”

Tôi sửng sốt: “Nhưng… trường nói là bắt buộc mà…”

Lục Dục Thâm khẽ cười, trong ánh mắt thoáng qua một chút đạo không thể lẫn. “Với anh, không có cái gì gọi là ‘bắt buộcʼ cả.”

Tôi chỉ nghĩ anh đang dỗ dành, nên cũng không để tâm.

Kết quả, sáng hôm sau, trưởng khoa đích thân gọi tới ký túc xá, giọng ngọt như rót mật: “Em Hứa Niệm à~ về buổi tiệc tối mai ấy mà, trường xét thấy học sinh đang bị áp lực học tập quá cao, nên quyết định đổi sang hình thức tự nguyện nha. Không muốn đi thì… cũng không sao đâu~”

Tôi cúp máy mà đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Lục Tinh Dao nhào lại, trợn tròn mắt kinh ngạc: “Niệm Niệm! Tớ vừa nghe nói nhà tài trợ chính của buổi tiệc… tối qua đột nhiên rút tài trợ! Mà nhà tài trợ đó… hình như là công ty nhà anh tớ!!!”

Tôi: “……”

Tôi nhìn tin nhắn mới nhất từ Lục Dục Thâm trong điện thoại. [Xong rồi. Tối nay nhà xem phim nhé, anh làm bắp rang cho em.]

Khoảnh khắc đó, một luồng ấm áp khổng lồ lan khắp lồng ngực tôi. Anh không khuyên tôi kiểu “Em phải mạnh mẽ hơn, phải học cách giao tiếp xã hội.” Anh chỉ đơn giản và dứt khoát hủy luôn cái hoạt động khiến tôi cảm thấy khó chịu đó.

Anh không cố kéo tôi ra khỏi vùng an toàn của mình. Mà là dùng năng lực của bản thân để xây thêm lớp tường vững chắc cho cái vòng an toàn ấy. Dáng vẻ “vì em chống lại cả thế giới” của anh, còn khiến tim tôi rung động hơn bất kỳ lời tỏ tình ngọt ngào nào.

Tối hôm đó, tôi cuộn tròn trên chiếc sofa êm ái trong nhà của Lục Dục Thâm, xem phim được chiếu trên máy chiếu, ăn bắp rang bơ caramen do anh tự tay làm.

Anh không xem phim. Chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, nhìn tôi suốt.

Tôi bị ánh nhìn của anh làm cho xấu hổ, vùi mặt vào gối ôm. “Anh cứ nhìn em mãi làm gì thế?”

Anh bật cười khẽ, kéo tôi ra khỏi gối, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi. “Niệm Niệm của anh, nhìn bao nhiêu cũng không đủ.”

Ánh mắt anh dịu dàng và sâu lắng như đại dương, khiến tôi cảm thấy mình sắp chìm hẳn vào đó. Trái tim tôi, hoàn toàn rơi vào tay anh rồi. Tôi chủ động nghiêng người lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.

“Lục Dục Thâm.”

“Ừ?”

“Hình như… em thật sự thích anh mất rồi.”

Chương trước

error: Content is protected !!