Ăn Tết ở nhà ai? – Chương 2

Đầu dây bên kia, mẹ tôi đột nhiên im lặng, nhưng không hỏi thêm gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu thật sự chịu không nổi, thì về nhà. Bố mẹ luôn ủng hộ con.”

Thấy tôi không nói gì, mẹ từ tốn tiếp lời, kể ra những điều bà đã giấu trong lòng suốt bao năm. Hóa ra, bố mẹ tôi vốn không đồng ý để tôi lấy Bùi Minh. Nhà Bùi Minh nghèo, lại nhiều quy tắc. Họ sợ tôi sẽ chịu thiệt khi về làm dâu. Nhưng vì chúng tôi từng yêu nhau từ thời đại học, lại định cư ở thành phố lớn, nên họ đành chấp nhận.

Nhưng ngay từ đầu, Bùi Minh đã ngấm ngầm ám chỉ với bố mẹ tôi rằng căn nhà anh ta mua ở vùng ngoại ô quá xa, quá bất tiện. Anh ta muốn bố mẹ tôi bỏ tiền mua một căn hộ lớn trong nội thành cho chúng tôi. Tuy nhiên, bố mẹ tôi không đồng ý, ngoài chiếc xe làm của hồi môn, họ không chịu nhượng bộ thêm điều gì khác.

Bây giờ nhìn thấy tôi và Bùi Minh đã có con, bố mẹ tôi vốn định nới lỏng một chút, dự định mượn danh nghĩa đứa trẻ, nhân dịp Tết mà mua nốt căn nhà kia. Nào ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

Nói xong, mẹ thở dài, tựa như an ủi: “Thôi thì cũng được, đợi con ly hôn xong, mẹ sẽ mua riêng cho con, nhà mình nuôi một đứa trẻ cũng chẳng phải chuyện khó.”

Bố tôi xưa nay ít khi mở miệng, lần này lại hiếm hoi lên tiếng, nói rằng ba ngày nữa ông sẽ kết thúc chuyến công tác, đích thân đến đón tôi và bé con về nhà.

Có bố mẹ chống lưng, tôi dường như tìm lại được con người trước kia của mình, nghĩ lại những ấm ức đã chịu, bỗng thấy có chút buồn cười. Có lẽ vì bị Bùi Minh tẩy não quá triệt để, tôi mỗi ngày một giống kiểu phụ nữ ngoan ngoãn răm rắp mà anh ta mong muốn. Hoàn toàn quên mất, bản thân vốn dĩ đã có đủ dũng khí để nói “không”.

***

Trong hai ngày tiếp theo, tôi chẳng buồn nói thêm lời nào với Bùi Minh. Anh ta tưởng tôi hết cách, cho rằng mọi thứ coi như xong xuôi, đắc chí chỉ đạo tôi chuẩn bị đồ Tết về nhà anh ta. Tôi đương nhiên không muốn, lấy cớ con nhỏ không thể rời mẹ, dứt khoát không động tay vào bất cứ việc gì.

Năm ngoái, nghĩ thân phận là dâu mới lần đầu về nhà chồng ăn Tết, tôi lo toan mua sắm đủ thứ, chuyện gì cũng tự tay làm, còn bỏ tiền túi sắm sửa không ít. Tiền bỏ ra chẳng ít, việc lại làm đâu ra đấy, khiến Bùi Minh được phen nở mày nở mặt. Năm nay Tết sắp kề, Bùi Minh cũng sợ nếu ép tôi quá, nhỡ tôi thật sự giận dỗi đúng dịp năm mới, thì anh ta mất mặt.

Miệng anh ta cứ lảm nhảm: “Có gì đâu mà làm cao dữ vậy, chẳng qua mua ít đồ Tết thôi, tưởng mình to tát lắm chắc?” Nói rồi, thấy tôi vẫn không đoái hoài, Bùi Minh đành nhìn vào số dư trong điện thoại, nghiến răng tự đi mua sắm.

Tôi đương nhiên thừa biết tâm tư của anh ta. Gần đây kinh tế suy thoái, công ty họ đã giảm lương nửa năm nay rồi. Khoản tiền tiết kiệm trước đây, Bùi Minh dốc hết để mua căn hộ một phòng ở ngoại ô; để không bị tôi chia phần, anh ta còn cố vay mượn người thân, nhất quyết trả hết một lần.

Sau khi cưới, tôi dĩ nhiên không muốn giúp anh ta trả nợ, nhưng chi phí sinh hoạt cho con thì không thể thiếu. Bản thân Bùi Minh đã chật vật sẵn, giờ còn bị giảm lương, càng không có dư tiền. Anh ta quanh co như thế, một phần là không muốn tốn công suy nghĩ xem phải mua những gì, phần quan trọng hơn là anh ta… không có tiền.

Nhưng lúc này, tôi nào còn để tâm, tôi đã liên hệ luật sư ly hôn, mấy chuyện giữ thể diện đó chẳng cần thiết nữa.

Một mình Bùi Minh hậm hực vác về cả đống đồ Tết chất đầy xe. Anh ta còn cố tình phô trương trước mặt tôi một hộp yến sào, phàn nàn rằng sao năm nay đắt hơn năm ngoái nhiều thế. Tôi nhìn thoáng qua hộp yến sào bao bì đẹp đẽ, nhưng chất lượng còn chẳng bằng thứ yến vụn năm ngoái, bèn chỉ mỉm cười, không nói lời nào.

Bùi Minh thấy tôi vẫn dửng dưng thì cũng tự thấy chưng hửng, đành cất hộp yến đi. Rồi anh ta huênh hoang gọi điện cho bố mẹ mình ngay trước mặt tôi. Có lẽ muốn đè bẹp khí thế “bướng bỉnh” của tôi, vừa kết nối được cuộc gọi, Bùi Minh đã lớn tiếng thông báo với bố mẹ chồng rằng năm nay nhất định sẽ về sớm, để bố mẹ được hưởng phúc.

Đối diện điện thoại, bố mẹ chồng vui vẻ đến không khép nổi miệng. Biết tôi đang ở đầu dây bên này, họ chẳng buồn che giấu, lớn tiếng nói: “Cái gì mà con một muốn ở bên nhà ngoại năm nay, nói thì nói thế thôi, chứ thật sự dám làm vậy chắc? Tôi thấy nó đọc sách đến hỏng cả não rồi, được bố mẹ chiều hư, chẳng biết trên dưới ra sao. Tôi còn khoe với mọi người rằng năm nay sẽ cho họ gặp đứa cháu quý của tôi, nếu chúng mày không về, người ta cười vào mặt nhà mình đấy.”

Giọng mẹ chồng the thé, cao vút, cứ như sợ tôi không nghe thấy, cố ý nói thật to.

Chương trước

error: Content is protected !!