Ba năm yêu qua mạng – Chương 10

Thời gian trôi qua như chớp mắt, chẳng mấy chốc đã đến mùa tốt nghiệp. Bốn năm đại học, tôi được Lục Dục Thâm nuôi dưỡng đến mức ngày càng… “không chí tiến thủ”. Môn chuyên ngành thì miễn cưỡng qua được, thành tích duy nhất là ăn hết sạch mọi hàng quán trong bán kính 5 cây số quanh trường.

Hôm lễ tốt nghiệp, trời nắng đẹp. Tôi mặc áo cử nhân, cùng Lục Tinh Dao và mấy người bạn điên cuồng chụp ảnh ở bãi cỏ.

Bỗng nhiên, có tiếng xôn xao trong đám đông. Tôi tò mò nhìn sang, thấy Lục Dục Thâm đang được một nhóm vệ sĩ áo đen hộ tống, tiến thẳng về phía tôi. Hôm nay anh không mặc vest, chỉ đơn giản là áo sơ mi trắng và quần đen, nhưng khí chất vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

Tệ hơn nữa là… phía sau anh còn kéo cả gia đình họ Lục đến.  một “combo bảng hiệu” cực kỳ chết người.

Một tấm băng-rôn đỏ to tướng, trên đó là dòng chữ vàng chói lóa: “Nhiệt liệt chúc mừng con dâu tương lai của nhà họ Lục – bạn Hứa Niệm – tốt nghiệp thành công!”

Tấm còn lại do chính Lục Tinh Dao giơ, ghi rõ rành rành: “Chúc mừng Niệm Niệm yêu quý của tớ tốt nghiệp vui vẻ, mau mau lấy anh tớ nha!”

Tôi: “…” Tôi co ngón chân tới mức thể bấu thủng mặt đất, chỉ muốn ngất ngay tại chỗ cho xong.

Toàn bộ giáo viên và sinh viên đều quay lại nhìn tôi, cảnh tượng này… còn sốc hơn cả chuyện anh đút cơm ở căn-tin năm nào.

Lục Dục Thâm đi xuyên qua đám đông, không để tâm đến bất cứ ánh nhìn nào, đi thẳng tới trước mặt tôi. Hôm nay, trông anh hơi… căng thẳng. Tay anh còn đang đổ mồ hôi.

Rồi, ngay dưới ánh mắt của mọi người, anh quỳ một chân xuống. Từ trong túi áo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung. Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đến choáng ngợp.

Tôi nín thở.

Xung quanh lập tức nổ tung bởi tiếng hét chói tai.

Lục Dục Thâm ngẩng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đen sắc sảo thường ngày giờ chỉ còn lại sự chờ mong và dịu dàng đến đáng kinh ngạc.

“Niệm Niệm.” Giọng anh khàn khàn, hơi run. “Anh đã chờ em bốn năm, từ lần đầu tiên thấy em trước ký túc xá đến tận bây giờ. Bốn năm ăn cơm căng-tin cùng em, bốn năm giữ chỗ cho em trong lớp, bốn năm mang bữa sáng đến cho em. Giờ thì em tốt nghiệp rồi.”

Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như gom hết sức lực vào lời tiếp theo. “Hứa Niệm, em đồng ý cho anh một thân phận chính thức… Ðể làm người quản lý cuộc sống riêng suốt đời của em không?”

Nước mắt lập tức làm nhòe tầm nhìn của tôi. Tôi nhìn anh, nhìn người đàn ông đã cưng chiều tôi như công chúa, nhìn ánh mắt chan chứa căng thẳng yêu thương trong đôi mắt anh.

Tôi vừa khóc vừa cười, gật đầu thật mạnh. “Em đồng ý!”

Giây tiếp theo, anh đứng dậy, đeo nhẫn vào tay tôi, rồi ôm tôi thật chặt vào lòng, đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu giữa tiếng hò reo chúc phúc của mọi người xung quanh.

Ánh nắng rất đẹp. Gió cũng vừa đủ nhẹ.

Cuộc sống đại học của tôi khép lại bằng một màn cầu hôn vừa hoành tráng vừa “muốn độn thổ”. Còn chuyện tình của tôi và Lục Dục Thâm, mới chỉ vừa bắt đầu.

***

Ngày đi đăng kết hôn, anh cầm hai quyển sổ hồng trong tay run hơn cả lúc hợp đồng trăm tỷ. Tôi thấy buồn cười, liền đẩy anh dựa vào tường trước cục dân chính, kiễng chân lên, hôn anh một cái sâu thật sâu.

“Ðóng dấu rồi nhé.” Tôi nhìn gương mặt còn đang sững sờ của anh, tuyên bố rõ ràng: “Anh Lục Dục Thâm, từ giờ trở đi – anh, hợp pháp và toàn quyền, thuộc về em.”

Chương trước

error: Content is protected !!