Bạn trai tôi là Tổng giáo quan – Chương 20

Sự đơn độc đột ngột khiến bầu không khí càng thêm vi diệu và căng thẳng. Diệp Thiển Thiển theo bản năng lùi nửa bước, kéo giãn khoảng cách giữa cô và Cố Dạ Thần.

Hành động nhỏ bé ấy, như một chiếc gai, đâm thẳng vào mắt anh. Anh nhìn dáng vẻ đề phòng và xa cách của cô, tất cả những lời mở đầu đã diễn tập vô số lần trong đầu, đều nghẹn cứng nơi cổ họng.

“Thiển Thiển…” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng trầm khàn đến đáng sợ, mang theo sự khó khăn không thể che giấu. “Anh… có thể nói chuyện với em một chút không.”

Diệp Thiển Thiển hạ mi, nhìn mặt sàn sáng bóng, giọng điệu bình thản đến không gợn sóng: “Cố giáo quan. Giữa chúng ta, hình như không còn gì để nói nữa.”

Một tiếng “Cố giáo quan”, kéo mối quan hệ giữa hai người quay trở về điểm khởi đầu, thậm chí còn xa cách hơn cả lúc ban đầu. Tim Cố Dạ Thần trầm xuống dữ dội.

“Anh xin lỗi.” Anh không do dự nữa, ba chữ ấy nặng nề và rõ ràng bật ra khỏi miệng. “Vì tất cả những lừa dối trước đây của anh, vì những tổn thương và nhục nhã anh đã mang đến cho em… Anh trịnh trọng xin lỗi em. Xin lỗi, Thiển Thiển.” Anh hơi cúi đầu. Ðây là một tư thế cực kỳ hiếm thấy trên người anh, đại diện cho sự hối lỗi tuyệt đối và việc buông bỏ toàn bộ kiêu hãnh.

Ðầu ngón tay Diệp Thiển Thiển khẽ run lên, nhưng cô vẫn không ngẩng đầu.

“Anh biết, một câu ‘xin lỗiʼ quá nhẹ, không thể bù đắp được điều gì.” Cố Dạ Thần tiếp tục, tốc độ nói rất chậm, như thể từng chữ đều đã được suy nghĩ kỹ. “Anh cũng không muốn dùng ‘điều lệ bảo mậtʼ làm cái cớ để biện minh cho hành vi của mình. Lừa dối chính lừa dối. Bất kể xuất phát từ lý do gì, tổn thương gây ra cho em đều là thật.”

Anh hít sâu một hơi, ánh mắt khóa chặt lấy Diệp Thiển Thiển, cố gắng nắm bắt bất kỳ biến hóa nào dù nhỏ nhất trên gương mặt cô.

“Nhưng, Thiển Thiển, có những lời, anh bắt buộc phải nói với em.” Giọng anh mang theo sự khẩn thiết của một canh bạc liều lĩnh, “Tài khoản ‘Cục Ðáʼ đó, những quan tâm, ỷ lại, thậm chí… những lần nũng nịu vụng về ấy, đều không phải giả.”

Diệp Thiển Thiển cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh, ánh mắt ràng chất chứa sự hoài nghi mỉa mai.

Cố Dạ Thần đối diện với ánh nhìn ấy mà không hề trốn tránh, ánh mắt anh vừa thành khẩn vừa đau đớn: “Thân phận của anh, đã định trước cuộc sống của anh luôn tràn ngập huấn luyện, nhiệm vụ, khói súng và sinh tử. Trong một thời gian rất dài, anh gần như quên mất cuộc sống của người bình thường là thế nào, quên mất… cảm giác được ai đó quan tâm, được ai đó nhớ thương, ra sao. Cho đến khi anh gặp được em.” Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, như đang chìm vào ký ức, “Tranh của em, tiếng cười của em, những chia sẻ vụn vặt đầy hơi thở cuộc sống của em… giống như ánh mặt trời, chiếu vào thế giới toàn sắt thép và kỷ luật của anh. ‘Cục Ðáʼ, góc nhỏ duy nhất anh lén mở ra trong thế giới băng giá ấy, để thể thở, để cảm thấy mình vẫn còn một con người sống thực.”

“Nói dối em, là chuyện anh bất đắc dĩ phải làm, cũng là sự hèn nhát lớn nhất của anh.” Trong giọng anh tràn đầy tự trách, “Anh quá tham luyến sự ấm áp em mang lại, lại sợ thân phận thật sẽ làm em bỏ đi, sẽ… mất đi ánh sáng duy nhất ấy. Cho nên anh đã chọn cách ngu ngốc nhất, dựng nên một lời nói dối, ngụy trang thành một ‘kẻ đáng thươngʼ cần được em thương xót.” Anh bật cười tự giễu, nụ cười chua chát đến cực điểm: “Nghĩ lại thì, anh không chỉ lừa dối em, mà còn là… đã xem thường em.”

“Hôm đó, trong buổi tổng kết diễn tập, anh nhìn thấy tin nhắn trên màn hình điện thoại của em…” Giọng Cố Dạ Thần càng thêm trầm thấp, “Lúc đó… anh thật sự hoảng loạn, cũng rất sợ. Anh sợ bị vạch trần ngay tại nơi đó, sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của em, càng sợ… sẽ mất em mãi mãi. Cho nên anh mới lựa chọn cách cứng nhắc tàn nhẫn nhất, để giữ lấy cái gọi ‘kỷ luậtʼ thân phận của mình… Sau này, anh đã nghĩ lại vô số lần, hối hận đến mức chỉ muốn quay lại lúc ấy mà đấm cho mình một cú.”

Nắm đấm anh siết chặt thức, “Lẽ ra anh phải thừa nhận ngay lúc đó, phải bất chấp tất cả giải thích cho em… chứ không phải để em một mình gánh chịu sự nhục nhã lập đến vậy.”

Anh nói một mạch rất nhiều điều, đem toàn bộ những hối hận, đau đớn cùng tình cảm sâu kín chưa từng thốt ra suốt bao ngày qua, không hề giữ lại mà bày ra trước mặt Diệp Thiển Thiển. Lần đầu tiên, anh buông bỏ tất cả kiêu hãnh lớp mặt nạ lạnh lùng của một “Sói Ðộc”, của một tổng giáo quan, trở nên thấp kém chân thật đến thế, phân trần trái tim mình với cô.

Diệp Thiển Thiển lặng lẽ lắng nghe, sắc mặt không có biểu cảm rõ ràng, nhưng những ngón tay đang siết chặt đã vô tình để lộ sự xao động trong lòng cô. Cô cảm nhận được sự chân thành và đau khổ trong lời anh nói, những điều đó, phần nào trùng khớp với suy đoán trước đây của cô. Nhưng vết thương bị lừa dối quá sâu, nỗi nhục nhã bị bêu rếu trước công chúng quá đau, không thể chỉ bằng vài lời xin lỗi giải thích xóa nhòa. Phá vỡ một tòa thành niềm tin thì dễ, nhưng để xây lại, cần thời gian dài và dũng khí đủ đầy.

Cô nhìn người đàn ông trước mắt đã gỡ bỏ mọi vỏ bọc băng giá, trông thật mong manh và chân thật, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Có nhẹ nhõm, có mềm lòng, nhưng nhiều hơn vẫn là một nỗi mệt mỏi và hoang mang sâu sắc. Liệu cô còn có thể… tiếp tục tin anh được nữa không?

Chương trước

error: Content is protected !!