Cái tát cho kẻ thích săn sale 0 đồng – Chương 3

Sáng hôm sau, Hứa Kiều Kiều liền ôm một thùng hàng chuyển phát nhanh đến văn phòng. Vừa vào cô ta đã khoe khoang: “Lại đây coi nè! Cá chép Koi em mua cho công ty đến rồi~”

Hà Kiến Hâm nghe tiếng, cũng từ phòng riêng bước ra. Ông ta tươi mặt nói với Kiều Kiều: “Không tệ, làm việc nhanh gọn.”

“Cảm ơn boss đã khen~~” Hứa Kiều Kiều cười tít mắt, lấy d.a.o rọc hộp ở quầy lễ tân. “Ta-da! Mọi người coi đi Chép Koi cảnh em mua với giá 0,01 tệ!”

Cô ta vừa nói vừa lấy ra một túi nước có sục oxy. Bên trong là một con cá Koi vàng óng, đang bơi thong thả.

“Xịn chưa? Còn là màu vàng phát tài đó nha!” Hứa Kiều Kiều nâng túi nước lên, như muốn khoe công lao, đưa sát đến trước mặt ông chủ.

Hà Kiến Hâm cực kỳ hài lòng, gật gù khen liên tục: “Được đấy. Nhưng thật sự chỉ 0,01 tệ à?”

“Ban đầu là 0,5 tệ một con~ Nhưng em xem quảng cáo 30 giây, rồi lấy mã giảm không điều kiện xuống còn 0,01! Cái gì tiết kiệm cho công ty được, là em làm hết!” Hứa Kiều Kiều kiêu hãnh chống nạnh.

“Có tầm nhìn lắm, rất tốt! Kiều Kiều, phần quà tiệc cuối năm cũng để em làm tiếp, mấy hôm nữa gửi anh báo giá là được. À, em nhớ đặt thêm bánh sinh nhật 8 tầng cho mẹ anh. Phải hoành tráng, sang trọng, may mắn cái đó dùng trong tiệc đó.”

Dặn xong, ông ta quay sang tôi, mặt tối sầm: “Tiểu Lý, vào phòng tôi.”

Trong phòng làm việc riêng, Hà Kiến Hâm kiểm tra cửa tới ba lần đã đảm bảo khóa kín. Ông ta còn bấm nút làm mờ tấm kính để không ai nhìn thấy vào. Xong xuôi, ông quay lại bàn.

“BỘP!” Một tập giấy cùng đơn “Đơn tự nguyện xin nghỉ việc” bị ném xuống trước mặt tôi.

“Tiểu Lý này, nể tình cô mấy năm nay cống hiến cho công ty, dù không có công lao thì cũng có khổ lao. Tôi cho cô một đường lui, chuyện trước kia coi như bỏ qua. Chỉ cần cô ký tờ đơn xin nghỉ này là được.”

Tôi khó hiểu. “Ông chủ, tôi không phạm lỗi, cũng không làm sai việc gì. Tôi sẽ không chủ động xin nghỉ.” Vừa nói, tôi vừa quan sát sắc mặt ông ta, vừa âm thầm bấm nút ghi âm trên điện thoại.

“Mấy năm nay cô ăn hoa hồng không ít đúng không? Cô tự xem đi chỉ riêng bản thống kê này đã là mấy trăm ngàn rồi…”

Nghe vậy, tôi cầm tập tài liệu xem từng trang. Danh sách đặt hàng và các hợp đồng của ba năm gần nhất mà tôi phụ trách đều nằm trong đó. Hai cột cuối là giá tham khảo thị trường và giá công ty ký hợp đồng. Cuối bản là ba trang viết dày đặc với tiêu đề: “So sánh với nguồn hàng online tất cả đều từ cửa hàng chính hãng.”  Dòng chốt cuối cùng in đậm màu đen, cỡ chữ to: “Tổng chênh lệch: 367.900 tệ”

Tôi xem mà sững người.

Còn Hà Kiến Hâm thì tưởng tôi hoảng sợ thật. “Thấy bằng chứng rồi chứ? Kiều Kiều thức cả đêm gom số liệu cho tôi đấy. Cô biết ngành này nhỏ thế nào rồi đấy. Chỉ cần tôi nhắc khẽ với HR một câu… Thì sau này cô còn xin được việc ở đâu nữa hả?”

Ông ta đẩy tờ đơn xin nghỉ lại. “Ký đi. Giao việc cho xong là coi như êm chuyện.”

Ông ta còn chưa kịp dọa dẫm tiếp, tôi liền cắt ngang: “Những thứ này không đủ làm chứng cứ. Thêm nữa, mọi hợp đồng đều duyệt theo quy trình, và được thanh toán bởi phòng tài chính. Tất cả email trao đổi với nhà cung cấp, tôi đều cc cho ông và bộ phận liên quan cùng xem.”

Tôi dừng một nhịp, nhìn thẳng. “Nếu ông nhất quyết muốn chấm dứt hợp đồng lao động với tôi, xin vui lòng làm theo luật đền bù N+1.”

Hà Kiến Hâm nổi khùng, hét ầm lên: “Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Miệng lúc nào cũng N+1! Năng lực cô kém, còn vướng tình nghi ăn hoa hồng. Không sa thải thẳng mặt cô đã là giữ thể diện cho cô lắm rồi! Cô chắc chắn là không ký đúng không? Đừng để tôi trở mặt lập tức đuổi thẳng cô!” Ông ta từng bước ép sát, dùng lời đe dọa và cả thân thể để tạo áp lực.

Tôi chỉ bình thản lùi nửa bước, hỏi ba câu gọn: “Ông xác định đuổi tôi? Lý do sa thải là gì? Lương và đền bù khi nào chuyển vào tài khoản?”

Ông ta thấy tôi không hề sợ, sắc mặt liền thay đổi liên tiếp. Cuối cùng giọng ông ta cũng dịu đi: “Tiểu Lý, đừng l.à.m t.ì.n.h hình khó coi như vậy. Thế này nhé cô cứ nghỉ ngơi hai tuần, đợi HR thông báo rồi quay lại làm.”

Tôi cười nhạt. Không mắc bẫy. “Vậy phiền ông gửi email nói rõ thời gian nghỉ, cách tính lương và ngày quay lại làm. Nhớ cc cả HR vào.” Nói xong, tôi rời khỏi phòng.

Hà Kiến Hâm giận run, gào sau lưng: “Ngày mai cô đừng có đến công ty nữa!”

Vì không nhận được bất cứ email thông báo chính thức nào, nên tôi vẫn đến công ty như bình thường nhưng thẻ chấm công lại không mở được cửa. Tôi chụp hình, gửi mail cc cho HR và Hà Kiến Hâm. Sau đó bám theo một đồng nghiệp vừa đi qua để vào được văn phòng.

Vừa đặt túi xuống chỗ ngồi, đã nghe Hứa Kiều Kiều giọng chua lè: “Có người đúng là mặt dày thật ha, bám riết công ty không buông. Còn muốn tiếp tục ngồi lên đầu tụi tôi mà hút m.á.u nữa chứ~ tsk tsk!”

Đồng nghiệp bàn bên ghé sát tai hỏi nhỏ: “Chị Tiểu, nghe nói công ty đang ép chị nghỉ thật hả?”

Tôi không lộ cảm xúc, chỉ đáp gọn: “Không có email chính thức thì không tính.”

“Nhưng họ đồn chị ăn hoa hồng cả mấy trăm ngàn…” Cậu ta nuốt lời giữa chừng.

“Tin đồn không có chứng cứ, tôi mặc định là nói xấu.” Tôi quay sang làm việc nhưng màn hình báo lỗi. Tất cả quyền truy cập đã bị khóa, ngay cả mạng nội bộ cũng không vào được.

Hứa Kiều Kiều bật cười: “Ha ha, chị Lý không có việc thì ngồi chơi đi. Làm gì có ai được rảnh rỗi nằm không hưởng lương được như chị đâu. Ôi phê quá ha~! Không như em, ngày nào cũng cực khổ vì công ty tiết kiệm chi phí~!” Cô ta lắc lắc chiếc thẻ đeo n.g.ự.c mới tinh: Nhân viên mua hàng – Hứa Kiều Kiều Một đêm đã đường hoàng chuyển lên chính thức.

Tôi mím môi, gửi mail xin giao việc mới.

Dù bị phớt lờ hơn một tuần, nhưng tôi vẫn đều đặn đi làm, chấm công, gửi email báo cáo. HR gọi tìm tôi cả chục lần nhưng tôi đã chuẩn bị đủ hồ sơ, nên họ không moi ra được một kẽ hở nào.

Cuối cùng, sau khi thương lượng xong: tôi nhận mức bồi thường N, và rời công ty sau 30 ngày. Thật ra tôi còn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, đúng giờ đi làm, đúng giờ về, chẳng bị ai quấy rầy. Tôi cũng bắt đầu liên hệ với bên môi giới để tìm chỗ mới.

Chương trước

error: Content is protected !!