Cái tát cho kẻ thích săn sale 0 đồng – Chương 2

Hứa Kiều Kiều lại bám theo, gọi toáng lên: “Chị Lý ơi, boss nói rồi nha~ Việc mua sắm năm nay là của em! Chị nhớ bàn giao đầy đủ cho em đó!”

Cả văn phòng đều quay sang nhìn.

Tôi vẫn giữ đúng trách nhiệm, bàn giao từng danh sách nhà cung cấp và bảng giá. Nói thật, làm quản lý mua hàng ở công ty này nhiều năm đã khiến tôi mệt rã rời. Nhưng kinh nghiệm thì đúng là tích lũy được rất nhiều. Trước đó cũng có vài nơi có ý mời tôi, nhưng tôi không nhận. Chủ yếu là lười thay đổi môi trường. Nhưng giờ bị ông chủ còn cố ý giáng chức, trong lòng tôi rốt cuộc chẳng còn chút niềm tin nào ở đây nữa. Tôi đã không cần thiết cứng đầu cứng cổ bám lấy nơi này nữa, cùng lắm là đổi công ty mà làm.

Nãy giờ tôi không cãi lại, cũng là muốn chừa lại một đường lui cho bản thân. Chỉ vì hơn thua một câu rồi để ảnh hưởng kiểm tra lý lịch sau này thì hoàn toàn không đáng. Nghĩ tới đó, tôi liền thở phào. Giao hết việc chuẩn bị tiệc tất niên xong, tôi ngược lại còn rảnh hơn.

Tôi định ra pha ly cà phê cho tỉnh người, thì tôi liền thấy Hứa Kiều Kiều ôm bảng giá nhà cung cấp đi thẳng về phía bàn tôi.

“Chị Lý, mấy cái giá này không đúng phải không?” Cô ta nhăn mặt, giọng sắc lẻm, y như muốn đấu đá. “Chị nhìn đi! Máy sấy tóc hãng Daimumu, giá thị trường hơn 2.000 một chút thôi! Mà trên bảng chị ghi tới 2.799? Chưa tính mã giảm các kiểu nữa đó!”

Tôi liếc mắt nhìn một cái. Cô ta đúng là chẳng hiểu gì, trực tiếp lấy ngay cột giá tham khảo cuối bảng rồi tưởng đó là giá công ty nhập vào. Tôi phải giải thích cho cô ta từ đầu mấy thuật ngữ cơ bản về giá mua.

Hứa Kiều Kiều đỏ mặt lên, nhưng vẫn cố kiếm chuyện: “Thì sao chứ! Em xem báo giá năm ngoái rồi, có 1.900 một máy! Còn trên mạng, theo hướng dẫn săn sale ấy, chưa tới 1.500 vẫn mua được! Còn được cam kết đồ thật!”

Vài đồng nghiệp đứng gần cũng chịu không nổi. Có người tốt bụng hoà giải: “Tiểu Hứa, em mới làm có lẽ chưa rõ. Công ty mua hàng theo lô, phải thương lượng với hãng, chứ không thể đạt mức săn sale của cư dân mạng đâu.”

Hứa Kiều Kiều lập tức đỏ vành mắt: “Em biết mọi người không ưa em, lúc nào cũng hùa theo chị Lý. Nhưng em cũng chỉ vì cái tốt của công ty thôi mà! Chẳng phải chỉ cần tốn công sức nhiều hơn chút thì em đã có thể giúp công ty vừa tiết kiệm tiền, vừa đảm bảo hàng thật rồi Làm mua hàng là phải bẻ đôi từng đồng mà tiêu chứ!”

Cô ta đập bàn tính trên máy: “Em tính sơ sơ theo số quà mà công ty mua năm ngoái. Chỉ riêng máy sấy tóc, giá mua của công ty và giá online đã chênh tới 500 tệ một cái! Lùi một vạn bước, dù lấy theo giá em vừa tìm là 1.750, chưa tính mã giảm rồi mua theo lô cũng vẫn chênh 150 một cái! Làm tròn luôn, là chênh nhau tận mấy chục ngàn tệ… còn chưa tính những món đồ khác! Khoản dư đó vào túi ai thì chị Lý chắc hẳn là hiểu rất rõ chứ nhỉ?”

Hứa Kiều Kiều nói y như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt. Cô ta chỉ còn chưa báo luôn số chứng minh nhân dân của tôi để tố tôi ăn chặn cho đủ bộ. Mấy người thích hóng chuyện cũng lôi điện thoại ra tra giá.

“Ủa, hình như đúng thiệt nha…”

“Không cần săn sale, máy em còn hiện 1.720 nè, còn rẻ hơn cả Kiều Kiều tìm!”

“Của tôi cũng vậy, bên bán cam kết chính hãng, hàng giả đền mười nữa kìa!”

Một câu mỗi người, ánh mắt mọi người nhìn tôi bắt đầu trở nên khó nói.

“Hứa Kiều Kiều.” Tôi gọi thẳng đầy đủ họ tên cô ta. “Tất cả đơn mua hàng trước giờ đều qua nhiều bước phê duyệt. Quá trình thanh toán toàn bộ do phòng tài chính thực hiện. Việc so giá thị trường đều được tôi ghi trong báo cáo công việc. Mong cô đừng vu khống bằng miệng, bôi nhọ công sức của tôi và các đồng nghiệp.” Làm mua hàng mà bị đồn ăn hoa hồng, thì khác gì đang cắt đứt đường sống của tôi. Chưa kể, mỗi đơn hàng đều nhiều người kiểm duyệt, đâu phải tôi nói một là một.

Hứa Kiều Kiều bật cười, chu môi giễu cợt: “Ui da, chị Lý sao gấp quá vậy~ Người ngay thẳng tự nhiên thì trong sạch chứ, chị nhảy dựng lên là ý gì nè? Hay là… bị em nói trúng tim đen rồi? Sao vậy, có gan ăn hoa hồng mà không có gan thừa nhận à?”

Cô ta càng nói càng quá quắt. Tôi hiểu, cãi nữa chỉ tự đẩy mình vào chiếc bẫy tự chứng minh vô ích. Tôi hít sâu, rồi giơ điện thoại trước mặt cô ta: “Những gì cô vừa nói, tôi đã ghi âm toàn bộ. Nếu cô không đưa ra được bằng chứng thật sự, tôi sẽ giữ quyền kiện cô tội phỉ báng.”

Hứa Kiều Kiều sững lại, rõ ràng không ngờ tôi lại phản đòn như thế. Vài giây sau, cô ta bùng nổ: “Hừ! Chị Lý, chị cứ chờ đó đi! Tôi sớm muộn gì cũng bắt được thóp của chị! Trời cao có mắt, tự biết mà làm người đi!”

Rồi cô ta quay người bỏ đi.

Chương trước

error: Content is protected !!