Hà Kiến Hâm và Hứa Kiều Kiều bị cảnh sát đưa đi ngay hôm đó. Lệ tổng đưa hai đứa nhỏ về nhà xong, hẹn tôi ra quán cà phê nói chuyện.
“Cảm ơn em, Tiểu Lý.”
Tôi nhìn chị lo lắng. “Lệ tổng, chị ổn chứ?”
“Không sao, chỉ là… hơi mệt. Người ngủ cạnh mình bao nhiêu năm, hóa ra lại là loại người đó.” Chị thở dài một hơi. “May là em nhắc chị kịp. Công ty, chị sẽ tự tay chỉnh lại. Con bé thực tập kia chị sẽ kiện nó ra tòa.”
Lệ tổng kể rất nhiều. Hà Kiến Hâm lén chuyển dời tài sản ra bên ngoài, ra vào hộp đêm cao cấp, dan díu lung tung. Về đến nhà thì đóng vai chồng tốt, ba hiền.
“Biết người biết mặt không biết lòng. May mà ông ta vẫn chưa kịp làm sập công ty.” Lệ tổng nhấp cà phê, giọng bình thản: “Dữ liệu mà thực tập sinh trộm từ nội bộ ấy… toàn là số liệu giả chị chuẩn bị sẵn.”
Tôi giơ ngón cái. “Đẳng cấp!”
Sau đó, từng chuyện được lan ra: Lệ tổng nộp đơn ly hôn.
Vì bằng chứng ngoại tình và gian dối quá rõ ràng, nên Hà Kiến Hâm chỉ được chia một phần tài sản nhỏ đến đáng thương.
Hứa Kiều Kiều bị điều tra vì ăn cắp bí mật thương mại, nhận tiền bất hợp pháp hơn 30 vạn tệ, bị phán 2 năm tù giam.
Công ty đối thủ nhận dữ liệu giả, đưa ra báo giá sai, thua t.h.ả.m trong đợt đấu giá. Lệ tổng nhân cơ hội đoạt luôn hợp đồng lớn.
Còn tôi, sang Tập đoàn Thịnh Hòa, làm tròn một tháng đã lên nhân viên chính thức, lương tăng thêm 10%. Năm đó, tiền thưởng cũ và bồi thường ở công ty cũ gom lại gần 80 vạn. Lệ tổng lại riêng gửi tôi 1 triệu tệ cảm ơn. Tôi đếm đống số 0 nhảy trên tài khoản mà cảm giác tương lai sáng loáng đã ngay trước mắt.
Trời quang, đường rộng. Cuối cùng tôi cũng thoát được chỗ cũ mục nát ấy rồi.
HẾT.
