Khi nào mưa thôi rơi – Chương 5
Khi Chu Dạng rời đi, sắc mặt anh ấy vẫn ngây dại. Không nhìn thấy tôi ở góc khuất. Tôi bình tĩnh bước vào phòng bệnh, bóc hạt dẻ đường cho bố tôi. “Ăn ngon không bố?” “Ngọt, ăn ngon lắm.” Sau vài giây ngẩn ra, bố tôi lại mở miệng: “Sao lúc nãy sắc … Đọc tiếp