Ván cờ hai mươi năm – Chương 17

Cuộc phản công của những người trẻ như cơn mưa đúng lúc, dập tắt ngọn lửa tà ác đang cháy rừng rực trên mạng. Dù vẫn còn vài âm thanh lẻ tẻ, nhưng cục diện đã định. Kế hoạch hạ gục Chu Văn Hải bằng dư luận của Trần Lập Phong — hoàn toàn phá … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 8

Tôi gượng cười, dè dặt nói với chị Vân: “Chị Vân, vài hôm nữa em nhập học, chắc sẽ chuyển vào ký túc xá luôn.” …Ðể không làm phiền hai người. Nửa câu sau, tôi không nói ra được. Chị Vân dường như sực nhớ ra điều gì, liền đẩy nhẹ vai anh tôi: “A, … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 7

Bánh sủi cảo anh nấu vẫn chẳng khá hơn là bao, vẫn là một nồi canh da bánh với thịt vụn. Thế nhưng tôi ăn ngon lành, không sót một miếng. Tôi không hỏi anh ba năm qua đã đi đâu. Chỉ cần lúc này anh đang ở bên tôi, A Phúc cũng đang ở … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 6

Mùa xuân năm nay đến muộn. Tôi và A Phúc ngồi bên bờ sông, lặng lẽ ngắm dòng nước cuốn theo những mảng băng tan trôi. Tôi nhớ đến lời anh trai từng kể: lúc còn ở biên giới, mùa xuân đến là thời điểm nguy hiểm nhất. Sông vừa tan băng, bờ trơn trượt, … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 5

Sau Tết, cả nhà Tống Tiểu Mỹ kết thúc kỳ nghỉ, vui vẻ trở về nhà. Nghĩ đến món quà tôi để lại trong nhà, chắc họ sẽ rất bất ngờ. Chỉ tiếc, tôi không thể chứng kiến nét mặt của họ lúc ấy. Người đầu tiên phát hiện ra món quà, chính là Tống … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 4

Tôi cười, một nụ cười đau đến tê tái. Vừa cười, nước mắt đã rơi. Ba năm nay, chẳng ai đối xử tốt với tôi cả. Cho dù mẹ có yêu thương em gái đến thế nào, những ngày tôi sống ở đây vẫn chỉ toàn đắng chát và va vấp. Tôi giơ tay run … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 3

Anh tôi từng nói, đừng sợ thiếu thốn, vì toàn bộ tiền trợ cấp sau khi ba hy sinh, anh đã đưa hết cho mẹ. Số tiền đó đủ để tôi sống. Thế mà váy áo của Tống Tiểu Mỹ thì ngày nào cũng đổi, còn tôi chỉ có mỗi bộ đồng phục bạc màu … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 2

Tôi bướng bỉnh không chịu nói. Mẹ đẩy tôi một cái, hạ giọng: “Con còn muốn tiếp tục nuôi A Phúc không?” “Xin lỗi.” Tôi cúi đầu trước Tống Tiểu Mỹ, cố gắng thể hiện sự chân thành. Anh trai không ở bên tôi nữa, A Phúc là người thân duy nhất tôi còn. Nhưng … Đọc tiếp

Xuân trở về Y thành – Chương 1

Sảnh chờ xe đông người qua lại, tôi đeo một chiếc ba lô nhỏ, đứng thất thần trong góc. Trong ba lô là sách cần ôn tập và vài bộ quần áo thay đổi. Ðó là toàn bộ tài sản tôi có sau ba năm sống ở ngôi nhà kia. Ba năm trước, cũng tại … Đọc tiếp

error: Content is protected !!