Trương Minh cứng họng không nói được gì.
“Cho nên, chị hỏi em.” Cố Thanh Thu nhìn thẳng vào cậu, “Nếu có cơ hội tốt hơn, em có đi không?”
Trương Minh ngẩng đầu. “Cơ hội gì?”
“Lương gấp đôi, giữ nguyên cả đội, vẫn là làm sản phẩm.”
“Ý chị là…”
“Chị đang cân nhắc.” Cố Thanh Thu nói, “Nếu chị đi, em đi cùng không?”
Trương Minh im lặng ba giây. “Ði.”
“Chắc chứ?”
“Chị Thanh Thu, em theo chị ba năm rồi.” Trương Minh đứng dậy, “Ðội này là do chị một tay gầy dựng, không phải Phương Dĩ Nam.”
Cố Thanh Thu gật đầu. “Vậy thì chờ tin chị.”
Tám giờ tối, Cố Thanh Thu vẫn còn ngồi trong văn phòng. Trên màn hình máy tính là toàn bộ tài liệu dự án trong suốt năm năm qua của cô.
Tháng 11 năm 2020 cô vào công ty, khi ấy công ty chỉ có 50 người, cô là quản lý sản phẩm thứ 23. Phương Dĩ Nam đích thân phỏng vấn cô, nói: “Thanh Thu, tôi rất có niềm tin vào cô, chúng ta cùng nhau làm lớn công ty này nhé.” Lúc đó, cô đã tin.
Năm đầu tiên, một mình cô phụ trách ba dòng sản phẩm, làm thêm đến nửa đêm là chuyện thường, cuối tuần gần như không nghỉ. Năm thứ hai, cô được lên chức quản lý sản phẩm, dẫn theo hai người. Năm thứ ba, cô được thăng làm giám đốc sản phẩm, bắt đầu xây dựng đội nhóm. Chỉ trong nửa năm, cô tuyển được 20 người, tự tay đào tạo, gắn kết, dẫn dắt dự án.
Dự án đầu tiên, đạt hạng ba trong ngành. Dự án thứ hai, đứng đầu ngành. Dự án thứ ba, ký được đơn hàng lớn nhất trong lịch sử công ty, 15 triệu.
Phương Dĩ Nam mở tiệc ăn mừng cho cô, trước mặt toàn bộ nhân viên nói: “Thanh Thu là báu vật của công ty, ai muốn lôi kéo cũng không được!”
Cố Thanh Thu vẫn nhớ hôm đó mình uống rất nhiều rượu, vô cùng vui vẻ. Giờ nghĩ lại, thấy thật trớ trêu.
Ðiện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của Vương Vi, trưởng phòng vận hành trong nhóm. “Chị Thanh Thu, chị đang ở công ty à? Chị có rảnh nói chuyện không?”
Mười phút sau, Vương Vi bước vào văn phòng. Cô đóng cửa, ngồi xuống, nhìn Cố Thanh Thu.
“Chị cũng biết rồi à?” Cố Thanh Thu hỏi.
“Trương Minh nói với em.” Vương Vi mím môi, “Em xếp thứ 9.”
“Ừ.”
“Tại sao?” Giọng Vương Vi nghèn nghẹn, “Năm ngoái em đạt danh hiệu vận hành xuất sắc nhất, năm nay tỷ lệ tăng trưởng cũng đứng đầu phòng, tại sao lại là em bị cắt?”
“Không phải vì năng lực.” Cố Thanh Thu đáp, “Mà là vì chi phí.”
“Nhưng giá trị chúng ta tạo ra còn cao hơn nhiều lần chi phí mà!”
“Chị biết.” Cố Thanh Thu đưa cho cô ly nước, “Nhưng sếp không nghĩ vậy.”
Vương Vi uống một ngụm, lấy lại bình tĩnh. “Trương Minh nói chị đang cân nhắc đưa cả nhóm đi?”
“Phải.”
“Ði đâu?”
“Ðối thủ cạnh tranh.” Cố Thanh Thu đáp, “Tổng giám đốc Trần bên đó mời chị với mức lương 1,2 triệu, còn nói sẵn sàng trả giá cao nhất thị trường cho cả nhóm.”
Vương Vi sững người. “1,2 triệu? Chị đang là 600 ngàn.”
“Ðúng, gấp đôi.”
Vương Vi im lặng một lúc. “Nếu chị đi, em theo.” Cô ngẩng đầu, “Không vì gì khác, chỉ vì ba năm nay chị đã dẫn dắt tụi em như thế nào.”
“Thời gian đó rất vất vả.” Cố Thanh Thu cười nhẹ, “Em còn nhớ không? Dự án đầu tiên, mình sửa bản đề xuất đến 23 lần.”
“Nhớ chứ.” Vương Vi cũng cười, “Chị dẫn tụi em thức trắng đêm chỉnh sửa, mệt quá thì trải chiếu ngủ dưới sàn phòng họp, dậy là sửa tiếp.”
“Lúc đó Phương Tổng còn đến động viên, nói khi dự án xong sẽ thưởng cho cả nhóm.”
“Sau đó đúng là có thưởng.” Vương Vi nói, “Nhưng không phải ông ấy thưởng, mà là chị tự bỏ tiền đãi bọn em ăn một bữa, còn lì xì mỗi người 2 ngàn.”
Cố Thanh Thu không nói gì. Cô vẫn nhớ bữa đó, tốn hơn một vạn, bằng một phần tư lương tháng của cô. Nhưng cô thấy xứng đáng.
“Chị Thanh Thu.” Vương Vi đứng dậy, “Nếu chị đi, em chắc chắn theo. Những người khác, em sẽ hỏi thêm.”
“Ðừng vội.” Cố Thanh Thu nói, “Chị vẫn đang cân nhắc.”
“Cân nhắc gì ạ?”
“Làm vậy… có quá tuyệt tình không?”
Vương Vi sững người, sau đó bật cười. “Chị Thanh Thu, người ta muốn đuổi chị rồi, chị còn nghĩ đến chuyện có tuyệt tình không à?”
Cố Thanh Thu cũng bật cười. “Cũng đúng.”
Hôm sau, Cố Thanh Thu hẹn gặp Tô Vãn. Trong quán cà phê, Tô Vãn lật xem hợp đồng lao động của cô.
“Trong hợp đồng này không có điều khoản hạn chế cạnh tranh?” Cô ngẩng lên hỏi.
“Không có.” Cố Thanh Thu đáp, “Ký từ năm năm trước, lúc đó công ty còn nhỏ, Phương Tổng nói không cần thiết.”
“Vậy thì dễ rồi.” Tô Vãn gập tài liệu lại, “Cậu có thể nhảy việc luôn, không vi phạm pháp luật cũng chẳng trái hợp đồng.”
“Nhưng mà… dẫn cả đội theo…”
“Thành viên đội đều là cá nhân độc lập, họ có quyền tự do nghỉ việc.” Tô Vãn nhấp ngụm cà phê, “Miễn là cậu không ép buộc, không có ý đồ lôi kéo ác ý thì không sao cả.”
“Thế nào gọi là ‘lôi kéo ác ýʼ?”
“Là khi cậu còn tại chức, lợi dụng quyền hạn để xúi giục nhân viên nghỉ việc, đầu quân cho đối thủ cạnh tranh.” Tô Vãn giải thích, “Nhưng trong trường hợp này, là công ty muốn sa thải cậu, cậu bị động rời đi, thành viên đội tự nguyện theo, thế thì không tính là ác ý.”
Cố Thanh Thu gật đầu. “Vậy khoản đền bù N+3, tớ có thể đòi chứ?”
“Ðương nhiên.” Tô Vãn nói, “Cậu bị công ty cho nghỉ việc, không phải tự nghỉ, họ bắt buộc phải bồi thường.”
“15 vạn.”
“Năm năm làm việc, tính theo N+3 thì đúng là khoảng đó.” Tô Vãn cau mày, “Nhưng thật lòng mà nói, số tiền này với cậu chỉ là tiền lẻ thôi.”
“Tớ biết.” Cố Thanh Thu cười, “Nhưng tớ vẫn muốn lấy.”
“Vì sao?”
“Vì tớ muốn để Phương Dĩ Nam biết, sa thải tớ chính là quyết định ngu xuẩn nhất đời anh ta.”
Tô Vãn sững lại vài giây, rồi bật cười. “Ðược, khí phách đấy.” Cô nâng ly cà phê, “Vậy thì tớ chúc cậu sang công ty mới lương gấp đôi, đè bẹp sếp cũ dưới chân mà quét.”
Hai người cụng ly.
