Chiều thứ Sáu, Cố Thanh Thu nhận được cuộc gọi từ HR Lý Uyển Kỳ. “Thanh Thu, Phương Tổng muốn gặp chị.”
“Khi nào?”
“Bây giờ, chị tiện không?”
“Cho tôi mười phút.” Cố Thanh Thu chỉnh lại quần áo, cầm điện thoại, bước về phía văn phòng tổng giám đốc. Lúc đi ngang qua phòng họp, cô bấm nút ghi âm, rồi nhét điện thoại vào túi áo khoác. Phòng làm việc của Phương Dĩ Nam nằm trên tầng 32, cửa kính sát đất, nội thất gỗ đỏ, trên tường treo vài bức thư pháp.
“Thanh Thu, ngồi đi.” Phương Dĩ Nam chỉ tay về phía sofa.
Cố Thanh Thu ngồi xuống, nhìn thẳng anh ta. “Phương Tổng gọi tôi có chuyện gì?”
“Nghe nói cô đã xem danh sách rồi?” Phương Dĩ Nam rót trà, đưa cho cô.
“Hồ sơ của chị Lý để quên trên máy in, tôi nhìn thấy.”
“Vậy… về chuyện trong danh sách, cô nghĩ sao?”
Cố Thanh Thu cầm ly trà lên, không uống, đặt xuống. “Tôi còn nghĩ sao được?” Cô bình tĩnh nói, “Xếp đầu danh sách, N+3, 150 ngàn, rời công ty cuối tháng 11.”
Phương Dĩ Nam thở dài. “Thanh Thu, cô đừng hiểu nhầm, công ty không nhằm vào cô.”
“Tôi biết, là nhằm vào cả bộ phận – 23 người, cắt 22.”
“Công ty bây giờ…” Phương Dĩ Nam ngập ngừng, “Thị trường khó khăn, chúng tôi phải kiểm soát chi phí.”
“Tài khoản còn 50 triệu.” Cố Thanh Thu đáp.
Mặt Phương Dĩ Nam biến sắc. “Cô tra dữ liệu tài chính?”
“Tôi có quyền truy cập.”
“Vậy chắc cô cũng thấy rồi, năm nay tăng trưởng chỉ 8%, năm ngoái là 25%.”
“Vì vậy nên cắt luôn nhóm tạo ra nhiều doanh thu nhất?”
Phương Dĩ Nam im lặng mấy giây. “Thanh Thu, tôi biết giá trị của cô, nhưng…” Anh nhìn cô, “Tiền lương của cô quá cao, cả nhóm cũng vậy.”
“Ba năm, 32 triệu.” Cố Thanh Thu nhìn thẳng anh ta, “Phương Tổng, con số đó chắc anh còn rõ hơn tôi.”
“Tôi rõ.”
“Vậy anh thấy giá trị của chúng tôi không xứng với lương?”
“Không phải không xứng…” Phương Dĩ Nam xua tay, “Mà là công ty không gánh nổi nữa.”
“Không gánh nổi?” Cố Thanh Thu bật cười, “Cắt 8 triệu chi phí nhân sự, nhưng tài khoản còn 50 triệu, anh gọi đó là không gánh nổi?”
Phương Dĩ Nam không nói gì nữa. Cố Thanh Thu đứng dậy.
“Phương Tổng, tôi hiểu rồi.” Cô nhìn anh, “Không phải không gánh nổi, mà là anh thấy… không đáng.”
“Thanh Thu…”
“Không sao, tôi hiểu mà.” Cố Thanh Thu đi về phía cửa, “Khoản N+3, phiền chị Lý sớm làm thủ tục, tuần sau tôi nghỉ.”
“Khoan đã.” Phương Dĩ Nam gọi cô lại, “Tuần sau? Không phải cuối tháng sao?”
“Tôi không muốn đợi nữa.” Cố Thanh Thu xoay người lại, “Dù sao kết quả cũng như nhau, đi sớm hay muộn, khác gì nhau?”
Phương Dĩ Nam nhìn cô mấy giây. “Cô định đi đâu?”
“Cái đó, anh không cần quan tâm.”
“Công ty đối thủ?”
Cố Thanh Thu không trả lời.
“Thanh Thu, tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ.” Giọng Phương Dĩ Nam lạnh hẳn, “Ngành này nhỏ lắm, cô nhảy sang đối thủ, đường sau này không dễ đi đâu.”
“Còn hơn bị sa thải.”
“Cô…” Phương Dĩ Nam hít sâu, “Ðược thôi, cô muốn đi tôi không cản, nhưng nhân sự của đội, cô không được mang đi.”
“Tại sao?”
“Họ là nhân viên công ty, không phải nhóm riêng của cô.”
“Họ là những cá nhân độc lập, có quyền tự do nghỉ việc.” Cố Thanh Thu bình tĩnh nói, “Phương Tổng, anh không định can thiệp cả chuyện đó chứ?”
“Ý tôi là…” Phương Dĩ Nam đứng dậy, bước tới trước mặt cô, “Nếu cô dám dắt họ đi, tôi sẽ khiến cô không sống nổi trong ngành này.”
Cố Thanh Thu nhìn thẳng anh ta, mấy giây sau khẽ cười. “Phương Tổng, cảm ơn lời đe doạ của anh.” Cô quay người mở cửa, “Tôi đã ghi âm lại rồi.”
Phương Dĩ Nam chết lặng.
Cửa đóng lại. Ngoài hành lang, Cố Thanh Thu lấy điện thoại ra, dừng ghi âm. Tệp ghi âm đã lưu, thời lượng: 7 phút 32 giây. Cô gửi file cho Tô Vãn, ghi chú: “Bằng chứng.”
Sau đó cô nhắn cho Trần Tổng: “Trần Tổng, tôi chấp nhận offer. Thứ Hai tuần sau có thể đi làm không ạ?”
Chưa đầy một phút sau, Trần Tổng trả lời: “Hoan nghênh! Thứ Hai tôi đích thân đón cô.”
Cố Thanh Thu cất điện thoại, quay lại văn phòng.
Trương Minh, Vương Vi, Lưu Hạo – ba thành viên nòng cốt đang đợi cô.
“Sao rồi?” Trương Minh hỏi.
“Phương Tổng nói, không cho mang cả nhóm đi.” Cố Thanh Thu ngồi xuống, “Còn đe doạ, nói sẽ khiến chị không trụ nổi trong ngành.”
“Dựa vào cái gì?” Vương Vi tức giận.
“Dựa vào việc anh ta là sếp.” Cố Thanh Thu cười nhẹ, “Nhưng anh ta quên mất một điều.”
“Gì cơ?”
“Tôi có Luật lao động.”
Cả ba cùng bật cười.
“Chị Thanh Thu, chị quyết rồi?” Lưu Hạo hỏi.
“Quyết rồi.” Cố Thanh Thu nhìn họ, “Thứ Hai tuần sau, chị vào công ty mới. Các em, theo không?”
Ba người liếc nhau một cái, rồi đồng thanh: “Theo!”
“Vậy từ bây giờ bắt đầu.” Cố Thanh Thu lấy ra một danh sách, “Danh sách 23 người trong nhóm, mỗi người phụ trách sáu bảy người, âm thầm hỏi họ có muốn đi cùng không.”
“Cần giữ bí mật không?” Trương Minh hỏi.
“Có.” Cố Thanh Thu gật đầu, “Tạm thời đừng để HR và Phương Tổng biết.”
“Còn nữa.” Cố Thanh Thu tiếp, “Khi hỏi, nhớ nhấn mạnh ba điểm: Một, lương bên công ty mới cao hơn. Hai, cả đội vẫn giữ nguyên. Ba, đây là lựa chọn tự do của họ, không ai ép buộc.”
“Hiểu rồi.” “Ði làm đi.”
Ba người rời khỏi văn phòng. Cố Thanh Thu ngồi lại, ngắm nhìn thành phố ngoài cửa sổ.
Năm năm rồi. Cô từng nghĩ, nơi này là chốn trở về của mình. Không ngờ, nơi trở về… lại là một khởi đầu mới.
