Thưởng cuối năm không có tên tôi – Chương 10

Ðể giữ vững tôi, nhân tố then chốt đã lật đổ Tổng giám đốc Vương, đồng thời cũng để tái tạo hình ảnh công ty, Hội đồng quản trị đã tiến hành một cuộc thanh trừng nội bộ với tốc độ như sấm sét.

Lý Minh là kẻ đầu tiên bị xử lý. Hắn giống hệt một con gà bị đem ra làm gương để răn khỉ.

Tổ kiểm toán nội bộ nhanh chóng vào phòng hành chính, lật tung toàn bộ sổ sách nhiều năm của hắn. Không tra thì không biết, một khi điều tra mới thấy kinh hoàng. Một nhân viên hành chính tưởng như tầm thường, trong suốt thời gian công tác, đã lợi dụng chức vụ để tham ô công quỹ, cấu kết với nhà cung ứng, ăn chia hoa hồng, số tiền phi pháp lên đến hơn một triệu.

Lý Minh bị tổ điều tra gọi lên đối chất. Ban đầu hắn vẫn cố cãi cùn, đổ hết trách nhiệm lên đầu Vương, thậm chí còn cắn ngược lại, nói tôi vì tư thù cá nhân mà gài bẫy hắn. Nhưng chứng cứ rành rành, hắn không còn đường chối. Tôi cũng đưa thêm những bằng chứng cho thấy hắn từng tung tin đồn, cố ý phá hoại tiến độ dự án của tôi. Mọi lời biện hộ của hắn trở nên vô nghĩa. Cuối cùng, Lý Minh bị kết luận “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, có dấu hiệu phạm tội chức vụ”, bị công ty khai trừ và chuyển giao cho cơ quan tư pháp.

Lần cuối tôi gặp hắn trong công ty, là khi cảnh sát đến dẫn đi. Hắn bị còng tay, đầu tóc rối bù, gương mặt không còn chút vẻ láu cá hay hả hê ngày nào, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng tê liệt. Ði ngang qua cửa văn phòng tôi, hắn nhìn thấy tôi. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn lại, ánh mắt không chút gợn sóng. Kẻ đáng thương, ắt có chỗ đáng hận. Kết cục hôm nay, đều là tự hắn chuốc lấy.

Khi những kẻ như Lý Minh bị loại bỏ, bầu không khí công ty bỗng chốc trong sạch hẳn. Những đồng nghiệp từng cười cợt, châm chọc sau lưng tôi, giờ khi gặp, đều tự động cúi đầu, lễ phép gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Tô.” Trong ánh mắt họ, tràn đầy kính sợ.

Còn lão Vương, kết cục càng bi thảm hơn. Sau khi điều tra nội bộ kết thúc, ông ta bị cáo buộc với hàng loạt tội danh: hối lộ thương mại, chiếm dụng chức vụ, tiết lộ bí mật kinh doanh. Hội đồng chính thức bãi nhiệm, đồng thời ông ta phải đối diện với những vụ kiện kéo dài và khoản bồi thường dân sự khổng lồ. Ông ta hoàn toàn sụp đổ. Trong tuyệt vọng, ông ta từng tìm đủ cách liên lạc với tôi, lúc thì cầu xin, lúc lại muốn dùng tài sản bí mật để đổi chác.

Tôi chẳng buồn đáp lại. Chỉ nhờ luật sư gửi về cho ông ta một lá thư, trong đó vỏn vẹn một câu: “Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất phải làm như thế.”

Có lẽ, đến giờ ông ta mới thật sự hiểu, cái im lặng tưởng như yếu đuối của tôi ngày trước, lại chính là đòn chí mạng.

Công ty không thể một ngày không người đứng đầu. Dưới sự nhất trí của Hội đồng, tôi bắt đầu tái cấu trúc bộ máy quản lý. Những nhân viên chân chính, có năng lực, có trách nhiệm nhưng trước đây bị Vương và Lý Minh chèn ép, đều được tôi lần lượt đưa lên các vị trí then chốt. Văn phòng của tôi cũng chuyển từ phòng giám đốc kỹ thuật sang căn phòng cao nhất tầng thượng, với tầm nhìn đẹp nhất, vốn dĩ thuộc về lão Vương.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính rộng lớn, chiếu xuống bàn làm việc mới. Trên đó, lặng lẽ đặt một bản quyết định bổ nhiệm vừa được ký. Ngẩng đầu nhìn, ba chữ in đậm rõ ràng: Phó Tổng giám đốc.

Chương trước

error: Content is protected !!