Thứ ba – 15

Ngày thứ Ba chỉ còn lại vài phút cuối.

Tại một ổ điếm phố Bourbon, một ả tóc hoe, mông to, dựa người thật sát vào gã khách của ả. Một tay ả đặt lên bắp đùi của y, còn tay kia thì đang vua ve gáy y. Ả bảo:

– Nhất định là em muốn ngủ với mình mà.

Y nói tên là Stan gì đó, ở một cái thị trấn khỉ ho cò gáy nào đấy tận bang Iowa mà ả chưa từng nghe nói đến bao giờ. Y mà còn cứ phả mãi cái hơi thối đó vào mặt mình, ả nghĩ, thì mình đến nôn mửa mất thôi. Không thể gọi đó là hơi thở được mà là mùi cống xông ra.

– Còn đợi gì nữa nào? – Gã đàn ông hỏi, nặng nề. Y nắm tay ả, ấn nó sâu vào phía trong đùi của y. – Anh có cái này đặc biệt dành cho bồ đây.

Ả thấy tởm lợm: bọn dùi đục mồm oang oang này, đến đây trăm thằng như một, thằng nào cũng như thằng nào. Chúng tin rằng cái mà chúng có ở giữa hai đùi là thứ của quý đặc biệt mà bọn đàn bà khao khát, và chúng lấy làm tự hào quá quắt, tưởng như tự chúng đã trồng cấy được cũng giống như trái dưa chuột giành giải thưởng trong cuộc thi sản vật… Lạy Chúa! Hắn thở mùi khó chịu quá.

Cách chỗ bàn họ ngồi độ vài bước, ban nhạc Jazz om sòm, không có đủ tài nghệ để chơi ở những tiệm có tiếng hơn ở phố Bourbon như Famous Do hoặc Paderk, ban nhạc đang kết thúc rời rạc một tiết mục. Bản nhạc này có kèm theo múa – nếu như người ta có thể gọi cái động tác huơ tay múa chân vụng về đó là một điệu múa – do một mụ tên gọi là Jane Mansfield biểu diễn (một ngón nghề của dân phố Bourbon là lợi dụng tên tuổi của các diễn viên trứ danh, viết hơi khác đi một chút và gán cho một nghệ sĩ vô danh tiểu tốt nào đó, với hy vọng công chúng đi qua có thể nhầm của dỏm là của thật).

Con người quê ở Iowa nôn nóng giục:

– Này, sao ta chưa chuồn khỏi đây đi?

– Em đã nói với mình rồi kia mà. Em làm ở đây. Em không rời khỏi đây được. Em phải đóng cho xong cái vai của em.

– Ỉa vào cái vai của nhà cô!

– Ấy chết, bồ ơi, nói thế không ổn đâu – Rồi dường như người đẹp tóc hoe, mông to bỗng hứng khởi lên, hỏi: – Bồ đang trọ ở khách sạn nào vậy?

– St. Gregory.

– Gần đây thôi mà.

– Năm phút nữa là tô hô được rồi.

Cô ả trách cứ:

– Có cho em uống trước không?

– Khỏi phải nói! Thôi đi đi nào?

– Ấy anh Stanley! Em có ý kiến thế này.

Ả nghĩ thầm: Tình hình xảy ra giống như một vở kịch diễn suôn sẻ đúng theo dự kiến. Mà tại sao lại không cơ chứ? Đây là lần diễn thứ một ngàn rồi, còn việc cho và nhận thì cũng vài trăm lần. Một tiếng rưỡi đồng hồ vừa qua cái anh chàng Stan, dù lai lịch, gốc gác từ đâu tới chăng nữa, cũng đã ngây thơ tuân thủ cái tập tục cũ rích, mệt mỏi là: trước hết phải nốc rượu làm phép với giá đắt hơn bốn lần so với các quán bai làm ăn lương thiện; sau đó người bồi đưa cô ả vào dự cùng với y. Họ được phục rượu liên tục, mặc dù cũng giống như các cô ả khác làm việc có hoa hồng của bar, ả chỉ uống chè lạnh thay vì thứ rượu whiskey rẻ tiền mà các khách hàng đang uống. Sau đó ả trả puốc boa cho bồi rượu để thúc đẩy sự kiện lên đến cao trào – một chai sâm banh nội hóa chia phần với nhau và ghi vào hóa đơn bốn chục đôla, điều này thì Stanley Sucker không biết tí gì cả, và cứ thử để cho y chuồn ra về không trả một xu nào xem có thoát nổi không?

Việc còn lại là ả bỏ rơi y ngoài đường, mặc dù làm như vậy – nếu như tình hình xảy ra đúng như dự kiến – ả có thể được thêm một khoản hoa hồng nho nhỏ nữa. Dù sao ả cũng đáng được thêm thù lao vì phải chịu đựng cái hơi thở hôi thối này.

Y hỏi:

– Ý kiến gì vậy cưng?

– Mình đưa cho em chìa khóa khách sạn. Mình có thể lấy chiếc khác ở bàn thường trực cơ mà. Bao giờ họ chẳng có vài ba chiếc dự trữ. Em xong việc ở đây là em sẽ tìm đến ngay với mình – Ả bóp vào chỗ mà y đã đặt tay ả lên đó. Mình có đảm bảo là mình sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho em không nào?

– Chắc chứ!

– Thế thì tốt. Đưa chìa khóa đây cho em.

Chiếc chìa vẫn trong tay y, nhưng y giữ rất chặt. Y nói, vẻ nghi ngờ:

– Này, em có đảm bảo là sẽ…

– Bồ ơi, em hứa là sẽ bay vù tới mà – Những ngón tay của ả lại mơn trớn – Anh Stan ơi, còn đứa con gái nào dám chối từ anh được?

Y ấn chiếc chìa khóa vào tay ả.

Chẳng kịp để y thay đổi ý kiến, ả rời khỏi bàn ngay lập tức. Người bồi sẽ xử lý tiếp những chuyện còn lại, hắn được một gã vạm vỡ tiếp tay trong trường hợp thằng Thở Hôi này định sinh sự lôi thôi không chịu nhận tờ hóa đơn kia. Tuy nhiên, có lẽ y không dám, cũng như cạch mặt không dám quay lại đây lần nữa. Bọn cả tẩm không dám làm như vậy bao giờ.

Ả tự hỏi không biết y sẽ nằm trơ ra ở phòng khách sạn, phấp phỏng chờ đợi bao lâu nữa, và đến lúc nào thì y mới nhận thức ra là ả sẽ không đến mà lặn thẳng một hơi, cho dù y có dành cả cuộc đời vô tích sự của y ngồi ở đó mà chờ.

Hai giờ đồng hồ sau, kết thúc một ngày mệt mỏi cũng như hết thảy mọi người, ít nhất cô nương tóc hoe, mông nở kia cũng tự được an ủi đôi phần là còn có thêm một chút lộc nữa – đó là việc ả bán chiếc chìa khóa được mười đô la.

Người mua chính là Milne Trùm Khóa.

Chương trước

error: Content is protected !!