Khi những vệt sáng nhạt đầu tiên của buổi bình minh mới hé rọi trên thành phố New Orleans, Trùm Khóa đang ngồi trên giường, trong phòng của y tại khách sạn St. Gregory, tỉnh táo, cảnh giác và sẵn sàng hành động. Suốt cả buổi chiều và chập tối hôm qua y đã ngủ rất say. Sau đó y dạo một vòng ra ngoài khách sạn, đến hai giờ sáng mới về. Y lại ngủ thêm một tiếng rưỡi nữa, và thức dậy đúng vào giờ y đã dự định. Sau khi trở dậy, y cạo râu, tắm táp bằng hương sen, cuối cùng y vặn nắm vòi hương sen chuyển sang nước lạnh Những tia nước lạnh làm cho thân thể y có cảm giác buồn buồn, rồi nóng bừng lên khi y lấy khăn chà xát mạnh khắp người.
Một trong những lễ nghi trước khi y hành sự là thay quần áo lót mới, mặc một chiếc sơ mi sạch, hồ cứng. Lúc này y cảm thấy chất vải lanh man mát thú vị, làm tăng thêm trạng thái căng thẳng sắc bén mà y chuẩn bị từ trước. Nếu như thoáng trong chốc lát, sự nghi ngờ bồn chồn, ngắn ngủi cố len lỏi vào trong đầu óc, y thấy hoảng sợ khi có thể bị ngồi nhà đá mười lăm năm nữa nếu y bị bắt, y vội xua ngay ý nghĩ đó đi.
Việc chuẩn bị đã tiến hành trôi chảy, điều đó khiến y yên tâm nhiều.
Sáng hôm qua, từ lúc đến đây, y đã mở rộng bộ sưu tập chìa khóa khách sạn từ ba lên năm chiếc.
Tối hôm qua y kiếm thêm một chiếc nữa bằng một cách hết sức đơn giản. Y đã hỏi xin ngay tại bàn đặt ở phía trước của khách sạn. Phòng của y số 830. Y hỏi lấy chìa của phòng 803.
Trước khi làm việc này y đã chuẩn bị một vài điều bất trắc tối thiểu. Y phải kiểm tra cho chắc chắn là chìa khóa phòng 803 ở trên mắc và khe ở phía dưới không có thư từ, tin nhắn gì cả. Mà nếu có thì y phải nán đợi ít lâu, bởi vì khi trao thư từ, tin nhắn, nhân viên phụ trách thường có thói quen hay hỏi tên người lấy chìa khóa. Do vậy, y cứ lảng vảng cho đến lúc bàn đang bận tíu tít lúc đó y mới đứng lẫn vào cùng vài ba người khách khác và không ai kịp hỏi han gì cả. Mà giá như có gặp tình huống vấp váp y sẽ đưa ra một lời giải thích rất đáng tin cậy là y nhầm số đó với số buồng của y.
Y tự nhủ: sự suôn sẻ, đó là một điềm lành. Đến cuối ngày hôm nay, sau khi y kiểm tra kỹ là phiên trực của nhân viên đã thay đổi, y sẽ có thêm hai chìa khóa của phòng 380 và 930 cũng bằng mánh khóe đó. Chiếc chìa khóa thứ hai kiếm được cũng dễ dàng. Cách đây hai đêm, thông qua một nguồn đáng tin cậy, y đã dàn xếp với một ả gái điếm ở phố Bourbon. Chính ả này đã cung cấp cho y chiếc chìa khóa thứ năm, và còn hứa sẽ cung cấp thêm sau này.
Chỉ riêng tại ga xe lửa thì y chẳng thu được kết quả gì sau một đêm khuya khoắt, chán ngắt. Y đã đảo qua một lượt vài ba chuyến tàu đi. Tình hình cũng đã từng xảy ra tương tự như vậy ở các ga xe lửa tỉnh khác. Trùm Khóa rút ra được kinh nghiệm: Rõ ràng các hành khách đi xe lửa thường có suy nghĩ, bảo thủ hơn những hành khách máy bay và có lẽ vì lý do đó mà họ rất lưu tâm đến chìa khóa khách sạn. Như vậy rồi đây y sẽ loại bỏ ga xe lửa khỏi các kế hoạch của y.
Y kiểm tra lại đồng hồ. Không còn lý do gì để trì hoãn nữa, mặc dù vậy, y có cảm giác lạ lùng, y không muốn đứng dậy rời khỏi chiếc giường đang ngồi. Rồi sau khi vượt qua được cảm giác đó, y còn chuẩn bị hai việc cuối cùng nữa.
Trong buồng tắm, y rót ra một phần ba ly rượu Scotch. Y bước vào, lấy chỗ rượu whiskey đó súc miệng kỹ càng, nhưng không uống và cuối cùng nhổ vào chậu rửa mặt. Tiếp sau đó y cầm lấy tờ báo Times Pickayne gập tư, số báo sớm nhất nó hôm nay, mua đêm hôm qua, và kẹp nó vào nách. Cuối cùng, sau khi kiểm tra lại các túi áo quần có cất giấu một cách hệ thống bộ sưu tập chìa khóa của y, y nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Đôi giày đế crếp của y không phát ra một tiếng động khi bước trên cầu thang dành cho nhân viên phục vụ. Y đi xuống hai tầng, bước bình thản, không hấp tấp vội vàng. Khi đã tới hành lang tầng thứ sáu y đảo mắt nhìn nhanh qua hai hướng đề phòng có ai để ý đến y chăng, mặc dù điều đó là rất ít khả năng.
Hành lang vắng lặng.
Trùm Khóa đã nghiên cứu sơ đồ khách sạn và hệ thống đánh số các phòng. Y lấy chìa khóa phòng 641 từ túi áo trong, cầm với vẻ bình thường trong tay và thong thả đi về phía căn phòng có số như vậy mà y biết chắc. Chiếc chìa khóa này y đã vớ được đầu tiên tại phi trường Moisant. Trùm Khóa xưa nay bao giờ cũng tuân thủ thứ tự.
Cửa phòng số 641 ở trước mặt y đây rồi. Y dừng lại. Dưới chân cửa không thấy ánh sáng. Bên trong không có tiếng động. Y rút đôi găng tay, mang vào. Y cảm thấy các giác quan thính nhậy. Y ấn chìa khóa vào ổ không một tiếng động. Khóa xoay rồi. Cửa mở cũng không tiếng động. Y rút chìa khóa ra, bước vào bên trong và nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ánh bình minh nhàn nhạt đã làm cho phía bên trong bớt tối. Trùm Khóa đứng yên, xác định hướng và chờ cho mắt y quen với ánh sáng yếu ớt. Cảnh nhập nhoạng này chính là lý do tại sao bọn trộm khách sạn lão luyện thích chọn thời gian này trong ngày để hoạt động. Ánh sáng đủ cho chúng nhìn và tránh các vật chướng ngại, và may thay lại không bị người khác để ý. Còn có những lý do khác nữa. Đây cũng là thời điểm mà sinh hoạt ở mọi khách sạn im ắng nhất, nhân viên trực ca đêm thì không mấy cảnh giác nữa vì nghĩ rằng ca trực của họ sắp kết thúc. Còn nhân viên ca ban ngày thì lại chưa đến. Các khách trọ, kể cả những người đi chè chén và la cà muộn ở ngoài khách sạn, lúc này đều đã trở về phòng mình và thường đang ngủ say. Bình minh cũng gây cho người ta một cảm giác rằng dường như các tai họa của đêm tối đã qua đi.
Trùm Khóa nhìn thấy rõ hình dạng một chiếc bàn gương trang điểm thẳng phía trước mặt. Phía bên phải là bóng một chiếc giường. Qua tiếng thở đều đều có thể thấy người nằm trên đó đang ngủ rất say.
Bàn gương phải là chỗ mò tiền trước nhất. Y thận trọng tiến đến, huơ chân quờ quạng để phát hiện xem có cái gì có thể làm y vấp được không. Y giơ tay ra chạm vào bàn khi đã tới được đó. Ngón tay y lần mò mặt bàn.
Những ngón tay đeo găng của y chạm phải một đồng tiền xu. Bỏ qua thôi. – Nhét đám tiền lẻ này vào túi chỉ tổ gây ra tiếng xủng xoẻng – Hơn nữa chỗ nào có tiền xu, chỗ đó ắt phải để ví. A! Y đã thò ra nó đây rồi. Dày cộp, rất khoái.
Phòng bỗng nhiên bật lên một ánh đèn.
Sự việc diễn ra đột ngột quá, không hề có một tiếng động nào báo hiệu trước khiến cho Trùm Khóa vốn thường tự hào là nhanh trí cũng hoàn toàn đờ người, bó tay.
Y phản ứng một cách rất bản năng. Y bỏ chiếc ví xuống, xoay người lại, nhìn về phía ánh đèn, vẻ chịu tội.
Người đàn ông vừa bật đèn trên bàn ngủ mặc một bộ pyjama đang ngồi trên giường. Hắn ta còn trẻ, thân hình vạm vỡ và đang cáu kỉnh. Hắn thốt lên:
– Ông đang làm cái con tườu gì vậy?
Trùm Khóa đứng ngây người ra nhìn, không cất được nên lời.
Có lẽ, sau này Trùm Khóa suy luận, cái gã đang ngủ say, bỗng choàng tỉnh dậy kia cũng phải mất vài giây mới định thần được, cho nên gã không nhận ra phản ứng đầy tội lỗi ban đầu của vị khách này. Nhưng một lát sau, khi nhận thấy mình để mất ưu thế, Trùm Khóa phải có hành động, dù là chậm chăng nữa.
Y lảo đảo nói lè nhè như say rượu:
– Nói sa…ao? Tớ là…m gì ấy à… à? Đã… ông là…m gì trên gi..ường tớ… ớ vậy? – Y kín đáo rút găng tay ra.
– Mẹ kiếp! Đây là giường của tao. Phòng của tao!
Trùm Khóa tiến lại gần, phả mạnh một hơi thở sặc mùi rượu whiskey mà y vừa súc miệng. Y thấy gã kia lùi lại. Đầu óc Trùm Khóa lúc này làm việc rất nhanh nhẹn, lạnh lùng như mọi trạng thái thường xuyên của nó. Y đã từng nhiều lần thoát hiểm trong những trường hợp tương tự như vậy trước đây. Y hiểu rằng điều quan trọng ở thời điểm này là phải tự vệ chứ không nên tiếp tục cái giọng công kích, nếu không, người chủ hợp pháp của căn phòng có thể trở nên hốt hoảng và la lối gọi ứng cứu. Mặc dù bản thân gã ta coi bộ cũng đủ giải quyết mọi tình huống bất ngờ.
Trùm Khóa ngây ngô hỏi lại:
– Phòng của ông anh đấy ư? Chắc không?
Gã đàn ông nằm trên giường càng tỏ ra cáu kỉnh:
– Đồ ma men! Tất nhiên là tao phải biết rõ phòng của tao chứ!
– Đây là phòng 614?
– Thằng ngớ ngẩn! Đây là phòng 641.
– Xin lỗi nhé. Tớ lầm! – Y rút tờ báo cặp dưới nách mà y đem theo để gây cho người ta ấn tượng là y vừa mới ở ngoài phố trở về:
– Này báo buổi sáng đây. Đem đến tận tay nhé – Đọc không nào?
– Tao cần chó gì tờ báo của mày. Cầm lấy rồi xéo đi!
Thế là xong. Một lần nữa cái mẹo đánh bài chuồn đã được vạch trước kỹ càng tỏ ra hiệu nghiệm. Y đã ra đến cửa, còn ngoái lại:
– Xin lỗi ông anh nhé. Không cần phải nổi cáu như vậy. Tớ rút đây.
Y sắp ra khuất, gã kia vẫn nhìn theo. Y dùng chiếc khăn tay gấp lại để xoay nắm đấm cửa. Sau khi đi ra, Trùm Khóa khép cửa lại. Y chăm chú lắng nghe. Người đàn ông trong phòng vùng dậy khỏi giường, bước đến phía cửa, có tiếng cửa loạch xoạch rồi tiếng xích bảo vệ móc vào, Trùm Khóa tiếp tục chờ đợi.
Năm phút liền y đứng ở hành lang, không nhúc nhích, lắng nghe xem gã đàn ông trong phòng có gọi điện thoại xuống sảnh không. Điều này cần phải biết chắc. Nếu gã gọi đi, Trùm Khóa phải lập tức lủi về phòng mình ngay, trước khi có tiếng la lối om sòm. Song không thấy động tĩnh gì, cú điện thoại cũng không. Mối nguy hiểm trước mắt đã được đẩy lui.
Tuy nhiên sau đây tình hình có thể diễn biến khác.
Khi gã 641 thức dậy lúc thanh thiên bạch nhật, gã có thể nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra. Gã suy xét chuyện đó và có thể lấy làm thắc mắc. Chẳng hạn: Tại sao người khách kia lại có thể vào nhầm phòng của gã được? Chìa khóa giống nhau hay sao mà người ta vẫn lẫn lộn được? Và khi đã vào được rồi, tại sao y lại đứng trong chỗ tối mà không bật ngay đèn lên? lại còn cả cái phản ứng nhận tội ban đầu của Trùm Khóa nữa chứ. Một kẻ thông minh, khi đã tỉnh táo có thể nhớ lại cái cảnh đó và có lẽ sẽ suy nghĩ kỹ. Dù sao vẫn có đủ lý do để công phẫn và gọi điện thoại cho ban quản lý khách sạn.
Ban quản lý, mà đại diện có thể là một thám tử nội bộ, sẽ nhận ra ngay một số điều nghi vấn. Một cuộc kiểm tra nề nếp sẽ được tiến hành. Người ta sẽ liên hệ với người khách ở phòng 614, dù là ai chăng nữa, và nếu có thể thì chủ nhân của cả hai phòng này sẽ được đưa đến gặp nhau, mặt đối mặt. Cả hai người đều sẽ khẳng định là chưa từng gặp nhau một lần nào trước đây. Gã thám tử khách sạn sẽ không lấy thế làm ngạc nhiên, mà chỉ càng khẳng định thêm sự nghi ngờ của gã rằng đang có một tên bợm chuyên nghiệp hoạt động trong tòa nhà này. Tin tức sẽ lan truyền nhanh chóng. Và thế là ngay khi Trùm Khóa vừa bắt tay vào chiến dịch, toàn bộ nhân viên khách sạn này đã cảnh giác.
Cũng có khả năng là khách sạn sẽ liên hệ với cảnh sát địa phương. Rồi đến lượt họ, họ sẽ hỏi Cục Điều tra Liên bang FBI về tin tức những tên trộm khách sạn đã thành án có khả năng đang hoạt động khắp trong nước. Và khi bản danh sách đến đây, nhất định trong đó sẽ có tên Julius Milne Trùm Khóa. Sẽ có ảnh – ảnh căn cước lưu sở cảnh sát giơ ra cho tất cả các nhân viên ngồi bàn giao dịch cùng các loại nhân viên khác trong khách sạn.
Vậy y chỉ còn một nước là gói ghém rồi chuồn mau. Nếu như y khẩn trương thì chỉ không đầy một giờ đã đi xa thành phố được rồi.
Nhưng nghĩ thế thôi chứ chuyện đời không đơn giản như vậy Y đã đầu tư khá nhiều tiền – nào ôtô, môtel, phòng thuê khách sạn, trả cho ả gái điếm. Hiện nay, lưng vốn đã gần cạn. Khi rút khỏi New Orleans y phải thu lãi về chứ, phải lãi bẫm cơ. Trùm Khóa tự nhủ. Cần phải suy tính lại. Phải nghĩ cho kỹ.
Cho đến lúc này y mới chỉ tính đến khả năng xấu nhất có thể xảy ra. Thử xét mặt khác xem sao.
Cứ cho là những sự việc mà y vừa nghĩ đến sẽ lần lần diễn ra; nhưng có thể cũng phải dăm ba ngày nữa. Cảnh sát New Orleans còn bận bịu với nhiều vụ việc. Theo tin tức tờ báo sáng nay cho biết, toàn bộ các thám tử hiện có đang phải làm việc thêm giờ để điều tra vụ cán xe chết người hiện chưa tìm ra thủ phạm, một vụ làm chết hai người liền khiến cho cả thành phố xúc động. Có lẽ cảnh sát sẽ không chịu mất thêm thì giờ vào một vụ vặt vãnh ở khách sạn, nơi thật ra cũng chưa hẳn đã có tội ác nào phạm phải. Tuy nhiên, cuối cùng họ cũng sẽ lần tới. Họ sẽ không bỏ qua.
Vậy y còn được rảnh rang bao lâu nữa? Dè dặt mà nói thì một ngày nữa, mà cũng có thể là hai. Y cân nhắc thận trọng. Như vậy cũng đủ rồi.
Đến sáng thứ sáu y có thể vớ được món bẫm, chuồn khỏi thành phố này, xóa hết mọi dấu vết đã làm.
Như vậy là đã quyết định xong. Còn bây giờ, ở vào thời điểm này, cần phải làm gì đây? Quay trở về phòng mình ở tầng tám, hoãn hành sự qua ngày mai hay là cứ làm tới ngay bây giờ? Y thiên về khả năng hoãn lại. Thành thật với bản thân mà nói, sự việc lúc nãy đã làm y dao động hơn bất kỳ tình huống nào y đã gặp trước đây. Căn phòng riêng của y lúc này dường như một chốn nương thân an toàn, thuận lợi.
Sau đó y hạ quyết tâm: phải tiếp tục. Có lần y đọc một truyện viết rằng có một phi công lái máy bay quân sự bị rơi mà không phải vì sai lầm của anh ta, lập tức người ta lại cho phép anh bay tiếp ngay không để anh bị mất tinh thần. Y cũng phải tuân theo quy tắc như vậy.
Y đã thất bại với chính chiếc chìa khóa mà y kiếm được đầu tiên. Có lẽ đó là một điềm chỉ cho y thấy là phải đảo ngược cái trình tự và phải thử cái cuối cùng xem sao.
Ả gái điếm phố Bourbon đã đưa cho y chìa khóa phòng 1062. Lại là một điềm nữa? Số hai là số hên của y. Trùm Khóa vừa trèo lên cầu thang của nhân viên, vừa nhẩm thầm số tầng gác.
Cái gã có tên Stanley, người tiểu bang Iowa đã bị mắc vào chiếc bẫy lường gạt kiểu rất cổ của phố Bourbon, cuối cùng cũng đã lăn ra ngủ. Hắn đã đợi cô em tóc hoe, mông to, lúc đầu còn chứa chan hy vọng, rồi giờ này giờ khác qua đi, niềm tin càng giảm dần thì cũng là lúc hắn nhận ra rằng hắn đã mắc lỡm, nhưng không sao. Cuối cùng mắt hắn ríu lại, lăn ra ngủ. Một giấc ngủ rất sâu, say khướt.
Hắn chẳng hay biết gì khi Trùm Khóa lẻn vào phòng, bước đi thận trọng và có bài bản qua một lượt khắp phòng.
Hắn vẫn tiếp tục ngủ khi Trùm Khóa rút tiến ở ví của hắn ra, sau đó lần lấy đồng hồ, chiếc nhẫn có dấu ấn, hộp đựng thuốc lá mạ vàng, chiếc bật lửa và hai chiếc khuy măng sét gắn đá quý. Hắn vẫn nằm đờ người, khi Trùm Khóa chuồn ra cũng im lặng như khi vào.
Mất đến quá nửa buổi sáng Stanley người bang Iowa mới tỉnh giấc và phải một giờ sau hắn mới nhận ra là hắn đã bị mất trộm. Và cuối cùng, khi ngấm được cái tác động của thảm họa mới, sự tiều tụy của hắn lúc này cộng với kinh nghiệm của cái giá đêm trước phải trả quá đắt mà chẳng lợi lộc gì, hắn ngồi sụp xuống một cái ghế tựa, khóc rưng rức như một đứa trẻ.
Trước đó rất lâu, Trùm Khóa đã giấu kỹ những vật y vớ được. Rời phòng 1062, Trùm Khóa xác định trời đã sáng rõ, không nên liều lĩnh làm thêm vụ nào nữa, quay về phòng số 810. Y kiểm tra lại số tiền. Kể cũng khá đây: chín mươi tư đô la, phần lớn là giấy năm và mười đồng và đều là những tờ đã qua tay dùng rồi, nghĩa là người ta không thể truy tìm lại được.
Y khấp khởi bỏ số tiền vào ví. Chiếc đồng hồ và mấy thứ đồ dùng kia trở thành vấn đề phức tạp hơn. Lúc đầu y cũng ngần ngại không biết có nên thó chúng hay không, nhưng rồi máu tham và cơ hội đã khiến y chấp nhận. Tất nhiên điều này có nghĩa là hôm nay khách sạn sẽ tung ra báo động. Người ta có thể đánh mất tiền và không biết đích xác ở đâu hoặc bằng cách nào, song việc mất đồ châu báu thì chỉ có thể là dấu hiệu của một vụ trộm. Khả năng cảnh sát lưu ý nó đến sự việc lúc nẫy đã tăng lên rất nhiều, và như vậy thời gian y tự cho y hành động có thể bị rút ngắn, mà cũng có thể là không còn nữa. Y cảm thấy vững bụng hơn, và lúc này càng sẵn sàng lao vào nguy hiểm, nếu cần.
Trong số những đồ đạc của y có một chiếc va li nhỏ kiểu thương gia, loại va li người ta vẫn thường xách ra vào khách sạn mà chẳng gây sự chú ý. Trùm Khóa xếp các thứ đồ xoáy được vào trong đó, ước lượng chỗ hàng này chắc sẽ đem lại cho y một trăm đô la nữa nếu bán cho một mối đáng tin cậy, tuy nhiên giá trị thực của chúng còn cao hơn nhiều.
Y đợi cho đến lúc khách sạn thức dậy và khu sảnh đã đông đến mức đáng kể. Lúc đó y đáp thang máy xuống và đi ra khỏi khách sạn, tay xách túi, đến bãi ô-tô ở phố Canal, nơi y đã gửi chiếc xe hơi tối hôm trước. Từ đó, y lái thận trọng về mô-tel, trên xa lộ Chef- Menteur, nơi đã thuê một phòng trọ. Trên đường đi, y có đỗ lại một lần mở nắp chiếc xe Ford, làm ra vẻ kiểm tra lại máy móc trục trặc để lấy chiếc chìa khóa mô-tel giấu trong bộ lọc khí của các-bua-ra-tơ. Tại mô-tel, y chỉ lưu lại lâu vừa đủ để chuyển các đồ quý sang một chiếc túi khác có khóa. Trên đường trở vào thành phố, y diễn lại vở kịch cũ với chiếc xe hơi và giấu chìa khóa vào chỗ cũ. Khi y đã đỗ xe, lần này gửi ở một bãi xe khác, không còn một chi tiết gì, hoặc là của cá nhân y, hoặc là của căn phòng khách sạn chứng tỏ y có dính líu đến những đồ đánh cắp.
Y cảm thấy thỏa mãn về mọi chuyện, dừng lại ở quán cà phê trong khách sạn St. Gregory để ăn sáng. Chính sau đó, lúc ở đây đi ra, y đã trông thấy công tước phu nhân Croydon. Trước đó một lúc, bà đã từ một thang máy đi vào sảnh.
Đàn chó Bedlingtơn, ba con bên này, hai con bên kia, nhẩy nhót phía trước như một đoàn kỹ nữ tùy tùng. Bà Công tước nắm chặt những sợi dây xích chó và với một vẻ uy quyền, mặc dù lúc này ý nghĩ của bà để tận đâu đâu, đôi mắt bà hướng đăm đăm về phía trước như thể nhìn thấu suốt bốn bức tường khách sạn. Thái độ kiêu kỳ oai vệ, nét nổi bật của bà, vẫn bộc lộ rõ như mọi ngày. Chỉ có kẻ nào tinh mắt mới nhận ra những đường nét căng thẳng và mệt mỏi trên khuôn mặt bà mà phấn son cũng như nghị lực sắt đá cũng không thể che giấu được hoàn toàn.
Trùm Khóa dừng lại, mới đầu y ngỡ ngàng, không tin. Mắt y đã xác nhận lại rồi: rành rành là Công tước phu nhân Croydon. Trùm Khóa, một kẻ ham đọc tạp chí và báo hằng ngày, đã nhìn thấy quá nhiều ảnh bà rồi, không thể nhầm được nữa. Thế có nghĩa là bà Công tước cũng đang ở khách sạn này.
Y thoáng nghĩ nhanh. Bộ đồ ngọc của bà Công tước là một trong số những bộ sưu tập lừng danh trên thế giới. Hễ có dịp là bà xuất hiện với bộ đồ trang sức rộng lẫy đó.
Thậm chí ngay lúc này mắt y cũng bị hút vào những chiếc nhẫn và cái kẹp tóc mặt đá saphia, dùng vào lúc bình thường mà ắt cũng thuộc loại vô giá. Thói quen của bà cho thấy rằng, mặc dù đã có sự thận trọng, bao giờ bà cũng mang theo bên mình một phần bộ sưu tập quý giá của bà.
Một ý nghĩ chập chờn xuất hiện trong đầu óc Trùm Khóa. Táo tợn? Liều lĩnh? Không được… Nhưng biết đâu đấy?
Y tiếp tục theo dõi, trong khi đàn chó vẫn chạy trước và bà Công tước bước nhanh qua sảnh khách sạn St. Gregory ra ngoài phố chan hòa ánh nắng.
