Curtis O’Keef bước nhanh vào trong sảnh sâu hun hút đang hoạt động náo nhiệt trông như một mũi tên xuyên vào quả táo. Một quả táo đã hơi thối ruỗng, ông nhận xét như vậy khi đưa mắt nhìn quanh. Ông trùm khách sạn đầy kinh nghiệm phát hiện nhiều dấu hiệu. Những dấu hiệu này tuy nhỏ, nhưng quan trọng. Chẳng hạn một tờ báo bỏ vương trên ghế, không ai gập lại. Năm sáu mẩu thuốc lá rơi vãi trong cái dập tàn chứa cát gần chỗ buồng thang máy. Chiếc áo đồng phục của một người trực tầng mất một chiếc khuy. Chùm đèn trên cao bị cháy hai chiếc bóng.
Ở bên cửa ra vào phía đại lộ Saint Charles, một người gác cửa vận đồng phục đứng kháo chuyện với một người bán báo, một đám khách và những nhân viên khác tràn ùa vào vây quanh họ. Gần chỗ ông đứng, một người trợ lý giám đốc đã có tuổi đang ngồi rũ ra, mặt cúi gằm.
Ở một khách sạn trong tổ hợp của O’Keef, nếu tất cả những sự việc chểnh mảng như vậy diễn ra cùng một lúc thì đã có biện pháp cứng rắn, răn đe và có thể là đuổi thẳng cánh. Thế nhưng khách sạn St. Gregory chưa phải là của mình, Curtis O’Keef tự nhủ. Chưa phải là của mình.
O’Keef đi đến bàn tiếp tân. Ông có một thân hình mảnh khảnh, cao một mét tám mươi, lanh lẹn, vận bộ quần áo màu than, bước đi uốn éo như múa. Tác phong đi đứng này là một nét điển hình của ông dù trên sân bóng ném mà ông thường có mặt, hoặc trên sàn nhảy hay trên boong tàu chòng chành của chiếc tuần dương của ông mang tên Inn keeper IV. Cái thân hình dẻo dai như lực sĩ đó là niềm tự hào trong gần trọn năm mươi sáu năm mà ông đã phấn đấu từ một kẻ vô danh tiểu tốt thuộc giai cấp trung lưu lớp dưới để thành một trong những người giàu có nhất và cũng năng động nhất của đất nước.
Tại chiếc bàn mặt bằng đá cẩm thạch, một nhân viên xếp phòng ngước mắt nhìn lên và đẩy ra trước mặt cuốn sổ đăng ký. Ông trùm khách sạn không thèm ngó tới, nói luôn:
– Tôi là O’Keef, tôi đã đặt trước hai cụm phòng, một cho tôi và một theo tên cô Dorothy Lash – Từ phía bên ông đã trông thấy Dodo bước vào sảnh, toàn bộ cặp đùi và bộ ngực đầy khêu gợi phô ra rực rỡ. Như tình hình vẫn thường xảy ra, mọi người đều quay đầu cả lại và nín thở nhìn. Ông đã để cô ở lại ngoài ôtô kiểm tra việc dỡ hành lý. Thỉnh thoảng cô cũng thích được làm như thế. Cô không ưa những việc gì đòi hỏi đầu óc phải căng thẳng.
Lời nói vừa rồi của ông có tác dụng như một trái lựu đạn ném ra rất nhẹ.
Người xếp phòng đờ người, hai vai thẳng đuỗn. Khi bắt gặp đôi mắt xám lạnh lùng dường như xoáy vào anh ta một cách khinh thường, thái độ của người nhân viên thay đổi từ trạng thái thờ ơ chuyển ngay sang kính cẩn, băn khoăn. Bằng một cử chỉ bồn chồn tự nhiên, anh ta đưa một tay lên nắn lại cà vạt.
– Xin lỗi ngài. Ngài là Curtis O’Keef?
Ông trùm khách sạn gật đầu, nhếch mép cười nhạt, mặt nghiêm lại. Bộ mặt này đã rạng rỡ trên tấm bìa bọc nửa triệu cuốn sách Ta là chủ của nhà ngươi, loại sách được đặt vào chỗ dễ thấy nhất trong mọi văn phòng thuộc công ty Khách sạn “chuỗi” O’Keef – Cuốn sách này chỉ nhằm giúp quý bạn giải trí, khuây khỏa. Nếu quý bạn muốn mang nó đi thì mong quý bạn báo cho nhân viên xếp phòng biệt để bổ sung thêm 1,25 đô la vào hóa đơn thanh toán của quý bạn.
– Vâng, thưa ngài. Các cụm phòng của ngài đã chuẩn bị xong. Xin ngài đợi cho một lát.
Trong khi người nhân viên lục tìm các phiếu dành chỗ trước và phiếu phòng, O’Keef lùi lại một bước, nhường chỗ cho những người mới đến. Bàn đón tiếp trước đây một lúc còn tương đối yên tĩnh, bây giờ đang rộn lên một đợt khách tấp nập, đó cũng là lệ thường trong hoạt động hằng ngày của mọi khách sạn.
Bên ngoài dưới ánh nắng chói chang ấm áp, những chiếc xe hòm và tắc xi của hàng không đang đỗ khách từ New York xuống phương Nam trong chuyến bay phản lực buổi sáng. Như ông O’Keef đây là một trong số những hành khách đó. Ông chú ý đến một cuộc hội nghị sắp nhóm họp. Có một biểu ngữ rủ từ trên nóc sảnh mái vòm xuống Chào Mừng Các Đại Biểu Đại Hội Nha Khoa Hoa Kỳ.
Dodo đi vào chỗ ông, hai người trực tầng vác đồ lặc lè đi theo cô như những tiểu đồng theo sau tiên nữ. Chiếc mũ vành rộng không thể che kín mái tóc vàng hoe như suối chảy, đôi mắt xanh ngây thơ mở to như thường thấy trên khuôn mặt hoàn mỹ của trẻ nít.
– Anh Curtie, nghe nói ở đây sắp có nhiều bác sĩ chữa răng đến trọ.
Ông nói tỉnh khô:
– Anh rất mừng là em đã cho anh hay. Nếu không có lẽ chẳng bao giờ anh biết được điều đó.
– Chứ sao, có lẽ em phải cho hàn ngay chiếc răng. Em vẫn có ý định như vậy mà chưa có dịp…
– Họ đến đây là để mở miệng của họ, chứ không phải bắt người khác mở miệng đâu.
Dodo có vẻ bối rối, tác phong cô thường như vậy. Cô làm ra bộ những sự việc xảy ra quanh cô quá khó hiểu đối với cô. Mới cách đây ít lâu một người quản lý ở một khách sạn O’Keef có lần vô tình không biết ông trùm của mình đang lắng nghe, đã dám nhận định về Dodo như sau: “Trí khôn của con bé ấy nằm ở hai đầu vú, chỉ hiềm một nỗi chúng lại không nối liền với nhau”.
Một số bạn bè của O’Keef, theo ông biết, thường thắc mắc tại sao ông lại chọn Dodo làm bạn đồng hành, trong khi với của cải và thế lực của ông, ông có thể trong phạm vi hợp lẽ, chọn bất kỳ người nào mà chẳng được. Tất nhiên, sau đó họ cũng chỉ phỏng đoán mà thôi, và hầu như chắc chắn là chưa đánh giá hết được rằng ông có tính đa dâm man dại mà Dodo có thể đáp ứng hoặc buộc phải để kệ cho nó sôi sục, tuỳ theo tính khí của ông. Những cái ngây ngô đáng thương của cô nàng, cũng như những cử chỉ vụng về hình như làm người khác khó chịu thì đối với ông, ông chỉ thấy thú vị, có lẽ bởi ông đã chán cái cảnh lúc nào cũng bị bao quanh bởi những bộ óc tinh ranh, cẩn trọng luôn luôn muốn cố sánh cho kịp với sự khôn ranh của ông.
Tuy vậy, ông dự kiến rồi cũng sẽ nhanh chóng dứt bỏ Dodo. Cô ta đã bám riết ông gần một năm rồi, lâu hơn bất kỳ một người nào khác. Lúc nào cũng còn vô khối minh tinh trên bầu trời sao Hollywood ông có thể bứt hái được kia mà. Dĩ nhiên, ông sẽ quan tâm đến cô, sẽ dùng ảnh hưởng to lớn của ông thu xếp cho cô được đóng một hai vai phụ và biết đâu đấy, có khi cô lại nổi danh cũng nên. Cô có thân hình và khuôn mặt cơ mà. Đã có nhiều người nổi lên cũng chỉ nhở có ngần ấy thứ đó thôi.
Người nhân viên xếp phòng quay ra bàn phía trước:
– Thưa ngài, mọi việc xong rồi ạ.
Curtis O’Keef gật đầu. Sau đó, được sự hướng dẫn của người phụ trách trực tầng Herbie Chandler ở đâu bỗng vụt xuất hiện, đám diễu hành nho nhỏ của họ tiến về phía một chiếc thang máy đang chờ.
